Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

“Thật sự bị thu rồi! Cậu nói xem chúng ta có đòi lại được không?” Người anh em có vẻ không nỡ mất cây cần câu mấy nghìn tệ của mình, vẻ mặt đau khổ tột cùng.

Dụ Thành Văn thở dài: “Đòi cái gì nữa, cây cần câu đó vốn dĩ đã không sạch sẽ rồi, chúng ta đi đòi chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.”

“Tôi thấy có lẽ họ không cho chúng ta câu cá ở đây là vì nơi này không sạch sẽ.”

“Lần sau vẫn nên đến khu vui chơi đi.”

Hai người cúi đầu ủ rũ quay về, không hề biết rằng thực ra lúc cảnh sát đến cũng chẳng nhìn thấy một cây cần câu nào.

Lúc này, các lão ngư ở Âm giới thì lại vui mừng khôn xiết, họ vừa giúp Mạnh Bà một chút việc nhỏ, lại còn lấy được một cây cần câu.

Nào là mồi câu, ghế đẩu nhỏ, đủ thứ.

Các lão ngư ngồi ngay bên bờ Hoàng Tuyền, quăng cần, chẳng bao lâu đã câu được một cô hồn dã quỷ lên rồi lại ném xuống tiếp tục câu.

Nói ra thì trong Hoàng Tuyền cũng có cá nhưng nhiều hơn là cô hồn dã quỷ hoặc xương cốt.

Các lão ngư lại ném con cô hồn dã quỷ vừa câu được xuống, sau đó chống nạnh lớn tiếng mắng: “Cha mày, đừng có cắn cần câu nữa, câu phải quỷ chết đúng là xúi quẩy!”

Cô hồn dã quỷ: “…”

Nó đói mà!

“Chắc một thời gian nữa tin tức về cái chết của cậu sẽ lan ra khắp nơi.” Giang Mãn Y nhìn đầu quỷ đang tỏa ra mùi kẹo mút, không biết nên nói sao với cậu ta.

“Cậu có muốn báo mộng cho bố mẹ không?”

Đầu quỷ vừa mở miệng, mùi kẹo càng nồng hơn: “Không thèm đâu, mẹ em chắc chắn sẽ mắng em mất!”

“Tuy em cũng biết mẹ sẽ rất buồn nhưng em không dám nhìn mẹ. Em đã chết thành ra cái dạng này rồi, mẹ em nhìn thấy chẳng phải sẽ khóc chết sao, ít nhất cũng phải đợi khi thân thể em mọc ra đã chứ.”

Giang Mãn Y xoa đầu quỷ: “Vậy bây giờ đi tìm hung thủ đã giếc cậu.”

Cô vẫn như cũ nhận điểm danh ngày thứ năm, hôm nay là ba trăm viên kim cương.

Kim cương hiện tại vẫn đang ở trạng thái màu xám, Giang Mãn Y nhìn những viên kim cương trong ba lô mà có một dự cảm chẳng lành.

Dự cảm này được gọi là cửa hàng game.

Đã là buổi chiều, thời tiết vẫn nóng như thường lệ nhưng Giang Mãn Y thì không cảm thấy gì nhiều, dù sao thì chiếc xe điện nhỏ của cô có chức năng tự động điều hòa nhiệt độ.

Đầu quỷ thì trốn trong cốp sau xe của cô.

Theo định vị tự động, cô rất nhanh đã đến một con phố, con phố này trông rất náo nhiệt, xung quanh toàn là quán ăn các loại, ngửi đã thấy thơm lừng.

Khi cô đang đi trên đường, còn nghe thấy hai cô gái nói chuyện: “Cậu không biết đâu, bánh bao thịt heo của quán đó gần đây ngon thật sự.”

“Tiếc là tôi chỉ ăn được một cái, bánh bao bây giờ lại thấy không thơm bằng nữa.”

“Tôi oán chắc là thịt heo tươi, loại không ăn gian cân ấy.”

“Chắc là tay nghề của ông chủ cũng giỏi, không thì sao mà ngon đến thế.”

Giang Mãn Y đi theo định vị, rất nhanh dừng lại trước một tiệm bánh bao tên là quán bánh bao Lưu Ký.

Buổi chiều, tiệm bánh bao không có mấy khách, Giang Mãn Y bình thản bước vào gọi vài cái bánh bao. Người phụ nữ mặc đồng phục làm việc tùy tay lấy vài chiếc từ lồng hấp ra gói lại cho cô.

Cô nhìn kỹ hơn, bàn tay người phụ nữ này rất thô ráp, đôi mắt tam giác trông có vẻ lạnh lùng. Phía sau cô ta, có một người đàn ông đang ngồi trên ghế cầm điện thoại xem.

Người đàn ông mặc đồ đen, ánh mắt đầu tiên ngẩng lên đủ khiến người ta rụt rè. Nhưng rất nhanh sau đó, trên mặt ông ta lại lộ ra một nụ cười chất phác.

“Cô bé mua bánh bao à? Bánh bao nhà chúng tôi ngon lắm, cô có thể thử bánh bao thịt heo.”

Giang Mãn Y lắc đầu: “Tôi ăn vài cái này là đủ rồi.”

Sau khi rời khỏi tiệm bánh bao, Giang Mãn Y tìm một chỗ mát mẻ, nhìn những chiếc bánh bao trong tay rồi nhìn cái đầu quỷ đang chảy nước miếng.

“Một tin tốt và một tin xấu, muốn nghe tin nào?”

Đầu quỷ liếm liếm môi: :Tin tốt!”

“Rất tốt, vậy tôi nói tin xấu trước nhé, cơ thể của cậu chắc là đã bị băm thành nhân thịt làm bánh bao rồi.”

Giang Mãn Y nhìn những chiếc bánh bao trong tay: “Cũng không chắc trong này còn thịt của cậu không nữa.”

Đầu quỷ: “!”

“Tin tốt là đã tìm thấy hung thủ giếc cậu rồi. Cậu có quen ông chủ tiệm bánh bao họ Lưu này không?”

“Tiệm bánh bao?” Đầu quỷ cố gắng nhớ lại: “Quen chứ, là chú Lưu mà. Mỗi lần em mua bữa sáng, chú Lưu đều cười tủm tỉm với em!”

“Hơn nữa ông ta còn là bố của bạn học em nữa!”

Cậu ta có một bạn học tên Lưu Đồng, hai đứa ngồi trước sau.

Cậu ta thường xuyên chơi với Lưu Đồng vì Lưu Đồng sẽ lén mang bánh bao thịt cho cậu ta ăn.

Anan

“Chị nói là ông ta đã giếc em ư? Nhưng tại sao?” Đầu quỷ không hiểu.

Cậu ta rõ ràng có quan hệ khá tốt với bọn họ mà, Lưu Đồng cũng rất thích cậu ta.

Giang Mãn Y lắc đầu: “Cái này thì tôi cũng không biết.”

“Thế này đi, tối nay tôi sẽ cử một con quỷ đến nhà bọn họ xem tình hình thế nào.”

Con quỷ này đương nhiên là Tôn Soái, còn về đầu quỷ…

Giang Mãn Y sợ cậu ta vừa vào là lao thẳng vào tủ lạnh của người ta, hơn nữa nếu để đâuc quỷ nhìn thấy những thứ máu me thì e là sẽ hắc hóa nghiêm trọng hơn.

Bản thân đầu quỷ vốn dĩ đã trông rất ngốc rồi, nếu hắc hóa thêm nữa thì e là sẽ ăn cả trời đất.

Đến tám giờ tối, trời tối hẳn, Giang Mãn Y triệu hồi Tôn Soái lên.

Khoan đã, sao cô cảm thấy mình cứ như triệu hồi thần thú vậy!

“Chị ơi, lần này có việc gì thế ạ?” Tôn Soái có một lọn tóc vàng xen lẫn trong mái tóc đen nhánh, trông rất bắt mắt, lọn tóc vàng lấp lánh trông rất thời trang.

“Cậu còn nhuộm tóc nữa à?” Giang Mãn Y thấy hơi lạ.

Địa Phủ cũng có dịch vụ cắt tóc à? Sao cô không thấy.

Tôn Soái cười cười: “Cái này không phải nhuộm đâu, đây là lần trước giúp cô xong, ông trời ban cho tôi công đức đó. Cô không thấy đâu, ánh sáng vàng rực trời, tụ lại bên cạnh tôi trông oai phong lắm.”

“Mặc dù cuối cùng chỉ ngưng tụ thành một lọn tóc thế này nhưng tinh túy là ở sự cô đọng. Đến khi nào công đức của tôi càng ngày càng nhiều, nói không chừng có thể biến thành một người vàng nhỏ luôn.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu