Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Con quỷ vừa mới treo cá chết vào cần câu hơi ngơ ngác: “Suất gì cơ?”

Một con quỷ bên cạnh liếc nhìn nó: “Mẹ kiếp, anh bạn là thủy quỷ à!”

Thủy quỷ nhìn bọn họ: “Các ngươi không phải thủy quỷ à?”

Những con quỷ kia vội vàng lắc đầu: “Chúng tôi là lương quỷ, không cùng đường với anh.”

“Anh đừng nói bậy!”

Thủy quỷ gãi gãi đám rong rêu trên đầu, không hiểu bọn họ đang nói gì.

Trên bờ, Giang Mãn Y ngậm một cây kẹo mút chờ đợi, nhóc quỷ bên cạnh sốt ruột không thôi: “Chúng nó sẽ không ăn xương của em chứ?”

“...”

“Không có con quỷ nào ăn xương của cậu đâu!”

Sao nhóc quỷ này cứ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thế không biết.

Cô thấy nhóc quỷ còn muốn nói tiếp thì lấy từ túi ra một cây kẹo mút nhét vào miệng nhóc quỷ: “Đừng nói nữa.”

Nhóc quỷ sững sờ vì vị ngọt, sau đó lại bắt đầu khóc ra nước mắt máu: “Chị tốt thật, còn cho em ăn kẹo, mẹ em còn không cho em ăn nữa là!”

“Mẹ em bảo ăn nhiều sẽ bị sâu răng!”

“Chị gái thật là người đẹp tâm thiện, chỉ một cuộc điện thoại là có thể triệu tập ba trăm con quỷ đến giúp em tìm xương.”

Nhóc quỷ muốn giơ ngón cái lên cho Giang Mãn Y nhưng tiếc là không có thân thể nên chỉ có thể ngưng tụ nước mắt máu thành một ngón cái đưa cho cô: “Tuyệt vời quá!”

Giang Mãn Y: “…”

Sao kẹo mút mà cũng không chặn được miệng cậu ta thế này.

Đúng lúc nhóc quỷ còn muốn tiếp tục tâng bốc thì trước mặt Giang Mãn Y xuất hiện một đám quỷ.

Đứng đầu là hai con quỷ đẹp trai lần trước, bọn họ mỗi bên kẹp một con quỷ lôi thôi lếch thếch nói với Giang Mãn Y: “Mạnh Bà đại nhân.”

“Chúng tôi đã bắt được một thủy quỷ dã sinh!”

Thủy quỷ ngơ ngác nhìn Giang Mãn Y, đám rong rêu trên đầu nó nhìn từ xa cứ như một mái tóc dài vậy.

Giang Mãn Y cũng nhìn nó, nói sao đây.

Con quỷ này trông đặc biệt lôi thôi lếch thếch, trên người mặc một bộ quần áo rách nát, mặt dán đầy rong rêu, đầu cũng treo đầy rong rêu.

Theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của thủy quỷ thì chắc đây phải là một thủy quỷ chuẩn mực rồi.

“Các người… Là ai vậy?” Thủy quỷ vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác.

Nó đã ở sông Thanh Thủy hơn một trăm năm rồi, bao nhiêu năm qua vẫn luôn giữ vững vị trí của mình nhưng sao tự nhiên lại xuất hiện nhiều quỷ như vậy chứ.

Còn nói nó là thủy quỷ dã sinh gì gì đó.

Quỷ còn phân ra dã sinh với nuôi trong nhà sao, cũng có phải cá đâu.

Giang Mãn Y lấy kẹo mút ra khỏi miệng: “Tình huống của ngươi gì, sao không đi đầu thai?”

Thủy quỷ lại ngây người: “Đầu thai?”

Giang Mãn Y cũng ngây người: “Ngươi không biết đầu thai ư?”

Rốt cuộc bọn họ đang nói linh tinh cái quái gì vậy…

Cô im lặng một lát, gọi Bạch Vô Thường đến, Triệu Sinh vẫn nhanh như mọi khi.

Hắn liếc nhìn rồi nói: “Nó bị mất trí nhớ rồi.”

Giang Mãn Y cắn lốp cốp hai miếng nhai nát cây kẹo mút: “Quỷ cũng sẽ mất trí nhớ sao?”

Biểu cảm của Triệu Sinh lần này khá nghiêm túc, hắn hỏi thủy quỷ: “Ngươi đã ở đây bao lâu rồi?”

Thủy quỷ chầm chậm chớp mắt: “Ta cũng không nhớ rõ nữa, hình như là hơn một trăm năm rồi.”

Nó hơi hoảng, nó chỉ là một thủy quỷ bình thường thôi mà sao đám quỷ này lại nhìn nó như thể gặp phải yêu quái vậy.

“Ngươi còn nhớ tên mình là gì không?”

“Ta… Ta tên, tên, tên gì ấy nhỉ?” Thủy quỷ sờ sờ đám rong rêu trên đầu rồi ngây người nhìn Triệu Sinh.

Triệu Sinh gật đầu: “Tôi đưa nó đi Địa Phủ một chuyến.”

Chỉ cần đến Địa Phủ, thông qua Tam Sinh Thạch là có thể nhìn thấy quá khứ của con quỷ này, sau đó là có thể sắp xếp cho nó đầu thai.

Giang Mãn Y gật đầu vì con quỷ này không kích hoạt nhiệm vụ, cô cũng lười tự mình bận rộn.

Dù sao cô vẫn còn hai nhiệm vụ nhánh chưa hoàn thành mà!

Đợi Triệu Sinh đưa thủy quỷ đi rồi, Giang Mãn Y nhìn bộ xương của nhóc quỷ mà thở dài.

Bộ xương này bị hầm chín rồi ném xuống sông, bên trong xương thậm chí còn giấu mấy con cá nhỏ tôm tép.

Nhóc quỷ bên cạnh ngậm kẹo mút khóc rống lên: “Đồ ác nhân đáng chết mà!”

“Mẹ em mà nhìn thấy bộ xương này chắc khóc chết mất, huhuhu!”

Giang Mãn Y đành phải để đám quỷ giúp lấy những thứ bên trong xương ra, sau đó lần lượt phát lương cho bọn họ.

Ba trăm con quỷ, mỗi con quỷ một trăm tệ tiền âm phủ, thế cũng là ba vạn rồi, huống hồ còn phải trả thêm cho những con quỷ tìm thấy xương.

Dù sao thì cũng không quan trọng.

“Những khoản này ghi sổ cho cậu, nhớ sau này đi làm mà trả tôi nhé.” Giang Mãn Y lạnh lùng vô tình nói với nhóc quỷ vẫn đang khóc ra nước mắt máu.

Nhóc quỷ nghe xong, nước mắt máu tuôn thành hai chữ lớn.

Tư bản!

Lâu sau lại biến thành mấy chữ, huhuhu!

“Vậy làm phiền các ngươi lại mang bộ xương này đến đồn cảnh sát nhé.” Đây là cách mà Giang Mãn Y nghĩ ra.

Để quỷ đi đưa xương thì sẽ không liên quan gì đến cô nữa.

Quan trọng là khu vực này không có camera giám sát. Nếu có camera thì đám người câu cá đêm cũng chẳng dám đến, dù sao sông Thanh Thủy cũng cấm đánh bắt cá.

Ai ngờ hai con quỷ đẹp trai kia lại nói: “Mạnh Bà đại nhân, chuyện này không phải chúng tôi không làm được mà là chính khí của đồn cảnh sát khiến chúng tôi không vào được.”

“Cô xem liệu có thể nghĩ ra cách khác không?”

Giang Mãn Y nghe xong lại thấy đau đầu, bây giờ xương thì đã tìm thấy rồi nhưng làm thế nào để giao cho cảnh sát thì lại thành một vấn đề nan giải.

“Hay là… Báo mộng?”

Cô nhìn nhóc quỷ vẫn đang khóc không ngừng.

“Huhuhu, chú cảnh sát cứu cháu với, cháu chết thảm quá!”

Chư Cát Trấn nhìn nhóc quỷ đang khóc lóc kinh hoàng trước mặt mà giật mình. Nhóc quỷ này có khuôn mặt búp bê, khóc lên thì mặt xanh xám, nước mắt máu chảy đỏ lòm.

Trông vô cùng đáng sợ!

Cũng dọa sợ chú cảnh sát luôn!

“Cháu có chuyện gì thì nói từ từ, đừng… Đừng khóc nữa.” Chư Cát Trấn cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi mà an ủi cậu ta.

Anh chỉ là một cảnh sát hình sự mới vào nghề, bình thường mỗi ngày xong việc là đi ngủ, căn bản không nằm mơ bao giờ.

Sao hôm nay không chỉ nằm mơ mà còn mơ thấy quỷ.

Lại còn là một nhóc quỷ đáng sợ đến vậy!

Cương 34:

“Chú cảnh sát, cháu sợ lắm, cháu lạnh lắm ạ.” Nhóc quỷ vừa khóc vừa cố gắng nói: “Cháu bị người ta ăn thịt hết cả người, xương cốt đều bị dùng để hầm canh rồi, huhuhu!”

Chư Cát Trấn:…

Tôi cũng lạnh lắm, cũng sợ lắm đây này!

“Thế cháu muốn sao? Cháu có biết hung thủ là ai không?” Chư Cát Trấn bình tĩnh hỏi.

Thằng nhóc quỷ “Oa” một tiếng rồi khóc lớn hơn: “Chú cảnh sát, cháu không biết, cháu chỉ đột nhiên tối sầm mắt lại rồi chết mất, đến lúc tỉnh lại thì cháu đã bị hầm thành canh xương rồi!”

Chư Cát Trấn nghe xong, chỉ cảm thấy nhóc quỷ này thật đáng thương. Nhìn xem, đến cả thân thể cũng không còn.

Chắc là bị ăn thịt rồi, chết đi cũng chỉ còn bộ dạng đó thôi.

Anh nhìn nhóc quỷ đang tuôn nước mắt máu, không kìm được có chút thương xót: “Vậy cháu biết gì thì cứ kể hết cho chú nghe nhé.”

“Chú sẽ cố gắng hết sức giúp cháu tìm ra hung thủ!”

Nhóc quỷ vui mừng, nước mắt máu cũng biến thành vòi hoa sen: “Hài cốt của cháu là do chính cháu vớt lên, nó nằm ở dưới gốc cây… Ờ, cây táo tàu ở sông Thanh Thủy đấy. Cháu đã đánh dấu ở đó rồi, chú phải nhanh chóng đi đào lên cho cháu nhé! Chú cảnh sát!”

Chư Cát Trấn nghe hiểu, anh mạnh mẽ gật đầu: “Chú nhất định sẽ đưa hung thủ ra trước pháp luật!”

“Vậy cháu tên là gì?” Anh hỏi ra điểm mấu chốt nhất.

Nhóc quỷ đang định chuồn đi thì nghe hỏi tên, cậu ta theo thói quen nói luôn: “Không cần cảm ơn cháu, cứ gọi cháu là Lôi Phong là được rồi.”

Chư Cát Trấn: ?

“Khụ khụ, ý cháu là cháu tên Đồng Chính Dương, chính là đứa trẻ mất tích ba tháng đó, chú lên mạng tìm là thấy cháu ngay thôi.”

“Chú cảnh sát, cháu hy vọng chú có thể giống như Lôi Phong, nỗ lực phấn đấu! Học… Làm việc thật tốt, mỗi ngày một tiến bộ!”

Chư Cát Trấn im lặng một lúc, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đứa trẻ mất tích ba tháng kia, hình như cũng tên là Đồng Chính Dương.

Khoảng thời gian này anh vẫn luôn bận rộn tìm kiếm, không ngờ đứa bé này lại đã chết rồi!

Trong phòng ngủ sạch sẽ ngăn nắp, Chư Cát Trấn dụi dụi mắt, khi đầu óc vẫn còn mơ màng, anh đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, nổi da gà.

“Quỷ!”

Anh ta mơ thấy quỷ!

Khoan đã, con quỷ đó nói mình bị người ta nấu ăn, cậu ta tên là…

“Đồng Chính Dương!”

Chư Cát Trấn liếc nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ đi làm rồi. Anh không kịp ăn sáng, vội vàng mặc quần áo rồi lao đến đồn cảnh sát.

Khi đến đồn cảnh sát, anh muốn xin đội trưởng cho phép đi sông Thanh Thủy kiểm tra tình hình.

Nào ngờ đội trưởng với quầng thâm mắt lại nói: “Chư Cát Trấn, Dương Chí, Ninh Tư, các cậu đi cùng tôi đến sông Thanh Thủy điều tra vụ án mất tích của Đồng Chính Dương.”

Chư Cát Trấn sững sờ một lúc, đợi mấy người lên xe rồi anh mới hỏi: “Đội trưởng, sao tự nhiên lại đến sông Thanh Thủy vậy?”

Dù sao sông Thanh Thủy cách đây rất xa, hơn nữa trước đó họ cũng đã cử người đến sông Thanh Thủy tìm kiếm rồi nhưng không có kết quả.

Khi Đồng Chính Dương mất tích, họ đã điều tra camera giám sát và phát hiện đoạn camera cuối cùng của Đồng Chính Dương hiển thị là ơt đại lộ Thành Đông trong nội thành.

Trên camera có thể thấy Đồng Chính Dương đang lén lút ăn snack cay và đúng lúc đang rẽ cua thì thông tin giám sát bị mất.

Cậu ta rẽ vào một con phố, con phố đó phía trước dẫn qua một con đường nhỏ sẽ đến lối ra đường cao tốc, đi về phía sau có thể ra phố chính và có thêm sáu lối ra nhỏ khác.

Tổ của Chư Cát Trấn sau khi rà soát và căn cứ theo phỏng đoán của họ thì Đồng Chính Dương có thể đã đi về phía con đường nhỏ dẫn ra lối vào đường cao tốc.

Họ nghe mẹ của Đồng Chính Dương nói rằng bà không cho phép Đồng Chính Dương ăn những loại đồ ăn vặt này, chính vì vậy mà Đồng Chính Dương thường tìm một nơi nào đó bên ngoài để lén lút ăn.

Mà đoạn đường nhỏ dẫn ra lối vào đường cao tốc thì vắng người, cũng không có camera giám sát.

Nếu hung thủ hoặc nghi phạm đã đưa Đồng Chính Dương đi ở đoạn đường nhỏ đó thì chỉ đi trăm mét về phía trước chính là vị trí lối ra đường cao tốc.

Hắn ta hoàn toàn có khả năng đỗ xe ở ven đường và đưa Đồng Chính Dương lên xe rồi sau đó mang đi.

Thế mà hai mươi bốn tiếng sau, cảnh sát họ mới nhận được tin báo án.

Họ đã thông qua việc rà soát từng bước, phỏng vấn nhưng cuối cùng không thu được bất kỳ kết quả nào.

Lưu lượng người qua lại con phố đó cũng không ít nhưng lại không hề có ai chú ý đến một đứa trẻ. Chư Cát Trấn và đồng đội đã phỏng vấn rất nhiều người, cuối cùng đều nhận được câu trả lời là không nhớ, hình như không thấy.

Dù sao thì con phố đó có rất nhiều cửa hàng bán văn phòng phẩm, nhà hàng, quán ăn sáng, tiệm đồ chơi và nhiều loại cửa hàng khác.

Mỗi ngày có không ít thì cũng phải tám trăm người qua lại, những đứa trẻ như Đồng Chính Dương thì lại càng nhiều.

Chư Cát Trấn vừa nghĩ vừa thở dài, không biết giấc mơ anh gặp rốt cuộc là vì quá muốn phá vụ án này hay là do gần đây không được nghỉ ngơi đầy đủ.

Anh hồi tưởng lại nội dung trong giấc mơ, thầm nghĩ lát nữa đến sôngThanh Thủy có thể tìm thử cây táo tàu đó.

Anh vẫn còn đang suy nghĩ thì nghe thấy đội trưởng nói: “Nói ra có thể mấy đứa không tin nhưng tối qua tôi đã nằm mơ, trong mơ Đồng Chính Dương chỉ còn lại mỗi cái đầu, khóc sướt mướt rồi nói mình bị người ta ăn thịt rồi, xương cốt của cậu ta ở sông Thanh Thủy…”

“… Dưới gốc cây táo tàu?” Ninh Tư không kìm được mở miệng tiếp lời, lúc này cô ấy chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà.

Đội trưởng còn chưa kịp phản ứng lại sao cô ấy biết thì lại nghe Dương Chí yếu ớt nói: “Có phải… Còn đánh dấu nữa không ạ.”

Anan

Chư Cát Trấn không nhịn được nuốt nước bọt: “Có phải là chảy nước mắt máu không…”

Bốn người trong xe đồng loạt kinh ngạc!

“Mọi người đều mơ thấy sao?” Bốn người đồng thanh.

Dương Chí đang lái xe, thậm chí không kìm được mà dừng xe lại rồi sờ sờ những nốt da gà trên người: “Hay là chúng ta tắt điều hòa đi, tôi thấy lạnh quá.”

Đội trưởng ngồi ở ghế phụ lái lặng lẽ đưa tay tắt điều hòa rồi mở miệng nói: “Là cảnh sát, chúng ta phải tin khoa học, tuyệt đối không được mê tín.”

“Giấc mơ này…”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu