Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 249

❊ ❊ ❊

“May mà pháp lực tôi cao siêu, bọn chúng đều bị tôi tiêu diệt trong nháy mắt.” Lăng Thính Lan đắc ý nói: “Nhưng cương thi này tuy lực tấn công không mạnh nhưng thật sự rất đáng sợ.”

“Toàn là ám ảnh tuổi thơ.”

Khương Thật cũng mở lời: “Sư phụ, người một tháng không ra, bây giờ bên ngoài đã xảy ra những thay đổi long trời lở đất rồi.”

“Linh khí phục hồi và tu chân đã trở thành điều ai ai cũng biết. Bây giờ đang xem xét có nên đưa tu chân vào chương trình giáo dục phổ cập chín năm hay không.”

“Còn có những phú thương đều cầu xin muốn mua pháp khí, pháp y và tọa kỵ của sư phụ.”

“Ngoài ra thì Bạch Vô Thường đã đến tìm người mấy lần nhưng người vẫn không có ở đó.”

Giang Mãn Y nghiêng đầu: “Hắn tìm tôi có chuyện gì sao?”

Khương Thật gãi đầu: "Hắn cũng không nói, chỉ hỏi người có ở đó không. Tôi nói người vẫn đang bế quan nên hắn đi rồi.”

“Tổng cộng đến tìm người ba lần.”

“Hôm kia còn đến nữa.” Lăng Thính Lan cũng nói: “Hôm kia tôi vừa hay gặp được hắn.”

Giang Mãn Y trầm tư: “Vậy tôi xuống xem hắn tìm tôi làm gì.”

Giang Mãn Y nói xong thì lóe người biến mất.

Âm giới.

Giang Mãn Y xuống đến nơi thì đi thẳng đến chỗ làm việc của Triệu Sinh, Triệu Sinh vẫn như mọi khi ngồi trước máy tính.

“Triệu Sinh.”

Triệu Sinh nghe thấy tiếng cô mới ngẩng đầu lên, hắn xoa đầu: “Cô đến rồi à?”

“Ừm, anh tìm tôi có chuyện gì? Dạo này tôi vẫn đang bế quan, vừa mới ra ngoài.” Giang Mãn Y ghé sát vào hỏi anh ta.

“Đúng là có chuyện tìm cô.” Triệu Sinh nói: “Là Đồng Chính Dương và Tôn Soái, hai con quỷ đó không biết làm sao, hình như bị tà vật xâm nhập rồi.”

“Bây giờ đang bị giam trong nhà lao. Chúng tôi cũng không có cách nào nên muốn nhờ cô đến xem thử.”

“Nếu cô bận thì cũng không sao, mượn gương Quy Nguyên dùng một lần là được.”

Giang Mãn Y: “Hai người bọn họ?”

“Vậy được, chúng ta cùng đi xem.”

Hai người đến nhà lao, nhà lao vẫn như lần trước cô nhìn thấy, chỉ là Triệu Tứ đã không còn ở đây nữa.

“Triệu Tứ đâu rồi?” Giang Mãn Y lên tiếng hỏi.

Triệu Sinh đáp: “Vì phán quyết đã có nên hắn ta đã bị giam giữ ở nơi khác rồi.”

“Nào, Đồng Chính Dương và Tôn Soái đang bị giam ở đây.” Triệu Sinh dẫn Giang Mãn Y đi về phía trước.

Đi mãi đến cuối nhà lao, Giang Mãn Y mới nhìn thấy hai con quỷ đang bị giam giữ, thoạt nhìn trên người bọn họ không có tà khí gì mag chỉ là hình như đang ngủ.

“Hai con quỷ này đã rơi vào hôn mê, gọi thế nào cũng không tỉnh.” Triệu Sinh nói ở một bên.

Hắn mở cửa nhà lao: “Hay là vào xem thử.”

Giang Mãn Y gật đầu đi theo hắn vào. Cô lấy gương Quy Nguyên ra chiếu vào Đồng Chính Dương và Tôn Soái nhưng hình như không có tác dụng gì.

“Không có tà khí à?”

Triệu Sinh đứng đó nói: “Đưa gương Quy Nguyên cho tôi thử xem.”

Giang Mãn Y tiện tay đưa qua, ngay khoảnh khắc Triệu Sinh nhận lấy Quy Nguyên Kính, hắn ném gương Quy Nguyên về phía nhà lao, một người khác vươn tay đón lấy gương Quy Nguyên.

Đồng thời nhà lao cũng xảy ra biến hóa long trời lở đất. Chỉ thấy các nhà lao xung quanh nhà lao này đều biến mất, chỉ còn nhà lao này cũng biến thành một nơi như thùng sắt.

Cô cứ như bị nhốt trong một chiếc hộp kín mít vậy.

Mà Triệu Sinh cũng từ vẻ linh hoạt ban nãy trở nên cứng đờ như khúc gỗ, hai mắt hắn vô hồn giống như một con rối.

“Ha ha ha ha ha!” Đột nhiên một trận cười tà ác vang lên.

Giang Mãn Y ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh: “Cười cái gì chứ, anh là ai?”

“Tôi là ai?” Giọng nam đó có vẻ rất ngông cuồng: “Cô thật sự muốn biết tôi là ai ư?”

Giọng hắn đột nhiên thay đổi: “Đại nhân, tôi là Triệu Tứ đây mà.”

“Ha ha ha ha ha, ngu ngốc!”

Giang Mãn Y giơ tay ném Triệu Sinh toàn thân tỏa ra tà khí vào ẩn quan âm, sau đó mở lời: "Ạn muốn làm gì?”

Triệu Sinh rõ ràng là bị tà khí nhập thể, cũng có thể nói là bị khống chế.

Mà Đồng Chính Dương và Tôn Soái có công đức hộ thể nên không bị tà khí xâm nhập vì vậy rõ ràng đây là một mồi nhử.

Triệu Tứ cầm tà khí trong tay nằm tựa vào chiếc ghế Diêm La Vương từng ngồi. Bên cạnh hắn ta là Diêm La Vương và một đám quan viên Địa Phủ đều như những con rối đứng hai bên hắn.

Hắn ta uống một ngụm rượu, cười nói: “Cô còn không hiểu tôi muốn làm gì sao?”

“Giếc cô.”

Hắn ta hướng về tà khí dường như đang tự lẩm bẩm nhưng thực ra không phải, bên trong tà khí giam giữ chính là Giang Mãn Y.

“Tại sao lại muốn giếc tôi, tôi và anh không thù không oán.” Một giọng nữ yếu ớt truyền ra từ tà khí.

Triệu Tứ nghe thấy giọng cô thì cười khẩy một tiếng: “Vậy thì tôi sẽ cho ngươi chết hiểu chuyện.”

“Cô hẳn phải biết chuyện Mạnh Bà bị giếc năm xưa chứ? Con quỷ đó chính là tôi. Địa Phủ không làm gì được tôi, Diêm La Vương điện hạ của chúng ta đích thân ra tay muốn khiến tôi tan thành tro bụi, chỉ tiếc là...”

“Tôi đã tìm được một cửa sinh.”

Giang Mãn Y nhíu mày lắng nghe hắn ta nói, đồng thời cô cũng cảm nhận được xung quanh mình dường như có vô số khí âm tà muốn bao bọc lấy cô.

Cô còn nghe thấy có từng giọng nữ vang lên.

“Nuốt chửng cô, nuốt chửng cô, nuốt chửng cô, nuốt chửng cô, nuốt chửng cô…”

Cô giơ tay tạo ra một kết giới định ngăn cách những tà khí này nhưng không ngờ ở đây cô lại không thể vận dụng pháp lực.

“Sao rồi? Khó chịu lắm phải không?” Triệu Tứ âm trầm hỏi.

“Không dùng được pháp lực đúng không? Đây là thứ tôi đặc biệt tạo ra cho cô đấy. Haizz, chỉ tiếc là tôi vốn chưa chuẩn bị xong, ai bảo cô lại muốn phi thăng chứ.”

“Cũng phải nói là nhờ có đồ đệ ngoan của cô. Mỗi lần tôi điều khiển cơ thể Bạch Vô Thường lên trên thì đều nói với tôi là cô vẫn đang bế quan, tiện hỏi một chút là lại kể cho tôi biết cô đã đột phá đến cảnh giới nào rồi ha ha ha ha.”

“Tôi cũng hết cách rồi, chỉ có thể tranh thủ lúc cô chưa phi thăng mà giếc cô thôi.”

Giang Mãn Y: ...

Anan

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu