Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 242

❊ ❊ ❊

"Nhìn cái gì mà nhìn! Cẩn thận bà đây móc mắt ngươi ra!" Emily hung tợn nói với một tên bợm rượu đang nhìn chằm chằm cô ấy.

Tên bợm rượu say mèm kia dường như bị cô ấy dọa sợ, hắn ta vứt chai rượu trong tay lăn lê bò toài chạy về phía trước, vừa chạy vừa la hét: "Ác quỷ!"

"Đây tuyệt đối là... Ác quỷ!"

Emily cau mày. Cô xinh đẹp như vậy, cho dù là ác quỷ thì cũng phải là ác quỷ xinh đẹp chứ, tên bợm rượu già này chắc chắn là uống say quá rồi.

Cô ấy đá chai rượu mà tên bợm rượu làm rơi xuống đất, chai rượu theo con phố phát ra tiếng lạch cạch lạch cạch rồi lăn xa dần.

Anan

Không hiểu sao, rõ ràng ngày nào cô ấy cũng tan làm về nhà như vậy nhưng hôm nay cô ấy lại đặc biệt cảm thấy bồn chồn.

Một cơn gió thổi qua, Emily đưa tay xoa xoa cánh tay mình, miệng lẩm bẩm cái thời tiết quỷ quái này sao mà lạnh thế.

Dưới ánh đèn đường, Emily bước nhanh về phía trước. Cô ấy chỉ muốn nhanh chóng về nhà cuộn mình trong chiếc chăn lông dày, có lẽ như vậy thì cô ấy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Lại một cơn gió lạnh thổi tới, Emily rụt cổ lại nhưng lại vô tình nhìn thấy cái bóng của mình trên mặt đất.

Đột nhiên, Emily cứng đờ người, cô ấy nhìn cái bóng dài mảnh khảnh bên cạnh cái bóng của mình không khỏi run rẩy bởi vì cái bóng này…

Không có đầu.

Emily trong lòng hoảng hốt, cố gắng ép mình tuyệt đối không được quay đầu lại nhìn. Cô ấy nhanh chóng chạy trối chết, gió lạnh thổi vào mặt, Emily vừa cầu nguyện vừa rơi lệ.

Nước mắt nhanh chóng làm ướt đẫm cả khuôn mặt.

Tuy nhiên, cái bóng phía sau cô ấy nhanh chóng đuổi kịp, dường như đang đứng ngay phía sau cô ấy. Emily chợt thấy cái bóng đó cầm một vật sắc nhọn hình trăng lưỡi liềm.

Cô ấy sợ hãi bật khóc, không ngừng chạy về phía trước.

Cái bóng phía sau lại đột nhiên biến mất. Emily sợ hãi chạy như điên, cho đến khi trước mặt cô ấy xuất hiện một người đàn ông không đầu, trên tay cầm con dao hình trăng lưỡi liềm đó.

Cô ấy sợ hãi lùi lại phía sau, tim đập như muốn ngừng: "Cứu... Cứu tôi!"

Thế nhưng giữa đêm khuya đường phố này làm gì còn ai. Emily trơ mắt nhìn người đàn ông không đầu giơ con dao có hình dáng kỳ dị đó lên định vung xuống.

Cũng đúng lúc này, cô ấy nghe thấy một tiếng "choang".

Emily dùng đôi mắt ướt đẫm nước mắt nhìn qua, chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo khoác gió đã chắn trước mặt cô.

Sau đó lại thấy người phụ nữ này lấy từ trong lòng ra một chiếc gương. Người đàn ông không đầu đối diện nhìn thấy chiếc gương này dường như vô cùng sợ hãi, thậm chí còn không kịp nhặt hung khí rơi bên cạnh đã muốn bỏ chạy.

Nhưng hắn chạy nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng tốc độ tấm gương chiếu tới.

Emily nấp sau lưng người phụ nữ mặc áo khoác gió, trơ mắt nhìn làn sương đen quanh người đàn ông không đầu tan biến.

"A!" Rõ ràng không có đầu nhưng không hiểu sao hắn vẫn có thể gầm lên giận dữ.

Cho đến khi người đàn ông không đầu đổ gục xuống đất, bất động.

"Ổn rồi, không sao nữa, cô có thể đi." Emily nghe người phụ nữ mặc áo khoác gió quay người lại nói với cô ấy.

"Khoan đã!"

Emily căng thẳng nắm chặt gấu áo: "Tôi... Tôi có thể hỏi tên cô được không?"

Dưới ánh đèn đường chiếu rọi, Emily thấy người phụ nữ mặc áo khoác gió quay lại nhìn cô, khóe mắt cong cong.

"Tôi á, tên là người bảo vệ hòa bình."

[Nhiệm vụ phụ: Giúp các người sói đáng yêu giải quyết thi thể không đầu đang khiến họ sợ hãi nhé (Đã hoàn thành, thưởng 5000 điểm kinh nghiệm, 5000 tiền).]

[Rơi pháp khí phiên bản tà hóa, rơi thất bại…]

Giang Mãn Y cau mày nhìn pháp khí vừa bị cô đá bay nhưng pháp khí lẽ ra phải nằm trên mặt đất đã biến mất không còn dấu vết.

Emily nhìn người phụ nữ mặc áo khoác gió với dáng người không cao lớn trước mặt đang cau mày, nghĩ rằng có vấn đề gì khác, run rẩy nói: "Cảm ơn cô đã cứu tôi."

"Có... Cơ cần báo cảnh sát không?"

Giang Mãn Y lắc đầu: "Không cần, cô cứ về trước đi."

Giang Mãn Y nói rồi đi đến chỗ thi thể không đầu, vẫy tay một cái, thu thi thể vào trong ba lô.

"Có cần tôi đưa cô về nhà không?"

Emily thấy cô ấy vẫy tay một cái mà thi thể biến mất, giật mình sợ hãi: "Không, không cần đâu."

"Tôi sắp về đến nhà rồi." Cô ấy chỉ vào cột đèn đường phía trước: "Qua cột đèn đó là đến nhà."

Giang Mãn Y khẽ gật đầu: "Vậy tôi đi đây."

Emily nhìn người phụ nữ mặc áo khoác gió đứng dưới cột đèn đường, mãi đến lúc này cô ấy mới nhìn rõ diện mạo của người phụ nữ. Cô có mái tóc đen, trông có vẻ là người Trung Quốc.

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, nghe nói người Trung Quốc là thân thiện nhất, thảo nào nước Trung Quốc lại có người bảo vệ hòa bình.

Thật tốt quá.

Từ nay về sau cô ấy chỉ tin vào người bảo vệ hòa bình, cái loại siêu nhân gì đó trên đời này căn bản không tồn tại!

Giang Mãn Y loáng một cái đã biến mất, hoàn toàn không hay biết đã có một người phụ nữ ngoại quốc coi cô là tín ngưỡng.

Sau khi rời khỏi đây, Giang Mãn Y trực tiếp mang theo thi thể không đầu này về nước, sau đó đến Địa Phủ.

Ở Địa Phủ, Triệu Sinh vừa lúc ra ngoài làm việc, Giang Mãn Y đợi một lúc mới thấy hắn quay về: "Ra ngoài bận gì vậy?"

Triệu Sinh mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế: "Đi bắt một con quỷ vì nợ tiền nhà mà hóa thành ác quỷ."

"Năm nay đúng là chẳng đâu dễ sống cả."

Giang Mãn Y: "Tôi tìm thấy cơ thể của Triệu Tứ rồi."

Triệu Sinh bật dậy: "Thật sao? Nhanh vậy à?"

Giang Mãn Y lấy thi thể của Triệu Tứ ra. Cơ thể này bất động cứ như thật sự đã chết nhưng Triệu Tứ đã là quỷ hồn thì cơ thể này không nên không động đậy được mới phải.

"Cơ thể hắn ta cũng bị tà hóa rồi, ở nước ngoài chuyên đi chặt đầu người."

"Lúc tôi đến thì vừa đúng lúc hắn đang hành hung. Tôi đã tịnh hóa tà khí trên người hắn ta, chỉ là làm mất pháp khí hắn ta cầm trên tay."

Triệu Sinh trầm ngâm: "Pháp khí đó trông như thế nào?"

Giang Mãn Y nhớ lại một chút: "Trông giống lưỡi hái nhưng hai bên đều thon hẹp, chính xác hơn thì giống trăng lưỡi liềm."

"Khá lớn, khoảng năm sáu mươi centimet."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu