Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Trong mắt Hàn Xảo tràn đầy tình yêu thương: "Sao lại không chứ, mẹ biết Điềm Điềm dù có biến thành chó con, chắc chắn cũng là chú chó ngoan ngoe nguẩy đuôi khi nhìn thấy mẹ."

"Nếu là mèo con thì chắc chắn cũng là mèo con ngoan đúng không?"

"Dù không ngoan thì mẹ cũng sẽ yêu con..." Hàn Xảo cũng không biết tại sao, bà ấy nói rồi lại nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra như thác lũ, không cách nào kìm nén được.

Bà ấy chợt giật mình như nhớ ra con gái Điềm Điềm của bầ ấy đã qua đời hai năm rồi.

"Điềm Điềm..." Bà ấy vô thức gọi tên con.

Mắt Điềm Điềm ngấn lệ: "Mẹ ơi."

"Con cũng yêu mẹ, con yêu mẹ nhất!"

Cô bé nói xong câu đó thì dùng bàn tay nhỏ xíu vuốt ve gương mặt Hàn Xảo, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa quyến luyến: "Mẹ ơi, con phải đi rồi, con phải đi đầu thai, con đã ăn cơm hộp mà mẹ nhờ chị gái gửi cho con rồi, rất ngon."

"Mẹ ơi, sau này mẹ phải tự chăm sóc bản thân nha, đừng thức khuya, phải nghỉ ngơi sớm, ốm thì phải đi khám bệnh, đói thì phải ăn cơm nha, phải vui vẻ nha!"

Hàn Xảo nghe những lời Điềm Điềm nói, cuối cùng cũng không nhịn được ôm con gái òa khóc nức nở, cho đến khi khóc mệt mới nhìn Điềm Điềm rồi gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Mẹ sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân."

Bà ấy khóc nửa ngày, cuối cùng cũng tỉnh táo một chút, giờ mới nhận ra Điềm Điềm nói cô bé đã nhờ một chị gái đưa cơm hộp cho mình.

"Điềm Điềm, chị gái đưa cơm hộp mà con nói là ai?"

Điềm Điềm dùng bàn tay nhỏ xíu cầm khăn giấy lau nước mắt cho mẹ: "Chị gái là chị gái đó mẹ, chị ấy đi xe máy điện, mặc một chiếc váy đen, là một chị gái rất xinh đẹp, chị ấy đã đưa cơm hộp mẹ làm cho con, rất ngon!"

Hàn Xảo nghĩ mãi mới lục lọi trong ký ức ra vị khách hôm nay, cô gái mặc váy đen, đi xe điện...

Hôm nay chỉ có một người mặc váy đen mang đồ ăn đi, là cô sinh viên thường xuyên đến quán ăn cơm rang thịt băm ớt xanh.

Hôm nay bà ấy còn nhắc với cô rằng Điềm Điềm cũng thích ăn cơm rang thịt băm ớt xanh.

Vậy là cô đã đưa cơm cho Điềm Điềm sao?

“Mẹ ơi, con phải đi đây, con chỉ có thể ở bên mẹ lâu đến vậy thôi.” Điềm Điềm nói rồi thân hình bắt đầu tan biến: “À đúng rồi mẹ ơi, mẹ có thể giúp con quyên góp đồ chơi của con cho các em nhỏ ở viện phúc lợi được không ạ?”

“Con nghe bà quỷ nói các em nhỏ ở viện phúc lợi đáng thương lắm, mẹ ơi, mẹ tặng đồ chơi của con cho các em ấy được không? Dù sao thì...” Con sau này cũng không chơi được nữa.

Cô bé còn chưa dứt, Hàn Xảo bỗng giật mình tỉnh giấc.

Cô nhân viên phục vụ bên cạnh cầm khăn giấy lúng túng nói: “Chị Hàn, em thấy chị khóc không ngừng nên muốn lau nước mắt cho chị.”

Cô nhân viên đã làm việc ở đây lâu rồi, đương nhiên cũng biết tình hình của bà chủ.

Đừng thấy bà chủ ngày thường luôn tươi cười, chỉ có cô ấy mới biết cứ rảnh rỗi là bà chủ lại xem ảnh con gái đã mất.

Chắc là vừa nãy khóc lóc trong mơ đến vậy cũng là do áp lực quá lớn.

Cô ấy cảm thấy có thể hiểu được, có lẽ bà chủ khóc ra được cũng là chuyện tốt, cứ kìm nén trong lòng chỉ tích tụ thành bệnh.

“Váy đen... Sinh viên... Điềm Điềm...” Hàn Xảo vội vàng lấy quyển sổ ghi món ăn xuống, ghi lại giấc mơ vừa rồi của mình lên giấy.

Giấc mơ chân thật mà lại hư ảo đến vậy, bà ấy sợ lát nữa sẽ quên mất nội dung trong mơ.

“À đúng rồi, còn quyên góp đồ chơi cho viện phúc lợi nữa.” Hàn Xảo viết xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà ấy quyết định lần tới khi cô sinh viên mặc váy đen kia đến ăn cơm sẽ cảm ơn cô thật lòng.

Hàn Xảo cảm thấy cô có lẽ là một cao nhân nào đó, có thể thông âm dương.

Nhưng nếu cô chưa công khai thân phận, vậy bà ấy đường đột đi cảm ơn liệu có ảnh hưởng đến cao nhân không?

Hàn Xảo nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định cứ giả vờ như không biết chuyện này, đợi tìm được cơ hội thích hợp rồi sẽ cảm ơn tử tế.

Còn về việc đây có thể là giấc mơ do cô tự tưởng tượng ra, Hàn Xảo thấy không thể nào, bà ấy... Thật ra từ sau khi con gái mất, bà ấy chưa từng mơ thấy cô bé một lần nào.

Vậy nên đây chắc chắn là Điềm Điềm đã báo mộng cho bà ấy!

Về đồ chơi, nếu quyên góp đồ chơi của Điềm Điềm cho viện phúc lợi thì e là viện phúc lợi sẽ không nhận, dù sao đó cũng là vật dụng của người đã khuất mà người khác nhận trong lòng khó tránh khỏi có khúc mắc.

Anan

Vả lại, bà ấy cũng muốn giữ lại để có thêm kỷ niệm.

Hàn Xảo suy nghĩ một hồi, quyết định đi mua một ít đồ chơi mới để quyên góp cho viện phúc lợi, hy vọng có thể giúp Điềm Điềm tích thêm chút phúc, biết đâu kiếp sau Điềm Điềm có thể đầu thai vào một gia đình tốt.

Còn về bà ấy…

Hàn Xảo nhắm mắt, lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt. Kiếp này, chung quy là bà ấy đã có lỗi với Điềm Điềm.

Khi Điềm Điềm ba tuổi, bố cô bé đã mắc một khoản nợ lớn rồi bỏ trốn bặt vô âm tín. Hàn Xảo chỉ có thể một mình nuôi Điềm Điềm, vừa trả nợ vừa nuôi sống hai mẹ con.

Bà ấy đã cố gắng làm việc rất lâu, kiếm được tiền rồi mở quán ăn nhỏ này nhưng số nợ vẫn chưa trả hết nên bà ấy sống vô cùng bận rộn.

Mà Điềm Điềm cũng rất hiểu chuyện, năm bảy tuổi đã biết tự đi học về, tự đi cắt tóc và tự làm bài tập.

Điềm Điềm chưa bao giờ khiến bà ấy phải lo lắng, thậm chí khi bà ấy bị bệnh, cô bé còn chạy đến tiệm thuốc mua thuốc rồi canh chừng bà ấy cho đến khi bà ấy tỉnh lại.

Nếu như... Ngày đó bà ấy cũng như trong mơ, mỗi ngày đều đi đón Điềm Điềm thì tốt biết mấy, có lẽ đã không xảy ra bi kịch này.

Giờ hối hận thì đã muộn rồi, Hàn Xảo hít sâu một hơi.

Nếu thế gian có luân hồi chuyển thế, vậy bà ấy sẽ cố gắng kiếm tiền, làm nhiều việc thiện để tích phúc cho Điềm Điềm!

Giang Mãn Y vẫn chưa biết việc Điềm Điềm báo mộng đã khiến bà chủ hiểu lầm cô là một cao nhân, giờ cô mới vừa về đến ký túc xá.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu