Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Đây là một cái đầu quỷ nhỏ theo đúng nghĩa đen.

Một cái đầu quỷ tròn vo lơ lửng giữa không trung nhìn Giang Mãn Y đang đạp xe điện, chảy ra hai dòng nước mắt: “Bà cô già…”

“Dì có thấy cháu không?”

“Hì hì hì!”

“Dì ơi, cháu không tìm thấy thân thể của cháu rồi, dì có thể giúp cháu được không? Hì hì hì hì! Không giúp là ăn thịt dì đó nha!”

Giang Mãn Y hít một hơi thật sâu, rút thìa gỗ Mạnh Bà ra, vung tay tát một cái, đánh bay cái đầu quỷ xuống đất: “Cho nhóc thêm một cơ hội để sắp xếp lại lời nói!”

Cái đầu quỷ trên đất nảy lên nảy xuống, nảy nảy nảy, giọng nói cũng run rẩy theo: “Ma ma ma ma má ơi! Đánh đánh đánh đánh quỷ rồi là la la! Hì hì hì!”

Giang Mãn Y chẳng buồn nói nhiều với nó, cô trực tiếp kéo Bạch Vô Thường lên.

“Chuyện công ty đã xong xuôi rồi.” Triệu Sinh vừa xuất hiện đã nói.

Hắn còn tưởng Giang Mãn Y muốn hỏi chuyện công ty, đợi đến khi nhìn thấy bên cạnh cô còn có một cái đầu quỷ thì mới nhướng mày: “Cái quái gì thế này?”

Giang Mãn Y: “Nó nói muốn ăn thịt tôi, tôi cũng muốn biết đây là tình huống gì.”

Triệu Sinh bật cười, hắn vuốt ve cái đầu quỷ đang run rẩy: “Dám ăn Mạnh Bà, gan cũng lớn đấy.”

Cái đầu quỷ vội vàng lắc đầu, nước mắt tuôn ra: “Cháu sai rồi…”

Triệu Sinh cười một tiếng rồi chuyển sang nói: “Cái đầu quỷ này có dấu hiệu trở thành lệ quỷ đấy. Theo lý mà nói, sau khi người chết thì dù thân thể có bị tan nát nhưng hồn phách vẫn còn nguyên vẹn.”

“Trừ khi là sau khi trở thành quỷ hồn, lại bị biến thành ra nông nỗi này.”

“Cái này không thuộc phạm vi của tôi.” Triệu Sinh cười tủm tỉm nói: “Cô đợi tôi gọi lão Hắc một tiếng.”

Ngón trỏ và ngón giữa hắn chụm lại, một luồng sáng màu trắng nhạt bay vút đi.

Giang Mãn Y suy đoán “lão Hắc” mà anh ta nói chắc hẳn là Hắc Vô Thường rồi. Nhắc mới nhớ, cô đến giờ vẫn chưa biết Hắc Vô Thường trông như thế nào.

Nhưng theo hình tượng cố hữu trong đầu cô thì Hắc Vô Thường hẳn phải là một người trưởng thành điềm đạm, lạnh lùng vô tình.

Cái đầu quỷ nhỏ bị Triệu Sinh cầm trong tay nghe họ nói chuyện không dám động đậy, đương nhiên việc run rẩy là không thể kiểm soát được.

Cảm giác như Triệu Sinh đang cầm một quả bóng rung trong tay vậy.

Ngay lúc Giang Mãn Y đang thả hồn bay bổng, một cô bé loli mặc đồ đen, đội mũ “Thiên hạ thái bình”, tay cầm gậy tang màu đen xuất hiện trước mặt họ.

Chiều cao của cô bé loli chỉ đến ngang ngực Giang Mãn Y, khuôn mặt bầu bĩnh phụng phịu trông rất đáng yêu.

“Lão Hắc.” Triệu Sinh thấy Hắc Vô Thường đến lập tức nở nụ cười.

Hắc Vô Thường liếc mắt nhìn cái đầu quỷ trong tay anh ta, sau đó chắp tay với Giang Mãn Y: “Kính chào Mạnh Bà.”

Giang Mãn Y đáp lễ: “Kính chào Hắc Vô Thường.”

Triệu Sinh cũng không để ý việc Hắc Vô Thường không chào mình, hắn đưa cái đầu quỷ này qua: “Này, không biết sao mà mất cả thân thể rồi.”

Hắc Vô Thường giơ tay hư không đỡ lấy cái đầu quỷ, ngón tay thậm chí còn không chạm vào cằm cái đầu quỷ: “Bị lệ quỷ ăn rồi.”

Giọng cô bé trẻ con nhưng lại mang theo vẻ uy nghiêm, rõ ràng trong lĩnh vực này cô bé là chuyên gia.

“Lệ quỷ?” Giang Mãn Y thắc mắc: “Cái đầu quỷ này sao không đầu thai?”

Mấy ngày ở Địa Phủ cô cũng đã hiểu được một số tình hình. Nói chung, sau khi người chết thì hồn phách sẽ chịu sự dẫn dắt của Địa Phủ. Nếu chấp niệm không sâu và không hóa thành lệ quỷ thì sẽ đi về Âm gian trong vô tri vô giác.

Cái đầu quỷ này nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ lệ quỷ, còn về chấp niệm… Cô không tin cái đầu quỷ mồm mép này có chấp niệm gì!

Hắc Vô Thường hờ hững nhìn cái đầu: "Cái này phải hỏi cậu ta rồi."

Giang Mãn Y nhìn cái tên trên đầu cái đầu quỷ, bấm vào tài liệu xem xét kỹ lưỡng.

Tên: Đồng Chính Dương.

Tuổi ma: Ba tháng.

Dự kiến đầu thai: [Chưa từng đến Địa Phủ điều tra về cuộc đời trước, không thể phán đoán]

Ma lực: 100 [Có thể hiện hình nhưng chẳng có tác dụng gì]

Lực phòng ngự: 1000 [Không chịu nổi một đòn của thìa gỗ]

Giang Mãn Y chỉ có thể nhìn thấy những điều này nhưng lực phòng ngự của cậu ta thì đáng kinh ngạc, lại lên tới một nghìn.

Phải biết rằng Điềm Điềm cô gặp khi đi giao hàng trước đó cũng chỉ có một chút lực phòng ngự mà thôi.

"Nào, kể chuyện của nhóc đi.” Giang Mãn Y nhìn cái đầu quỷ.

Cái đầu quỷ bây giờ dường như cũng đã thu liễm hơn, ít nhất là hai hàng nước mắt máu trên mặt đã biến mất.

Cậu ta có chút hối hận, biết thế đã không chọc vào dì này rồi.

Anan

Quỷ mới biết dì này lại là Mạnh Bà, còn có cả Hắc Bạch Vô Thường làm bạn nữa chứ!

Đồng Chính Dương bĩu môi nói: “Cháu không muốn đầu thai."

Triệu Sinh nhướn mày: “Thế còn thân thể của cậu thì sao?"

Đồng Chính Dương chớp mắt: "Bị ăn mất rồi, là một con lệ quỷ, cháu phải khó khăn lắm mới trốn thoát được."

"Cháu nghe nói ăn gì bổ nấy nên mới nghĩ ăn thịt người để bổ sung thân thể."

"Cháu đâu có định ăn đầu của chị ấy!" Cậu ta nói với Giang Mãn Y: "Ăn gì bổ nấy, em chỉ định ăn thân thể của dì thôi!"

Giang Mãn Y: ...

Trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh một người có thân thể phụ nữ trưởng thành nhưng lại gắn cái đầu của một cậu bé bảy tám tuổi.

Dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi!

"Con lệ quỷ kia đâu rồi?"

Đồng Chính Dương chớp chớp mắt: "Không biết, nó như một tên điên đi khắp nơi ăn quỷ, con bị ăn từ mười ngày trước, quỷ mới biết nó chạy đi đâu rồi."

Hắc Vô Thường nghe cậu ta nói xong thì vô cảm nói: "Nếu đã vậy thì cậu cũng nên đi Âm giới rồi."

Cô bé vừa nói, muốn đưa Đồng Chính Dương đi, Đồng Chính Dương lắc lắc cái đầu quỷ: "Cháu không muốn! Cháu không muốn!"

"Con còn có việc mà!"

Thấy Hắc Vô Thường không lay chuyển, cậu ta dùng sức một cái lập tức thoát khỏi tay Hắc Vô Thường chạy đến trước mặt Giang Mãn Y: "Dì ơi, ái chà, chị ơi, chị gái xinh đẹp ơi."

"Chị ơi, em cầu xin chị. Chị cho em ở lại thêm một thời gian nữa đi, em thật sự có việc mà."

"Em đảm bảo sẽ không ăn thịt người đâu, em còn chưa từng ăn thịt người mà. Em chỉ muốn hù dọa chị một chút thôi, trong phim toàn diễn thế mà."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu