Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 129

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y thuật lại những gì mình nhìn thấy, phòng livestream im lặng một lúc, sau đó bình luận trôi nhanh đến mức người xem phải đau mắt.

[Chú bị bệnh rồi sao? Bệnh gì, ở bệnh viện nào, tôi đến thăm chú.]

[Đừng như vậy mà, tôi không thể chấp nhận kết cục này.]

[Anh bạn, anh nhất định phải sống tốt nhé, con gái anh vẫn đang chờ anh đó.]

[Chết tiệt, đột nhiên bị đâm một dao.]

[Chú ơi cố lên, mọi người trong phòng livestream sẽ cổ vũ cho chú.]

[Nhất định phải kiên trì.]

Lương Chính Dương nằm trên giường bệnh nhìn điện thoại, ông không ngờ đại sư xem lại chuẩn xác đến vậy.

Trước đây dù ông cũng từng xem đại sư xem bói trên livestream nhưng xem và thực sự đến lượt mình thì cảm giác hoàn toàn khác.

Ông nắm chặt tấm ga trải giường bằng tay còn lại: “Rồi sao nữa?”

“Phẫu thuật rất thành công.” Giang Mãn Y nhướng mày: “Con gái chú ôm chú khóc òa lên, khóc đến là thương tâm.”

“Sau đó chú xuất viện, đoạn này cứ bỏ qua đi, dù sao chú xem là khi nào chú chết mà.”

“Chú năm nay năm mươi hai tuổi, tôi xem thấy chú sống đến bảy mươi bảy tuổi, tức là còn mười lăm năm nữa.”

Giang Mãn Y nói xong lại bổ sung một câu: “Nhưng chú không thể coi lời tôi nói là bùa miễn tử được. Cái tôi thấy chỉ là số mệnh của chú khi không đưa ra lựa chọn nào khác và nếu chú ỷ vào việc có thể sống đến bảy mươi bảy tuổi mà đi nhảy lầu, nhảy dù không mang dù,... Thì chú có lẽ vẫn có thể sống đến bảy mươi bảy nhưng là trở thành người thực vật và nằm đến bảy mươi bảy tuổi.”

“Bảy mươi bảy.” Lương Chính Dương thở phào nhẹ nhõm.

Nếu có thể sống đến bảy mươi bảy tuổi, con gái ông lúc đó chắc cũng đã có gia đình riêng rồi, sẽ không đến mức để cô bé một mình đau khổ.

Vợ ông đã mất sớm, nếu bây giờ lại bỏ lại một mình con gái thì Lương Chính Dương không dám nghĩ con gái sẽ đau khổ đến mức nào.

Vốn dĩ thời gian này ông thấy con gái mình không hề buồn bã chút nào, còn luôn luyên thuyên với ông, ông còn tưởng con gái mình thật sự có khả năng chấp nhận mạnh mẽ như vậy.

Cho đến khi đại sư nói con gái ông đã đỏ mắt lúc ông vào phòng mổ.

Lương Chính Dương mới biết con gái ông trong thời gian này đã chịu áp lực lớn đến nhường nào.

“Cảm ơn đại sư, tôi sẽ cố gắng sống tốt!”

Lương Chính Dương nói, giọng điệu cũng nghiêm túc hơn mấy phần, không còn như lúc đầu không coi trọng chuyện sống chết.

Giang Mãn Y cười cười: “Vậy thì tốt.”

[Đúng vậy, phải sống tốt, dù không vì bản thân thì cũng phải vì gia đình chứ.]

[Chú ơi, chú có thể làm được mà, cháu tin chú.]

[Vậy là ở bệnh viện nào vậy? Nếu gần, tôi sẽ đến thăm chú.]

[Xem ra đại sư lại xem đúng rồi.]

[Đến lượt tôi rồi phải không?]

Hà Thái trong phòng livestream đã gửi một tệ quà, gã đắc ý vênh váo.

Gã nghĩ mình sẽ không giống như cái diễn viên kia. Gã là người thật, lát nữa xem gã làm sao vạch trần bộ mặt thật của chủ kênh.

Cũng để đám ngốc trong phòng livestream này xem ai mới là người thông minh thật sự.

Giang Mãn Y liếc nhìn bình luận, tiện tay kéo người dùng 54846754 đã gửi hoa hồng vào khu vực kết nối micro.

“Alo? Chào anh.”

“Mày chính là đại sư à?” Hà Thái vắt chân chữ ngũ châm một điếu thuốc: “Tao thấy mày ngực không to, mông cũng không cong, mày làm sao mà câu kéo được cái streamer này vậy?”

“Quả nhiên phụ nữ chính là dễ kiếm tiền, tùy tiện lừa vài câu, lại thật sự khiến đám ngốc trong phòng livestream tin là thật.”

“Mày có phải rất hưởng thụ cảm giác được mọi người tung hô trong livestream này không? Có một lũ bợ đít và mấy tên cuồng nhiệt ngu ngốc bợ đít mày, cảm giác thích thú lắm phải không.”

“Thời buổi này, ăn mày mạng cũng được người ta săn đón, vậy những người đèn sách hai mươi năm như chúng tao thì làm cái gì?”

Gã nói chuyện như một quả pháo: “Tiên nữ nhỏ à? Mày không nói chuyện tao cũng có thể cách màn hình ngửi thấy mùi hôi của mày, sao vậy? Sắp khóc à?”

“Hôm nay bố mày đến đây là để dạy dỗ mày đấy.”

Hà Thái càng nói càng đắc ý, gã đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng những người trong nhóm sẽ sùng bái gã đến mức nào khi nhìn thấy dáng vẻ oai hùng của mình.

[?]

[Con chó nào đang sủa đấy, quản trị viên đâu?]

[Chết tiệt, cuộc sống của tên này chắc không mấy suôn sẻ nhỉ? Streamer mau đá gã ra đi, đừng để ý đến gã, chúng ta rút thăm lại.]

[Chết tiệt, ai là đồ bợ đít chứ, có bệnh à.]

Anan

[Không phải, trước đây tôi cứ không hiểu tại sao em gái tôi luôn nói đàn ông rất ghê tởm, giờ thì tôi hiểu rồi. Mẹ kiếp, trên mạng thật sự có loại người này à? Danh dự của phái mạnh chúng tôi đều bị mày phá hoại hết rồi.]

[Cút nhanh đi, đừng bắt tao phải chửi mày.]

[Ôi dào, lại bắt đầu bênh vực streamer rồi, đúng là giỏi liếm láp thật đấy các người.]

[Làm ra vẻ gì chứ? Chỉ có lũ chó ngu các người mới không nhìn rõ, anh Thái của tao đúng là đỉnh của chóp!]

[Anh Thái tốt nghiệp 211, lũ trung cấp các người đừng có sủa nữa.]

[Haha, anh Thái nói hay lắm, bạn gái tôi sợ đến tái mặt rồi.]

Giang Mãn Y nhìn buổi livestream ngập tràn khói lửa, bên tai vẫn văng vẳng giọng nói ghê tởm của gã đàn ông này.

Cô hít sâu một hơi rồi nở một nụ cười: “Nói đủ chưa?”

Khương Thật ở bên cạnh nghe thấy lời tên này nói, sợ đến mức đạp phanh xe, may mà không phải đang đi trên đường cao tốc.

Anh ta vội vàng thao tác điện thoại để chặn chat tên đang liên lạc: “Sư phụ, đừng giận.”

Anh ta sợ hãi vô cùng, tại sao sư phụ trông có vẻ đang cười nhưng thực ra lại như muốn hủy diệt thế giới vậy.

Hà Thái bị chặn chat nhưng những người trong buổi livestream thì không, khiến buổi livestream ngày càng hỗn loạn.

“Haha.” Hà Thái nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong buổi livestream và streamer rõ ràng đang cười nhưng sắc mặt lại khó coi, chỉ thấy lòng hả hê.

“Còn nói phải một nghìn tệ mới được liên lạc, anh mày chửi xong thì chạy, mày làm gì được?”

Lúc này Hạ Tang Hòa cũng hoảng loạn, cô ấy vội vàng gọi điện cho Giang Tuyết: “Toi rồi toi rồi, có một thằng khốn nạn đã mắng đại sư.”

“Đại sư bây giờ trông giận lắm!”

Cô ấy vừa gọi điện nói chuyện vừa tham gia vào cuộc chiến chửi bới: “Lũ tép riu các người cút nhanh đi, cuộc sống không như ý nên mới ở đây lảm nhảm đúng không, bà đây đập nát đầu chó của tụi bây!”

Cô vừa gõ chữ vừa điên cuồng tặng quà để spam màn hình.

Những người khác cũng lần lượt bắt đầu tặng quà.

“Anh nghĩ rằng việc bịa đặt và phỉ báng phụ nữ sẽ khiến anh rất vui đúng không?” Giang Mãn Y nghiêng đầu, nụ cười trên mặt không đổi.

“Hả!”

Giang Mãn Y nhìn chằm chằm vào màn hình không động đậy, sau đó nụ cười biến mất, cô cầm ống quẻ bắt đầu lắc.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu