Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 144

❊ ❊ ❊

“Hay là người cứ đánh con một trận cho hả giận rồi cũng nói cho chúng con biết tôn thể của người ở đâu. Người giận không sao nhưng đừng làm lỡ mất thời gian tìm lại tôn thể của người.”

Hoắc Tinh Vũ lau một vệt nước mắt, dùng đôi mắt to chân thành nhìn cô bé đang nhíu mày.

Đúng vậy!

Từ tối qua, cậu đã bắt đầu suy nghĩ đại sư nói tổ tiên đá hiện đang nhập vào người Noãn Noãn.

Vậy nếu để mọi người đều quỳ xuống xin lỗi, e rằng cơ thể già yếu của ông bà ngoại sẽ không chịu nổi sự giày vò này.

Hơn nữa, cậu là vãn bối, mặt mũi không quan trọng.

Hoắc Tiểu Sương nghe cậu nói vậy thì cũng vội vàng quỳ xuống, những người khác cũng vội vã muốn quỳ.

Cũng đúng lúc mấy vị trưởng bối già yếu định quỳ xuống, Noãn Noãn mở miệng: “Thôi, các người đừng quỳ nữa.”

Cô bé nhìn đám vãn bối này. Ban đầu cô bé rất tức giận, đám người này ngay cả mộ tổ nhà mình cũng không trông giữ được, còn để bản thể của cô bé nằm trong cống rãnh hôi thối.

Tức đến mức cô bé lúc đó đã định cho họ một bài học.

Nhưng cũng chỉ là bài học, cô bé không có ý định làm gì họ, dù sao đi nữa thì đó cũng là con cháu của tín đồ của cô bé.

Tinh linh đá điều khiển cơ thể Noãn Noãn ngồi trên ghế, nhìn xuống đám người vẫn đang quỳ trên đất: “Sao? Bây giờ ta nói không có tác dụng sao?”

“Bảo các ngươi đứng dậy thì đứng dậy cho ta!”

Mọi người nghe những lời già dặn của cô bé thì lại vội vàng đứng dậy, Hoắc Tiểu Sương vội lấy ra những lễ vật đã chuẩn bị, đây là những món đồ cổ họ đã mua với giá cao.

“Tổ tông, đây là chút lòng thành của chúng con, mong người nhận cho.”

Tinh linh đá không thèm nhìn những thứ đó, cô bé đặt tay lên bàn gõ gõ: “Mộ tổ đã sửa sang lại chưa?”

Hoắc Tiểu Sương vội gật đầu: “Bẩm tổ tông, chúng con đã sửa sang lại rồi. Chúng con cũng đã bắt đầu điều tra kẻ trộm nộ, chỉ là có lẽ cần thêm chút thời gian.”

“Là những hậu bối bất cẩn như chúng con không chăm sóc tốt mộ bà nội cố và… Tôn thể của người.”

“Người phạt chúng con thế nào cũng được nhưng người có thể nói cho chúng con biết tôn thể của người hiện đang ở đâu để chúng con cũng tiện đi tìm về, không thể để tôn thể của người cứ mãi lưu lạc bên ngoài được.”

Tinh linh đá nhìn họ một dáng vẻ thành thật nhận lỗi như vậy, sự tức giận trong lòng đã vơi đi phần lớn: “Không cần các người bận tâm, ta đã lấy bản thể của ta về rồi.”"

“Chuyện này là để cho các người một bài học nhỏ, con người chớ nên quên gốc.”

Mọi người liên tục gật đầu: “Tổ tông dạy bảo chí phải!”

“Ngươi…” Tinh linh đá liếc nhìn Hoắc Tinh Vũ: “đúng là lanh lợi.”

Hoắc Tinh Vũ thấy cô bé nhìn mình, vội nở một nụ cười: “Đa tạ tổ tông khen ngợi.”

Tinh linh đá cười một tiếng: “Ta sẽ giao bản thể của ta cho ngươi bảo quản, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện mất mát nữa.”

“Nếu lại mất…”

Lời cô bé chưa nói hết nhưng mọi người đều biết hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng.

“Sau này ta muốn ngày ngày hưởng hương hỏa cúng bái, khi cúng bái phải rửa tay đốt hương, ngoài ra những kẻ xấu xí thì đừng vào cúng ta nữa.”

Tinh linh đá suy nghĩ một lát rồi lấy bản thể của mình ra: “Ngươi có làm được không?”

Anan

Mọi người nhìn viên đá lơ lửng trước mặt Hoắc Tinh Vũ thì đều nín thở.

Dù ban đầu trong lòng họ còn nghi ngờ nhưng bây giờ nhìn thấy viên đá lơ lửng trên không thì cũng hoàn toàn tin tưởng.

Hoắc Tinh Vũ vội vàng gật đầu: “Con làm được, con nhất định không phụ sự tin tưởng của tổ tông!”

Cậu nói xong thì dang hai tay ra. Hoắc Tiểu Sương vội vàng đặt một tấm vải lụa sạch vào tay cậu, viên đá mới rơi vào tay cậu.

“Tốt.” Tinh linh đá cuối cùng nhìn họ một cái: “Các người yên tâm, Noãn Noãn không sao, ta chỉ mượn thân thể của cô bé một chút thôi, không có gì đáng ngại cho cô bé.”

“Chớ quên những gì các người đã hứa với ta.”

Sau khi nói xong, mọi người chỉ thấy Noãn Noãn mềm nhũn người. Hoắc Tiểu Tuyết vội chạy đến đỡ lấy cơ thể con gái mình.

Hoắc Tinh Vũ cúi đầu thở hổn hển nhìn viên đá trong tay, viên đá này trông bình thường nhưng nhìn kỹ lại càng thấy đẹp.

Những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm, ông ngoại của cậu dứt khoát nói: “Nếu đã là cúng bái thì mau đi chuẩn bị bàn thờ và phòng hương hỏa.”

Mọi người bận rộn cả lên, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Hóa ra trong nhà họ thật sự có thần linh phù hộ, kinh ngạc là họ suýt chút nữa đã đắc tội với vị tổ tiên đá này, vui mừng là tổ tiên đá vẫn bằng lòng chấp nhận sự cúng bái của họ.

Chỉ là sau này sinh con thì phải cố gắng sinh ra những đứa trẻ xinh đẹp một chút.

Vị tổ tiên đá này dường như đặc biệt yêu cái đẹp, ngay cả khi nhập vào người cũng chọn nhập vào Noãn Noãn xinh đẹp như búp bê.

“Đúng rồi, nhất định phải bắt được tên trộm đó!” Ông cụ chống gậy thở hổn hển nói.

Dù không có tổ tiên đá nổi giận, họ cũng phải bắt được tên trộm vặt dám đào mộ tổ nhà mình.

“Hay là dời mộ đi, không ở ngay trước mắt thì thật sự không yên tâm,” Tiêu Hòa Chí cũng lên tiếng nói.

Ông cụ lắc đầu: “Mộ tổ không thể tùy tiện dời đi được, theo ta thấy chúng ta vẫn nên về quê ở.”

“Nhưng chuyện làm ăn thì sao?” Hoắc Tiểu Sương nhíu mày.

Hầu hết việc làm ăn của họ đều ở thành phố, không thể bỏ dở công việc được.

“Chúng ta về, các con ở lại, sau này nếu các con về hưu thì cũng về quê giữ gìn.” Ông cụ dứt khoát nói.

Mọi người chỉ có thể gật đầu.

Và lúc này, Hoắc Tiểu Tuyết nhìn căn phòng ngủ của mình bừa bộn ngổn ngang, thầm mừng thầm may mắn là tổ tông không đập phá phòng của Noãn Noãn nếu không Noãn Noãn tỉnh dậy chắc sẽ làm ầm ĩ cả lên.

“Đúng rồi, chúng ta nhất định phải đến tận nhà tạ ơn vị đại sư kia!” Ông cụ nói rồi lại cảm thấy hơi mệt, người bên cạnh vội vàng đỡ ông ngồi xuống nghỉ ngơi.

Hoắc Tiểu Sương gật đầu: “Vậy con đi dò hỏi ý tứ của đại sư.”

Lần này thực sự là nhờ có đại sư, vốn dĩ bà cũng chỉ tùy tiện xem xét thôi, lại không ngờ lại kéo theo một chuyện lớn như vậy.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu