Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Một người đàn ông đầu đinh đen nhẻm, gầy gò, tay kẹp điếu thuốc bước ra từ tầng hầm.

Phía sau hắn ta là cánh cửa sắt như nhà tù, mỗi căn phòng đều nhốt mười mấy đứa trẻ.

Quyền Chính đã làm cái nghề này được năm sáu năm rồi, ban đầu kênh tiêu thụ của bọn họ còn khá nhiều.

Những đứa nhỏ không nhớ chuyện gì thì bán cho nhà khác làm con nuôi, những đứa lớn hơn không nghe lời thì tìm cách làm cho tàn tật để đi ăn xin ngoài phố hoặc bán cho các nhà máy đen làm lao động trẻ em.

Nếu là con gái, lớn hơn thì bán vào vùng núi làm vợ người ta, đứa nào nghe lời thì cho chúng phối hợp làm bẫy tình, đôi khi bọn chúng còn dùng làm công cụ để thỏa mãn bản thân.

Nếu là con trai, lớn hơn thì khỏi phải nói, nhà máy đen còn coi như là chỗ tốt, buôn bán nội tạng mới là chỗ kiếm được tiền nhất.

Quyền Chính đi theo chú mình làm nghề. Trong năm sáu năm này hắn ta đã mua nhà mua xe, cả đời sống phóng khoáng ngút trời.

Chỉ là bây giờ ngành nghề lại không còn thịnh vượng nữa.

Hiện tại cảnh sát trấn áp tội phạm ngày càng mạnh tay, lần trước bọn chúng vừa liên hệ được một khách hàng, kết quả tên đó lại nói không mua nữa và nói rằng đã nghe người khác nói mua bán là đồng tội, không muốn ngồi tù.

“Mẹ kiếp!” Quyền Chính nhổ một bãi nước bọt.

Bán trẻ con không được, bây giờ nhà máy đen cũng ít đi, ngay cả việc xuất cảnh cũng trở nên khó khăn hơn nhiều.

“Cộp cộp cộp…” Một loạt tiếng bước chân vọng từ xa lại gần.

Quyền Chính ngẩng đầu thì thấy chú hắn ta bước tới. Chú hắn ta là một người đàn ông thấp béo hói đầu kiểu Địa Trung Hải, trên mặt đầy nếp nhăn, trông có vẻ chất phác nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ tinh ranh, tính toán.

“Chú.” Hắn ta vội dập tắt điếu thuốc gọi.

Quyền Phú liếc hắn ta một cái rồi cười như không cười nói: “Sao, chán rồi à? Đừng vội, tao tìm được kênh mới rồi.”

Ông ta vẫn khá hài lòng với đứa cháu này, tuy tuổi trẻ ít nhiều có chút bốc đồng nhưng kín miệng.

Làm cái nghề này quan trọng nhất là phải kín miệng, cộng thêm sự cẩn thận.

Chỉ cần không bị tóm thì đi đâu cũng có thể sống tốt.

“Chú, làm gì vậy ạ?” Quyền Chính móc từ túi áo khoác bên trái ra một bao thuốc lá giá hơn trăm tệ, rút một điếu đưa cho Quyền Phú rồi lại lấy bật lửa ra cẩn thận châm thuốc cho ông ta.

Quyền Phú cười mà mắt không cười, ông ta hít một hơi thuốc thật sâu, chậm rãi nhả ra từng vòng khói: “Vận chuyển hàng.”

Giọng ông ta nhàn nhạt, không nghe ra gợn sóng.

“Tao đã liên hệ với bên kia rồi, lát nữa mày…” Ông ta nheo mắt lại.

“Bảo bọn chúng đi tắm rửa sạch sẽ, mai bắt đầu.”

“Những đứa đã bị phế trước đó cũng đừng để chúng chết, bên Phi Ưng cần người.”

Quyền Chính khẽ cau mày: “Bên Phi Ưng quay lại rồi sao?”

Anan

Phi Ưng là một tên đầu sỏ buôn bán nội tạng người, phụ trách vận chuyển người ra nước ngoài rồi sau đó sẽ tiến hành xử lý ở đó.

Hai năm trước chú hắn ta vẫn không liên lạc được với gã, không ngờ bây giờ lại liên lạc được rồi.

Quyền Phú gật đầu, đưa tay vỗ vỗ vai Quyền Chính: “Tao biết khoảng thời gian này mày đã chịu thiệt thòi, ở đây cứ phải trông chừng cũng mệt nên qua đợt này cuộc sống của chúng ta sẽ dễ chịu hơn nhiều.”

“Mày không phải vẫn luôn muốn có một khẩu súng sao? Đợi xong phi vụ này thì tao sẽ tặng mày một khẩu.”

Mắt Quyền Chính lập tức sáng rực lên, đàn ông nào mà chẳng có một giấc mơ như vậy.

Có được một khẩu súng thì thật oai phong.

Trước đây, hắn ta từng thấy trong ngăn kéo của chú có một khẩu, lúc đó hắn ta cực kỳ yêu thích, tiếc là chú vẫn chưa đồng ý tặng hắn ta.

Bây giờ thấy sắp có được rồi, lòng Quyền Chính bỗng nhiên ngứa ngáy không thôi, những uất ức trước đó cũng tan biến hết.

Hắn ta thầm cười lạnh trong lòng, có được thứ đó thì đến lúc đó ai mà chẳng phải nhìn hắn ta thêm hai lần.

Chỉ cầm mỗi cái dùi cui điện thì có gì thú vị chứ.

“Cảm ơn chú!” Quyền Chính vui mừng khôn xiết, chỉ hận không thể tống khứ ngay đám nhóc ranh này.

Quỷ mới biết đám nhóc con này ngày nào cũng khóc phiền phức đến mức nào, đôi khi hắn ta còn muốn đâm chết chúng cho rồi.

Nếu không phải vì tiền thì hắn ta mới không thèm ở đây canh chừng bọn chúng.

“Thôi được, vậy mày bảo bọn chúng đi tắm rửa đi, tao đi nghỉ ngơi một lát.” Quyền Phú ném tàn thuốc xuống, đưa chân đi giày da đắt tiền giẫm giẫm: “Mấy ngày nay không ngủ ngon, mai tao phải lấy lại tinh thần mới được.”

Quyền Chính lập tức cười nói: “Chú cứ đi đi ạ, ở đây có cháu là được rồi.”

Quyền Phú gật đầu rời đi, chỗ chân ông ta vừa nhấc lên chỉ còn lại mẩu tàn thuốc bị giẫm bẹp, dính đầy tro thuốc màu đen.

Nó nằm bẩn thỉu trong tầng hầm ẩm ướt này.

Quyền Chính đợi đến khi Quyền Phú hoàn toàn ra khỏi tầm nhìn của mình mới thẳng lưng lên, hắn ta dùng chân đá nhẹ mẩu tàn thuốc, đôi mắt lạnh lẽo như quỷ dữ địa ngục.

Hắn ta quay người vào phòng giam, nhìn đám trẻ con co rúm trong góc, không dám phát ra tiếng động nào mà cảm thấy rất thỏa mãn.

Ban đầu chúng còn khóc thút thít nhưng bây giờ…

Những đứa trẻ ngồi trên nền đất đầy cỏ khô, ôm chặt đầu gối, vẻ mặt của chúng không ai không lộ rõ sự thờ ơ và sợ hãi.

Thờ ơ là đã mất đi hy vọng sống, sợ hãi là sợ ngay cả chết cũng không được chết đàng hoàng.

Trên người chúng trần truồng đầy vết bẩn, chúng không có quần áo để mặc, chỉ bị nuôi nhốt ở đây như heo gà, chờ đợi bị làm thịt.

Dương Bất Thúc cúi đầu, dùng khóe mắt nhìn Quyền Chính đang đứng ở cửa phòng giam, trong ánh mắt cậu bé không có gì cả.

Giống như một con búp bê.

Cậu bé bị bắt cóc vào năm ngoái, lúc đó cậu bé đang vui vẻ từ đi ra khỏi trại phúc lợi để mua một chiếc bánh kem nhỏ mừng sinh nhật nhưng không ngờ trên đường lại bị một chiếc xe bắt đi.

Cửa xe mở ra, một đôi tay kéo cậu bé vào, sau đó một mảnh vải bịt lên mặt, cậu bé cứ thế bất tỉnh nhân sự.

Giữa chừng có lúc cậu bé sắp tỉnh lại nhưng rất nhanh sau đó lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Đến khi tỉnh dậy, Dương Bất Thúc đã không biết mình đang ở đâu.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu