Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

“Khi mới khởi nghiệp, anh gần như trắng tay, bố anh cũng qua đời trong cùng năm đó. Anh đã gặp phải cú sốc lớn trong đời vì người thân của anh gần như không còn ai trên đời này nữa, đồng thời anh cũng không còn một xu dính túi, gánh trên mình những khoản nợ.”

“Anh đã suy sụp một năm, sau khi vực dậy, anh chọn bắt đầu từ việc làm phụ hồ rồi dần dần hiểu rõ ngành xây dựng này. Ba năm sau, anh tích lũy được một loạt mối quan hệ và tiền tiết kiệm, anh đã chọn ra làm riêng.”

“Lần này thuận buồm xuôi gió, anh nhanh chóng kiếm được khoản tiền đầu tiên từ việc tự khởi nghiệp. Từ đó về sau, sự nghiệp nhà thầu của anh phát triển như diều gặp gió. Năm hai mươi bảy tuổi, anh một mình bước chân vào ngành phát triển bất động sản.”

“Cũng trong năm đó, anh đã gặp gỡ vợ của mình, phải nói là vợ cũ, cô ấy họ Trần. Việc phát triển bất động sản đã giúp anh kiếm được rất nhiều tiền, tiếc là anh quá bận rộn với sự nghiệp nên không có nhiều thời gian ở bên vợ.”

“Năm ba mươi hai tuổi, vợ anh đã chọn ly hôn với anh. May mắn thay, cô ấy đã để lại cho anh một đứa con trai. Rất không may là cho đến bây giờ anh vẫn chưa phát hiện ra con trai mình không phải là con ruột của anh.”

“!”

“Sốc quá đi mất! Đại ca top 1 mau nói gì đi!”

“Ôi trời, cuộc đời đầy huyền thoại này, sao cảm giác cứ như khắc cả người thân vậy.”

“Bố mẹ đều mất, vợ ly hôn, con trai không phải của mình, nếu đổi lại là tôi thì tôi không muốn sống nữa.”

[Anh trai top 1 đúng là bá đạo thật, người có thể kiếm nhiều tiền quả nhiên không câu nệ tiểu tiết.]

[Đúng là phải ngành bất động sản, anh trai top 1 ơi, có thể giảm giá nhà một chút không? Không mua nổi nhà nữa rồi.]

Lục Vọng Phú nghe cô nói xong, trầm tư một lúc rồi gõ chữ: “Cô nói không đúng, tôi đã làm xét nghiệm ADN của con trai rồi, không thể là giả được.”

Giang Mãn Y nhìn dòng bình luận màu vàng, nghiêm túc nói: “Đó là do vợ cũ của anh và bạn trai bác sĩ của cô ta đã cấu kết lừa anh. Anh có bao giờ nghĩ tại sao cô ta nhất định phải đến đó làm xét nghiệm ADN không?”

“Khi anh nghi ngờ con trai mình không giống anh, có phải cô ta đã nói đến bệnh viện tư nhân thì tốt hơn không?”

“Tôi còn chưa nói xong đâu. Kể từ đó, anh gần như luôn lỗ lớn lãi nhỏ nhưng vì số tiền tiết kiệm của anh đã đủ nhiều rồi nên đối với anh cũng không ảnh hưởng quá lớn.”

“Năm ba mươi tư tuổi, công việc kinh doanh của anh luôn thăng trầm, tất nhiên không phải là bất động sản mà là những mảng kinh doanh khác anh đã dấn thân vào như khách sạn, nhà hàng, việc làm ăn vẫn luôn không tốt đúng không?”

“Anh nhanh chóng thay đổi suy nghĩ, đóng gói lại khách sạn, cho ra mắt chuỗi khách sạn với khẩu hiệu là ‘Bước vào chuỗi khách sạn, thoải mái như ở nhà’.”

“Năm ba mươi sáu tuổi, công việc kinh doanh của anh đã rất lớn rồi, giờ đây anh cũng không còn nghĩ đến chuyện kiếm tiền như trước nữa, anh muốn tận hưởng cuộc sống.”

“Thế là dưới sự giới thiệu của bạn bè, anh đã chọn câu cá, anh đã chọn trở về quê nhà, xem lại nơi mình từng sống.”

“Nhưng sau khi trở về, anh nhìn thấy quê hương nghèo khó lạc hậu, muốn lấy một phần tiền tiết kiệm của mình ra, phát triển ngành du lịch để thúc đẩy kinh tế quê nhà.”

“Mấy năm nay anh vẫn luôn bận rộn việc này, dường như đã đi ngược lại với ý định tận hưởng cuộc sống an dưỡng tuổi già của anh rồi. Anh bận rộn chạy từ quê nhà đến thành phố rồi lại từ thành phố về quê nhà.”

“Nỗi buồn trong lòng không thể nói ra, cũng không có thời gian đi câu cá, đành chỉ có thể xem người khác livestream câu cá trên mạng.”

“Thật ra anh là một người khá đáng kính đấy.” Giang Mãn Y giơ ngón cái lên: “Thế nào, tôi nói có chuẩn không?”

“Chỉ là nói sơ qua thôi, nếu anh muốn tôi nói chi tiết hơn thì tôi nghĩ anh có thể làm được nhưng dù sao anh cũng là người của công chúng rồi, nếu nói ra hết tất cả…”

“Miễn là anh không ngại thì tôi đều có thể nói bao gồm cả tên vợ cũ của anh, bát tự của anh, đối tác kinh doanh của anh. Anh vì để kiếm được đầu tư mà uống rượu đến mấy giờ, con trai anh bao nhiêu tuổi, tên gì, tên của bác sĩ ở bệnh viện tư nhân đó,...”

[Không cần đâu, cô nói cơ bản đều đúng, tôi sẽ đi làm xét nghiệm ADN lại.]

Giang Mãn Y nhìn dòng bình luận của ông rồi lại cười nói: “Tuy rằng bố mẹ anh đã mất, vợ anh đã ly hôn với anh, con trai anh không phải con ruột của anh.”

“Nhưng anh không phải cô độc một mình, hiện tại anh vẫn còn một người thân sống trên đời.”

[Mẹ kiếp, nghe thảm thật đấy.]

[Bố mẹ qua đời, vợ ly hôn, con trai không phải con ruột…]

[Vẫn còn người thân á?]

[Tôi điên mất, đại lão nói cô ấy nói cơ bản đều đúng, ghê gớm thật sư phụ!]

[Sư phụ của Thật con thật đỉnh!]

[Tiểu Phi Tượng sẽ không hối hận vì đã bán mất suất này chứ?]

[Mà nói đến khẩu hiệu chuỗi khách sạn kia, chẳng phải là chuỗi khách sạn Tòng Thụ sao?]

Anan

[Tôi điên mất, ông chủ chuỗi khách sạn Tòng Thụ lại cùng chúng ta xem câu cá mỗi ngày ư?]

[Tôi bảo sao nghe cái tên đó quen tai thế, hóa ra là ông ấy.]

[Kinh nghiệm của đại lão đúng là không phải người bình thường có thể chịu đựng được.]

[Bây giờ đi làm xét nghiệm ADN đi, tôi tò mò quá.]

Bên kia Lục Vọng Phú gọi điện cho trợ lý của mình: “Ngày mai sắp xếp xét nghiệm ADN cho Tiểu Văn và tôi.”

Trợ lý: “Đã rõ!”

Ông nhìn cô gái trong livestream, trong lòng tuy có nghi hoặc liệu trên đời này ông còn có người thân sao?

Nhưng ông cũng không thể không thừa nhận người này nói cơ bản đều đúng. Bốn tuổi, ông đã đòi đi học, mười tuổi không cẩn thận làm cháy nhà.

Những chuyện này đều đã quá lâu rồi, ông cũng chưa từng kể với bất kỳ ai.

Trên mạng cũng hoàn toàn không có bất kỳ tin tức nào.

Còn vợ cũ của ông lúc đó quả thật là đề nghị đi bệnh viện tư nhân kiểm tra bởi vì ông thấy con trai mình không giống mình, tháng sinh cũng có chút không khớp.

[Vậy người thân kia của tôi là ai?]

Giang Mãn Y uống một ngụm nước: “Người tốt làm đến cùng, tôi sẽ tiện thể nói cho anh biết.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu