Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 121

❊ ❊ ❊

Lúc này còn mười ngày nữa là đến ngày tận thế, cậu học sinh cấp ba cầm virus tìm đến người anh em tốt nhất của mình và nói với bạn rằng ngày tận thế sắp đến rồi, chúng ta cùng nhau cứu thế giới đi, chỉ cần cậu ta thả virus ra, mọi người sẽ không chết đâu.

Sau đó người anh em của cậu ta tống cậu ta vào bệnh viện tâm thần.

Cậu học sinh cấp ba rất thất vọng nhưng cậu ta vẫn chọn phát tán virus, thế là ngày tận thế đã đến sớm hơn dự kiến.

Zombie khắp nơi, con người bình thường không thể sống sót, người thức tỉnh và zombie chiến đấu, cậu học sinh cấp ba cũng thức tỉnh năng lực, tiếc là lại là một hỗ trợ.

Thế là sau một trận chiến gian khổ, nhân vật chính lại một lần nữa gặp lại người anh em tốt của mình.

Lúc đó người anh em tốt đã trở thành một thành viên trong một đội nhỏ, hai người họ bốn mắt nhìn nhau đầy tình ý.

“Chính là cậu ta đã phát tán virus!” Người anh em tốt chỉ vào cậu ta và hét lên rồi đau lòng nói: “Sao cậu lại trở nên như thế này.”

Thế là nhân vật chính trở thành kẻ ác bị mọi người khinh ghét.

Những người thức tỉnh đều là anh hùng cứu thế, còn cậu ta lại là kẻ xấu đã hủy diệt thế giới.

Tiếp đó nhân vật chính bị chính người anh em tốt nhất của mình giếc chết, người anh em đau khổ chôn cất cậu ta.

Nhưng nhân vật chính không chết, năng lực trị liệu của cậu ta cực kỳ mạnh, cứ thế lại sống lại.

Sau khi sống lại, nhân vật chính cũng nhận ra mình đã trở thành tội nhân trong mắt người khác, thế là cậu ta hắc hóa!

Đương nhiên, việc hắc hóa của cậu ta không phải là đi giếc người mà là từ một hỗ trợ hắc hóa thành một hỗ trợ bạo lực, điên cuồng tiêu diệt zombie.

Nhân vật chính trở thành một hiệp khách độc hành đeo mặt nạ trắng tinh, đi khắp nơi cứu người, giếc zombie, cho đến một ngày cậu ta cứu một cô bé vừa mới thức tỉnh năng lực.

Câu chuyện đến đây đột ngột dừng lại.

Lâu sau, Giang Tuyết là người đầu tiên lên tiếng: “Vẽ đỉnh thật đó! Cách phối màu phải nói là quá tuyệt vời!”

Hạ Tang Hòa theo sau: “Cốt truyện cũng rất thú vị, chỉ là đúng là có một chút xíu máu me.”

Anan

Khương Thật: “Tôi không rành về truyện tranh lắm.”

Giang Mãn Y: “…”

“Cô bé này là cp chính thức của nam chính ư? Chưa thành niên đó! Tội lỗi!”

Từ Xích vuốt vuốt tóc: “Tất nhiên là không rồi, cô bé này sau này sẽ thức tỉnh năng lực siêu cấp lợi hại, rất ngầu đó, để tôi cho mấy người xem ảnh.”

Anh ta điều chỉnh một chút, trên máy tính lập tức hiện ra một bức ảnh.

Cô bé trong ảnh có mái tóc ngắn ngang tai, ánh mắt sắc bén, cô bé mặc một chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích, tay cầm hai thanh trường đao, hai tay bắt chéo tạo dáng chống địch, trông vừa đáng yêu vừa cực ngầu.

“Sao lại là sườn xám?” Hạ Tang Hòa có chút khó hiểu: “Trong tận thế không phải mặc quần sẽ tiện hơn sao?”

Từ Xích ừ một tiếng: “Cũng là để tạo điểm nhấn thôi mà, phía sau cũng có nhân vật mặc quần dài nhưng nếu ai cũng mặc quần dài thì khi cosplay những nhân vật này sẽ khó phân biệt lắm.”

“Với lại tôi cũng muốn thêm vào một số yếu tố truyền thống của đất nước chúng ta.”

“À, ra vậy, nên cô bé này sẽ là một vai phụ quan trọng!” Giang Mãn Y chợt vỡ lẽ: “Thế anh có nghĩ đến việc thêm vào một nhân vật mặc trang phục hí kịch không?”

Từ Xích gật đầu: “Cái này tôi cũng đã nghĩ tới, tôi sẽ thêm vào một nhân vật đào kép.”

“Tuyệt vời!” Giang Tuyết nhớ tới con quỷ mặc hí phục kia, nếu hóa trang kiểu này mà đi đánh zombie thì nghe đã thấy thú vị rồi.

“Nhưng mà giờ nói mấy chuyện này cũng vô dụng rồi.” Từ Xích lại trở nên ủ rũ: “Mấy cảnh đánh zombie trong đó không qua được kiểm duyệt.”

Bộ truyện tranh này anh ta đã chuẩn bị rất lâu, cũng bỏ ra rất nhiều công sức nhưng mấy nhà xuất bản truyện tranh anh ta gửi đều từ chối.

Không còn cách nào, một mình anh ta cập nhật quá chậm, lại còn theo đuổi sự tỉ mỉ nên cho dù có xóa bỏ những cảnh đó, các nhà xuất bản truyện tranh vẫn sẽ không đồng ý ký hợp đồng với anh ta.

“Cũng chưa chắc đâu.” Giang Mãn Y xoa cằm nói: “Hay là để tôi cung cấp cho anh một nền tảng nhé.”

Từ Xích ngẩng đầu, giọng điệu mang theo vài phần ngạc nhiên: “Ở đâu?”

Giang Mãn Y: “Âm giới.”

Nếu dương gian không qua được kiểm duyệt, vậy thì mình cứ cho lên Âm giới thôi.

Truyện tranh gì đó, bây giờ quỷ trẻ tuổi nhiều lắm. Giang Mãn Y cảm thấy bộ truyện tranh này của anh ta khá hay, cốt truyện thú vị, nét vẽ cũng rất đặc sắc.

Nếu vì không qua được kiểm duyệt mà từ bỏ thì tiếc lắm.

Vả lại, cô cũng rất muốn xem tiếp phần sau.

“Âm giới?” Từ Xích kinh ngạc: “Âm giới cũng có nhà xuất bản truyện tranh sao?”

Giang Tuyết và Hạ Tang Hòa cũng lộ vẻ kinh ngạc, nghĩ mà xem nếu fan đều là quỷ thì… Vậy thì ngầu quá đi mất!

Khương Thật thì không ngạc nhiên, dù sao thì anh ta sớm đã biết các tác giả ký hợp đồng trên trang web tiểu thuyết của sư phụ bây giờ đều là quỷ.

Giang Mãn Y nhướng mày: “Đương nhiên là có rồi, thế nào, anh có hứng thú đăng truyện tranh dài kỳ ở Âm giới không. Anh yên tâm, tiền lương là tiền mặt chứ không phải tiền âm phủ đâu.”

Dù sao thì các nhà xuất bản truyện tranh ở Âm giới hình như cũng không ít, đến lúc đó cô thử liên hệ xem sao.

“Thật sự có thể sao?” Từ Xích có chút kích động: “Tôi... Tôi thật sự có thể sao?”

Giang Mãn Y cười cười: “Có gì mà không thể chứ, tôi rất thích truyện tranh của anh mà, cố lên!”

“Thế này nhé, anh để lại cho tôi thông tin liên hệ, đợi tôi xuống dưới đó nói chuyện với họ xong sẽ quay lại bàn bạc với anh chuyện này.”

Từ Xích vội vàng gật đầu: “Cảm ơn, cảm ơn đại sư!”

Nếu truyện tranh thật sự có thể đăng dài kỳ ở Âm giới, anh ta cũng sẽ có được một phần thu nhập, như vậy có thể nuôi Bạch Tiên Nhi rồi.

Từ khi nuôi Bạch Tiên Nhi, anh ta mới phát hiện có lẽ Bạch Tiên Nhi sống khổ sở như vậy chỉ có mỗi con của nhà anh ta.

Đợi anh ta có tiền rồi thì nhất định sẽ ngày ngày dâng cúng Bạch Tiên Nhi những món ăn khác nhau và cả hương hỏa nữa!

Như vậy, nó nhất định sẽ sớm hồi phục thôi.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu