Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Bà chia cho Điềm Điềm chút nhang đèn mà con cháu đốt cho mình rồi biết được Điềm Điềm qua đời vì tai nạn giao thông, bà thương Điềm Điềm còn nhỏ nên đã luôn đưa cô bé theo.

Chỉ là không hiểu sao mỗi lần bà nói muốn đưa Điềm Điềm đi xếp hàng đầu thai thì Điềm Điềm đều không chịu.

Bà lão quỷ cũng có thể hiểu được, hầu hết các con quỷ đều không muốn đầu thai vì họ vẫn còn người thân để nhớ, còn chuyện chưa hoàn thành và còn những vướng bận.

Điềm Điềm cúi đầu bắt đầu suy nghĩ, nếu cô bé đầu thai thành một con chó nhỏ không cắn người, thấy mẹ thì cười, liệu mẹ có thích cô bé hơn một chút không.

Hoặc là một con mèo không kêu meo meo.

Như vậy, liệu mẹ có cho cô bé ăn chút cơm thừa không.

Cô bé muốn ăn cơm trộn mà mẹ làm quá, đã...

Điềm Điềm bẻ ngón tay bắt đầu đếm, đếm hồi lâu cũng không đếm rõ mình đã chết bao lâu rồi.

Âm gian không có khái niệm thời gian, cũng chẳng phân biệt ngày đêm.

“Thơm quá.” Điềm Điềm đột nhiên ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc, giống như mùi cơm trộn mà mẹ cô bé làm.

“Á! Đây là con quỷ gì thế!” Xung quanh có quỷ hồn kinh ngạc kêu lên.

Điềm Điềm vừa ngẩng đầu lên đã thấy một cô gái mặc váy liền cưỡi xe điện dừng trước mặt cô bé, trên tay lái của xe điện treo một hộp đồ ăn mang đi.

Trên túi đồ ăn mang đi viết dòng chữ “Quán mì Hạnh Phúc”.

“Mẹ...” Điềm Điềm nhìn dòng chữ trên túi mà lẩm bẩm.

Giang Mãn Y lật người xuống xe rồi nhìn cô bé đang ngồi xổm dưới đất. Cô lấy hộp đồ ăn mang đi xuống đưa đến trước mặt cô bé: “Xin lỗi đã đến muộn, vừa rồi có chút chuyện.”

“Đây là cơm trộn mẹ cháu tự tay làm, nhờ chị gửi cho em.”

Điềm Điềm sững sờ: “Mẹ em làm cho em ư, chị ơi...”

Giang Mãn Y cũng ngồi xổm xuống trước mặt cô bé và nhìn cô bé, đôi mắt to tròn của Điềm Điềm chớp chớp, trên khuôn mặt trắng nõn non mềm thoáng qua tia mơ hồ.

“Ăn nhanh đi, hơi nguội rồi đấy.” Giang Mãn Y xoa đầu cô bé, tóc Điềm Điềm mềm mại nên cô khẽ giảm lực tay.

“Cô gái, cháu vừa nói đây là cơm mẹ của cô bé làm cho cô bé sao?” Bà lão quỷ cau mày, bà đã chết hàng trăm năm rồi mà chưa từng thấy ai có thể mang đồ ăn dương gian vào âm gian.

Bà cũng không nghĩ tới việc mẹ của Điềm Điềm đã qua đời bởi vì nếu mẹ cô bé mất rồi thì chắc chắn sẽ đến tìm Điềm Điềm, chứ đâu cần phải nhờ người khác mang cơm tới.

Giang Mãn Y gật đầu, vừa định lên tiếng thì nghe thấy một con quỷ bên cạnh đột nhiên hét lớn: "Mạnh Bà! Cô ấy chính là Mạnh Bà!"

"Vừa nãy tôi nhìn thấy mà, Bạch Vô Thường đã dẫn cô ấy đi một vòng!"

Lời nói của hắn như hòn đá ném xuống mặt hồ, khuấy động ngàn con sóng, tiếng quỷ xung quanh ồn ào như nổ tung, tràn vào tai Giang Mãn Y.

"Cái gì? Cô ấy chính là Mạnh Bà!"

"Mạnh Bà không phải nên là một bà lão sao?"

"Nói vớ vẩn gì đấy, nghe nói Mạnh Bà là một người con gái si tình vì tình yêu mà chờ đợi, sao nhất thiết phải là bà lão được."

"Các người nói nhảm gì thế, trước đây chúng ta có Mạnh Bà đâu, không phải hôm nay mới có sao? Lấy đâu ra hình tượng Mạnh Bà chứ."

"Sao Mạnh Bà lại còn đi đưa cơm nữa! Tôi hiểu rồi, con quỷ nhỏ này có quan hệ!"

"Thảo nào còn trẻ mà không sợ mấy lão quỷ bọn ta, hóa ra là quen Mạnh Bà. Cô bé phải nói sớm chứ, nói sớm thì tôi đã..."

"Thì sao?"

"Đương nhiên là nịnh bợ rồi, nói không chừng lúc Mạnh Bà cho tôi uống canh, còn có thể cho tôi uống ít đi vài hớp, vậy thì tôi đầu thai mà vẫn nhớ ký ức kiếp trước chẳng phải sẽ là thiên tài sao!"

Giang Mãn Y: "..."

"Mẹ em có khỏe không ạ?" Điềm Điềm nhận lấy hộp cơm, vừa mở ra đã ngửi thấy mùi thức ăn quen thuộc.

Món ăn mẹ cô bé làm lúc nào cũng thơm lừng, quán mì của mẹ cũng có rất nhiều khách thích tới ăn.

Cô bé gỡ đũa, chỉ mới một miếng đã bật khóc nức nở.

Anan

Cô bé mở miệng khóc, hạt cơm còn rơi vãi ra, giọng nói cũng lờ mờ không rõ: "Mẹ ơi..."

"Vì sao mẹ... Không thích chó con! Vì sao cũng không thích mèo con."

"Hức hức hức, mẹ không thích con..."

Giang Mãn Y và bà lão quỷ bên cạnh đều ngẩn tò te, cô lấy khăn giấy lau nước mắt trên mặt Điềm Điềm, nhẹ nhàng hỏi: "Sao mẹ em lại không thích em được chứ?"

Không thích chó con và mèo con, cũng không thích cô bé là sao.

Điềm Điềm vừa khóc vừa nấc cụt: "Mẹ không thích chó con hay mèo con, em... Em nghe bạn nói người tốt đầu thai sẽ biến thành chó con, người xấu thì phải xuống địa ngục."

"Em là đứa bé ngoan, em sẽ biến thành chó con nhưng mẹ em lại không thích chó con, bà ấy... Mẹ sẽ không thích em nữa!”

Giang Mãn Y nhìn cô bé khóc thương tâm nhưng vẫn không nhịn được bật cười, cô khẽ chạm vào tên trên đỉnh đầu Điềm Điềm.

Từ khi trở thành Mạnh Bà, cô có thể nhìn thấy trên đỉnh đầu của các linh hồn trong Địa Phủ đều có một cái tên.

Từ đó, Giang Mãn Y đã thấy một loạt thông tin.

Họ tên: Trần Điềm Đào.

Tuổi âm: Hai tuổi.

Dự kiến đầu thai: Con người, giới tính nữ, gia đình hạnh phúc mỹ mãn, hưởng thọ tám mươi mốt tuổi.

Lực tấn công: 1 [Khoảng bằng mức độ cào ngứa khi dùng nắm tay nhỏ đấm vào ngực bạn].

Lực phòng thủ: 1 [Một cái hắt xì của bạn cũng có thể khiến cô bé tan thành tro bụi].

Giang Mãn Y nhìn lực phòng thủ và lực tấn công này rồi lại liếc nhìn Điềm Điềm vẫn đang khóc lóc ngây ngô đáng yêu.

"Đừng sợ, em sẽ đầu thai vào một gia đình hạnh phúc đó, em sẽ trở thành một em bé hạnh phúc, sẽ không đầu thai thành chó con hay mèo con đâu."

Điềm Điềm khóc đến mức thở dốc, bà lão quỷ vỗ lưng dỗ dành cô bé. Bà nghe Giang Mãn Y nói cô bé sẽ đầu thai tốt mà cũng không nhịn được nở một nụ cười.

Trong mắt họ, kiếp sau có thể đầu thai vào một kiếp tốt là được rồi.

Còn việc cô bé nói sẽ đầu thai thành chó con hay mèo con, chắc hẳn là lời nói ngây thơ giữa các bạn học.

Điềm Điềm ngừng khóc, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, đôi mắt to khóc đến sưng húp, cô bé hít hít mũi: "Em thật sự sẽ không biến thành chó con hay mèo con sao ạ?"

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu