Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 96

❊ ❊ ❊

“Thôi được rồi, cậu về Địa Phủ làm công đi.” Giang Mãn Y vuốt ve đầu quỷ rồi ném cậu ta xuống Địa Phủ.

Xong xuôi, cô nhìn về phía đồ đệ với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc và Tina đang nằm trên xe điện: “Hai người vẫn ổn chứ?”

Khương Thật cười hì hì: “Sư phụ, tôi ổn mà.”

Kinh nghiệm tăng thêm một vạn, anh ta một lúc lên mấy cấp liên tục.

Chỉ là chết đến tê liệt rồi.

Còn về Tina…

Cô ấy nằm trên xe điện vừa khóc vừa cười.

“Haha, tôi có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua chỉ là chết 409 lần thôi, tinh linh này vẫn ổn mà!”

“Từ hôm nay trở đi tôi sẽ đổi tên thành tinh linh bất tử, ha ha ha! Dưới tay đại ma vương như vậy mà tôi cũng không chết, ha ha ha ha ha ha ha!”

“Huyết tinh linh có gì đáng sợ, nữ hoàng bóng tối có gì đáng sợ chứ, ngày mai tôi sẽ san phẳng sào huyệt của chúng!”

“Huhu, muốn về nhà quá, tôi sợ quá! Không được sợ, đã chết nhiều lần như vậy rồi, có phong ba bão táp gì mà mình chưa từng thấy!”

“Haha, tôi đã đánh bại được boss lớn rồi!”

Giang Mãn Y: …

Xong rồi, hình như có một người bị điên rồi.

“Dựa trên báo cáo xét nghiệm ADN thì Lục Thành Văn thực sự không phải là con ruột của ông.”

Bác sĩ cầm báo cáo xét nghiệm đưa cho Lục Vọng Phú, Lục Vọng Phú cau mày nhìn qua.

Rất lâu sau, ông quay đầu nhìn Lục Thành Văn đang run rẩy trong bộ đồ hàng hiệu.

“Bố ơi.” Lục Thành Văn run rẩy: “Bố đừng nghe bác sĩ này nói bậy…”

“Con đã biết từ trước rồi?” Lục Vọng Phú cắt ngang lời anh ta.

Lục Thành Văn run rẩy nặn ra một nụ cười lấy lòng: “Bố ơi, con đúng là con ruột của bố mà.”

Cậu ta cũng không hiểu nổi, mẹ cậu ta không phải đã nói mọi chuyện đều sắp xếp xong rồi sao?

Chỉ cần chờ ông già chết đi thì toàn bộ gia sản sẽ thuộc về cậu ta!

Nhưng giờ là tình huống gì thế này. Tối qua, cậu ta vừa cùng mấy đứa bạn thân đi đua xe, mới đua được một nửa thì nhận được điện thoại của trợ lý bố nên cậu ta vội vàng quay về, đến cả chiến lợi phẩm cũng quên lấy.

Kết quả vừa về đến nơi, bố cậu ta đã kéo cậu ta đến bệnh viện.

Cho đến sáng nay, cậu ta mới bắt đầu hoảng sợ, cậu ta lén lút tìm cách mua chuộc bác sĩ nhưng bác sĩ chỉ liếc nhìn cậu ta một cái, hoàn toàn không thèm đếm xỉa.

Rốt cuộc là chuyện gì, sao bố cậu ta lại nhớ ra chuyện xét nghiệm ADN.

Lục Vọng Phú liếc cậu ta một cái: “Dọn đồ rồi cút đi.”

Ông nói xong thì không thèm nhìn lại một lần nào nữa mà rời khỏi bệnh viện.

Nói thật thì từ rất lâu trước đây ông từng đặt kỳ vọng rất lớn vào Lục Thành Văn, bản thân ông là người tay trắng lập nghiệp nên cứ nghĩ con trai mình cũng sẽ giống ông.

Ai ngờ Lục Thành Văn từ nhỏ đã không lo học hành, sau này càng kết giao với một đám bạn bè xấu, ngày nào cũng cùng bọn họ đến những nơi không nên đến.

Thành tích học tập thì khỏi phải nói, cậu ta thậm chí còn không biết mỗi ngày phải học những môn gì.

Một đứa trẻ mới mười hai tuổi thậm chí có lần còn dẫn một cô gái về nhà giằng co trước cửa.

Lục Vọng Phú đã hoàn toàn nguội lạnh với cậu ta, giờ đây khi biết Lục Thành Văn không phải con trai mình thì tâm trạng ông khá phức tạp.

Ông đối xử với vợ cũ cũng không tệ, thậm chí khi ly hôn, còn cho rất nhiều bất động sản và tài sản.

Lục Vọng Phú im lặng lên xe: “Gần đây tôi mới học được một câu nói.”

Trợ lý bên cạnh nhìn ông: “Tổng giám đốc Lục, câu gì ạ?”

“Trời lạnh rồi, phá sản đi.” Lục Vọng Phú lạnh lùng nói: “Thu hồi tất cả những gì tôi đã cho Trần Oánh, còn về bác sĩ kia… Cậu biết phải làm gì rồi đấy.”

“Cả đời này tôi không muốn gặp lại ba người này nữa.”

Trợ lý kinh ngạc: “Tổng giám đốc Lục, chúng ta đang sống trong xã hội pháp trị, không thể tùy tiện giếc người được.”

Lục Vọng Phú: …

“Mẹ kiếp, tôi bảo cậu biến họ thành những kẻ ăn mày không một xu dính túi rồi vứt sang nước ngoài, không hiểu sao?”

Trợ lý: “Hiểu rồi! Tôi đi sắp xếp ngay đây ạ!”

Lục Vọng Phú thở dài, thầm nghĩ trợ lý của mình ngày nào cũng nghĩ cái quái gì không biết.

Lần trước ông bảo trợ lý mang cho ông một tập tài liệu vào lúc mười một giờ đêm, kết quả trợ lý đến thì run rẩy, lúc đi thì chạy như bay.

Cứ như thể ông là ma vậy.

Thật là một người kỳ lạ.

Sau khi im lặng một lát, tài xế đưa ông về nhà, ông đứng trước cửa sổ sát đất, bên ngoài cửa sổ là cảnh biển tuyệt đẹp nhưng ông không có tâm trạng.

Lục Vọng Phú nhìn nhật ký trò chuyện trên điện thoại, ghi chú là Khương Thật.

“Quay số ba lần…”

Anan

Tối nay, dù thế nào ông cũng phải giành được một suất.

Nếu không được thì ông chỉ đành đích thân đi gặp sư phụ của Khương Thật.

Lời của sư phụ anh ta đã hoàn toàn đúng, chỉ trừ một người là Lục Vọng Nhân.

Trên đời này thực sự còn người thân của ông sao?

Lục Vọng Phú ngẩng đầu nhìn biển, trong lòng vừa mong chờ vừa hoang mang.

“Ước gì thời gian trôi nhanh một chút.”

Sớm livestream, sớm quay số, sớm giúp ông tìm được tung tích của anh trai ruột.

Lúc này Giang Mãn Y đang nằm trên giường nhìn những hạt giống dược liệu trong cửa hàng.

Cũng may sáng sớm hôm nay Tina đã thức dậy với quầng thâm mắt và nói muốn quay về cây tinh linh, Giang Mãn Y mới nhớ ra mình còn một nhiệm vụ phù thủy chưa làm.

“Cô đi cùng tôi đi mà!” Tina nằm trên đầu Giang Mãn Y, giật tóc cô.

Giang Mãn Y vô cảm thở dài: “Được được được.”

Nói thật thì tối qua Tina đã chịu khổ rồi, nghĩ mà xem một tinh linh như cô ấy trước đây cũng chưa từng chịu khổ gì.

Nỗi khổ lớn nhất chắc là bị tổn thương tình cảm.

Vậy mà tối qua lại sống sờ sờ chết 409 lần trong phó bản, tuy có thể hồi sinh nhưng chấn thương tâm lý vẫn còn.

Giang Mãn Y nghĩ chỉ là đưa Tina về một chuyến, chắc không có vấn đề gì lớn.

Tina thấy cô đồng ý thì lập tức “yeah” một tiếng: “Vậy là nói xong nhé!”

“Khi nào xuất phát?”

“Ngày mai?” Giang Mãn Y sờ sờ mũi.

Tối nay cô còn phải livestream, ngày mai sẽ đưa Tina về.

Tina vui vẻ bay lên: “Vậy tôi đi thu dọn đồ đạc.”

Giang Mãn Y: “Cô còn có hành lý sao?”

Cô nhớ Tina hình như chưa bao giờ có gói đồ nào cả.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu