Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

[Điện thoại trông cũng là hàng rẻ tiền, không biết nền tảng tìm đâu ra được những tác giả vừa nghèo khó, chăm chỉ, tiến thủ lại còn viết hay như vậy.]

[Dù sao không phải AI viết là được rồi, vậy thì tôi yên tâm xem tiếp, đại thần cố gắng cập nhật nhé!]

[Nghi ngờ trạng thái tinh thần của tác giả, đột nhiên cảm thấy các đại thần thỉnh thoảng nghỉ ngơi cũng không sao đâu, ngày nào cũng ba vạn chữ thì cả người sẽ rất mệt mỏi.]

[Ước gì có thể xuyên không vào đó, cứ ở đó canh chừng các đại thần gõ chữ!]

[Phản hồi chính thức cũng nhanh phết nhỉ, cứ tưởng mấy xưởng nhỏ phải đợi một hai ngày mới có phản hồi chứ.]

[Quay một cái video là có thể chứng minh không phải AI sao? Trừ khi cậu cho đại thần livestream gõ chữ cho tôi xem!]

[Này, lầu trên, ý đồ của cậu lộ liễu quá rồi.]

[Cười chết mất, sao không bảo tác giả tung luôn cả đại cương, chương cương và bản thảo đi.]

[Có thể nhanh chóng lên kệ không, tôi muốn tiêu tiền cho đại thần!]

Tưởng Lạc Thánh lướt qua một lượt bình luận, sau đó nhấn ra xem lại bảng xếp hạng tìm kiếm.

Từ khóa tự chứng minh không phải AI của tiểu thuyết Âm Giới đã bắt đầu xuất hiện và dần tăng hạng.

Anh ta sờ sờ cằm, quyết định tải ứng dụng đọc tiểu thuyết này về xem thử.

Trước đây khi mọi người trong nhóm nhắc tới, anh ta vẫn chưa tải nhưng bây giờ xem ra ngày cập nhật ba vạn chữ, đại thần tinh phẩm, văn phong cực đỉnh, cốt truyện hấp dẫn, còn lý do gì mà không tải chứ?

Thật mong tất cả các nền tảng tiểu thuyết trên thế giới đều có thể như vậy thì thật là sướng điên lên mất!

Tưởng Lạc Thánh vui vẻ nhìn ứng dụng đã tải xong rồi nhấn vào.

Giang Mãn Y nhìn Tina đang khóc sướt mướt, lặng lẽ lấy cái nồi đen ra hứng lấy nước mắt của cô.

"Nước mắt đau buồn..."

Giọt này không được.

"Nước mắt bi thương..."

Giọt này cũng không được.

"Nước mắt cảm động..."

"Tina, cô không cảm thấy đau lòng chút nào sao?"

Tina vùi cả đầu vào đống khăn giấy: "Tôi thấy rất đau lòng, you jump, i jump!"

"Tại sao Rose và Jack không thể ở bên nhau, rõ ràng họ chỉ còn thiếu một chút nữa thôi."

Giang Mãn Y xoa trán, nước mắt đau lòng sao mà khó lấy thế.

Đau lòng...

Nếu muốn Tina đau lòng, vậy có lẽ nên bắt đầu từ câu chuyện của cô và huyết tinh linh.

Giang Mãn Y lấy một chai bia từ tủ lạnh ra, rót một nắp chai cho Tina: "Cô có thể kể cho tôi nghe câu chuyện của cô và huyết tinh linh được không?"

Tina nức nở, cô ấy uống một ngụm bia, sau đó từ từ nói: "Nếu cô muốn nghe, tôi sẵn lòng kể cho cô nghe."

"Nửa năm trước, tôi đến thành phố loài người, lạ nước lạ cái nẻn tôi không biết phải đi đâu, tôi bay khắp nơi, thấy cái gì cũng thấy mới lạ."

"Tôi nghe người ta nói hoa anh đào ở thành phố Giang Triều là đẹp nhất, thế là tôi đi tàu hỏa đến đây."

Giang Mãn Y chăm chú lắng nghe.

Tóm lại là Tina mang theo sự tò mò về thế giới loài người đến Giang Triều Thị, trên đường ngắm hoa anh đào ở đây thì gặp được huyết tinh linh đó.

Anan

Huyết tinh linh đúng như tên gọi, có đôi cánh màu máu, nếu không phải vì nó bé tí thì có lẽ hơi giống ma cà rồng.

Nhưng đôi cánh của chúng lại khác với ma cà rồng, cánh của tinh linh dù có màu máu cũng sẽ hiện rõ các đường gân, chính xác hơn là bán trong suốt.

Huyết tinh linh đó tên là Adison, hắn ta đã yêu Tina ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hắn ta ca ngợi đôi cánh của cô ấy thật đẹp, ca ngợi cô ấy giống như nữ thần mặt trời.

Tina cũng có thiện cảm với Adison mà Adison đã đến thành phố loài người từ rất lâu rồi nên khi nghe Tina không biết đi đâu thì tự nguyện dẫn Tina đi chơi rất nhiều nơi.

Hai người cũng trong quá trình vui vẻ thoải mái này mà xác định quan hệ yêu đương.

Chỉ là sau khi ở bên nhau, Tina toàn tâm toàn ý đắm chìm vào tình yêu, tưởng tượng cuộc sống sau này với Adison, ảo mộng về tương lai của hai người.

Nhưng khi cô hỏi Adison về chuyện đó thì Adison lại do dự nói rằng hắn ta phải trở về rừng bóng đêm.

Và cô ấy cũng không thể tận trung với hắn ta bởi vì hắn mãi mãi tận trung với nữ, hoàng bóng tối.

Hai người vì chuyện này mà xảy ra bất hòa, Tina rất không vui, thế là Adison dỗ dành cô ấy mà Tina cũng quên mất chuyện này.

Sau đó Adison thường xuyên một mình đi xa, nói là đi giúp bạn bè, cơ bản là đi mấy ngày liên tục, chỉ để lại Tina một mình ở đây chờ hắn ta.

Tina cũng từng đề nghị liệu có thể gặp bạn bè của hắn ta không nhưng Adison đã từ chối.

Hắn ta nói mỗi người đều có cách sống riêng của mình, hắn ta tạm thời không muốn phá vỡ không gian riêng tư của hai người.

Tina cũng không có cách nào, đành phải lựa chọn thỏa hiệp.

Mãi cho đến khi Adison đột nhiên nói không thích Tina nữa, Tina có níu kéo thế nào cũng vô ích, sau đó Adison biến mất.

"Huhu.” Tina khóc nức nở: "Sao hắn ta có thể như vậy chứ. Ban đầu nói thích tinh linh là hắn ta, sau đó lại nói không thích tôi."

"Huyết tinh linh toàn là đồ khốn!"

Giang Mãn Y cũng không biết phải miêu tả tâm trạng của mình bây giờ thế nào, tin tốt là cô cuối cùng cũng thu thập được nước mắt đau buồn của Tina.

Tin xấu là câu chuyện của Tina nghe có vẻ như cô ấy đã bị lừa tình rồi.

Cái tên Adison này sao mà giống kẻ lừa đảo tình cảm thế không biết.

"Được rồi, đừng đau buồn nữa, bây giờ tôi sẽ làm nước lãng quên cho cô!"

Giang Mãn Y nhìn nước mắt đau buồn trong nồi đen rồi bắt đầu thêm các nguyên liệu khác vào.

"Cô có mang theo Thiên Toàn Mị Thảo không?" Giang Mãn Y nhìn khắp người tinh linh nhỏ không giống như mang theo một cọng cỏ nào hỏi.

Tina lắc đầu: "Tôi để Thiên Toàn Mị Thảo ở chỗ khác rồi, cô cần không?"

"Tôi có thể đi lấy về."

Giang Mãn Y: "Ở đâu?"

Tina nhìn lên trời suy nghĩ một lúc: "Trên trần nhà của rạp chiếu phim mà tôi và hắn ta đã đến."

Giang Mãn Y nhìn vẻ mơ màng của cô ấy rồi suy ngẫm một lúc: "Hay là tôi đi cùng cô đi."

Cô cảm thấy tinh linh này rất hay quên, đừng đến lúc không tìm thấy Thiên Toàn Mị Thảo lại còn tự làm mất chính mình.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu