Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y còn chưa kịp nói gì, đã thấy Hắc Vô Thường cau mày mở lời: "Không phải hắn."

Hoa Hoa và Hàng Linh không nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường nhưng bọn họ cũng nhận ra khí thế của Lương Úc Sinh đột nhiên thay đổi.

Cả hai lập tức trở nên căng thẳng, đồng thời còn rất cảnh giác.

"Sao vậy?" Hàng Linh níu lấy góc áo Giang Mãn Y hỏi.

Cô ấy thấy Giang Mãn Y nhìn chằm chằm vào khoảng không, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Giang Mãn Y lắc đầu: "Là Hắc Bạch Vô Thường đến rồi."

Hàng Linh: "Ồ, Hắc Bạch Vô Thường à."

"Hắc Bạch Vô Thường?!"

A a a a a! Trên đời này vậy mà thật sự có Hắc Bạch Vô Thường, hơn nữa đàn chị còn quen bọn họ nữa chứ!

Đàn chị này đâu phải là người thường đâu chứ!

Đây quả thực là đại lão trong số đại lão mà!

"Cánh tay phải của anh bị sao vậy?" Hắc Vô Thường nhìn chằm chằm ống tay áo trống rỗng của Lương Úc Sinh: "Anh đã gặp Hình Động rồi ư?"

Lương Úc Sinh nhìn bọn họ cau mày, vốn định nói mấy câu khó nghe nhưng chợt nghĩ đến việc mình còn phải kiếm cơm ở Âm giới.

Thế là giọng điệu cũng trở nên tốt hơn: "Đã gặp rồi, thưa Hắc Bạch Vô Thường đại nhân."

"Cánh tay phải của tôi bị một lệ quỷ làm bị thương, không biết có phải là Hình Động mà đại nhân nhắc đến không."

Triệu Sinh liếc nhìn ba người sống trong hang, sau đó tiếp tục đặt ánh mắt lên người Lương Úc Sinh: "Nói rõ hơn xem."

Lương Úc Sinh cau mày thấp: "Ba ngày trước, tôi gặp hắn ta trên đường, cả người hắn ta đã hoàn toàn bị lệ khí bao phủ, tôi không nhìn rõ mặt hắn ta mà chỉ thấy một đôi mắt đỏ rực."

"Lúc đó tôi muốn rời đi nhưng không ngờ hắn ta lại ra tay với tôi, tôi lập tức nghênh chiến. Đúng lúc tôi sắp đánh cho hắn ta hồn phi phách tán thì hắn ta đột nhiên lấy ra một pháp bảo gương, gương bắn ra một luồng sáng đỏ, tôi vội vàng né tránh nhưng vẫn bị đánh bay một cánh tay."

"Hắn ta cũng không muốn tiếp tục chiến đấu nên quay người bỏ chạy."

"Pháp bảo đó rất lợi hại, chỉ một đòn suýt nữa đã khiến tôi tan biến."

Lương Úc Sinh khi nhắc đến pháp bảo gương thì cau mày thật chặt: "Có chút giống của Đạo gia."

"Pháp bảo gương của Đạo gia?" Giang Mãn Y nhìn Hắc Bạch Vô Thường.

Triệu Sinh trầm mặc một lúc: "Là Quy Nguyên Kính, Quy Nguyên Kính đã thất lạc khoảng hai trăm năm, không biết con lệ quỷ này lấy được từ đâu."

Giang Mãn Y: "Cái Quy Nguyên Kính này lợi hại lắm sao?"

Hắc Vô Thường gật đầu: “Quy Nguyên Kính vốn là pháp bảo dùng để đối phó với quỷ quái, nghe hắn nói là ánh sáng đỏ, vậy thì e rằng Quy Nguyên Kính này đã bị con lệ quỷ kia tà hóa rồi."

"Hiện tại, chúng tôi cũng không thể nắm chắc được, mấy ngày nay chúng tôi vẫn luôn truy tìm Hình Động nhưng hắn ta cực kỳ tinh thông thuật ẩn nấp, tôi nghi ngờ trên người hắn ta có thể còn có một pháp bảo ẩn nấp nữa."

Giang Mãn Y cau mày: "Hình Động rốt cuộc muốn làm gì?"

Triệu Sinh lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc và nặng nề: "Tạm thời không biết nhưng chỉ nhìn hắn ta ăn quỷ như vậy, e rằng là muốn tăng cường thực lực."

"Nếu cok may mắn gặp phải hắn ta thì nhớ kỹ hoặc là một chiêu tất thắng hoặc là kéo dài thời gian chờ chúng tôi đến."

Giang Mãn Y gật đầu, tốt nhất là đừng để cô gặp phải, cô không muốn dính vào mớ hỗn độn này.

"Anh cũng không nên lưu lại nhân gian nữa, đi Âm giới báo danh đi.” Triệu Sinh đánh giá Lương Úc Sinh một lượt.

Tên này tu vi rất cao, vừa nhìn đã biết là một quỷ viên bỏ trốn.

Lương Úc Sinh liếc nhìn Hoa Hoa: "Không biết tôi có thể gia nhập các vị không."

Triệu Sinh chỉnh lại mũ: "Anh cũng muốn làm Vô Thường?"

"Tu vi của anb thì đủ rồi, còn cần phải đi khảo hạch một phen." Triệu Sinh vẫn rất mong có những con quỷ có thực lực cao siêu gia nhập, dù sao ai cũng không ghét thuộc hạ của mình mạnh mẽ đúng không.

Đệ tử dưới tay càng mạnh thì hắn càng nhàn.

Tránh cho hắn mỗi ngày còn phải chạy đi chạy lại khắp nơi bận rộn.

"Thế này đi, anh đi cùng tôi một chuyến xuống Âm giới, tộ dẫn ngươi đến chỗ khảo hạch."

Lương Úc Sinh gật đầu, quay người nói với Hoa Hoa: "Em đợi anh, anh sẽ cố gắng."

Hoa Hoa ôm lấy eo hắn, tủi thân gật đầu: "Người yêu, vì tương lai của chúng ta, anh nhất định phải cố gắng nha!"

"Đợi em sống đủ rồi em sẽ đi tìm anh!"

Giang Mãn Y: …

Tư duy của cô gái này thật sự quá dị hợm!

Hai người quấn quýt một lúc, Triệu Sinh nói rằng sẽ đi xuống Âm giới.

"Vậy mấy người đợi tôi ở đây một lát đi. Tôi đi xuống một chuyến, lát nữa sẽ đưa mấy người về."

Giang Mãn Y vừa nói, cô vẫn chưa quên nhiệm vụ vòng tròn của mình.

May mắn thay Thủy Lan và Lương Úc Sinh cũng đã được tìm thấy, nhiệm vụ này sẽ dễ làm hơn nhiều!

Hôm nay đúng là ngày may mắn!

“Vâng vâng! Đàn chị cứ yên tâm, chúng em sẽ đợi chị ở đây!” Hàng Linh gật đầu lia lịa.

Cô âhs đã hiểu ra rồi, đàn chị đây đúng là ĐẠI ĐẠI ĐẠI ĐẠi lão!

Lại còn có thể tùy tiện xuống Âm giới, quan hệ với Hắc Bạch Vô Thường cũng rất tốt, thật đáng sợ!

Mặc dù cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường nhưng Hàng Linh vẫn tưởng tượng ra dáng vẻ Hắc Bạch Vô Thường lè lưỡi trong đầu rồi vội vàng lắc đầu.

Anan

Thôi bỏ đi, lỡ đâu lúc đó lại dọa cô ấy ngất xỉu thì sao.

Một người và một nhóm quỷ vừa đến Âm giới, Hắc Vô Thường đã chắp tay chào cô: “Vậy xin cáo biệt tại đây, tôi còn có chút việc cần xử lý.”

Giang Mãn Y thấy cô bé nhỏ xíu mà vẫn chắp tay chào, chỉ cảm thấy đặc biệt đáng yêu, bèn vẫy tay với cô bé.

“Hắc Vô Thường đi thong thả!”

Chờ Hắc Vô Thường đi rồi, Giang Mãn Y mới nói với Triệu Sinh: “Nhân tiện nói đến, tôi có một việc muốn nhờ anh giúp.”

“Mấy hôm trước tôi nhận được một phong thư, dựa vào phong thư đó tôi đã tra ra câu chuyện của Thủy Lan và Lương Úc Sinh. Tôi muốn đến Tam Sinh Thạch xem kiếp trước của họ, nhưng quyền hạn không đủ.”

Triệu Sinh nhướn mày: “Cô rất hứng thú với câu chuyện của họ à?”

Giang Mãn Y gật đầu: “Anh có cách nào để tôi xem không?”

“Tất nhiên rồi, dù sao chúng ta cũng là bạn tốt nhất mà!” Triệu Sinh cười nói.

Hắn muốn kiếm tiền còn phải dựa vào Giang Mãn Y làm việc chăm chỉ ở dương gian cơ mà!

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu