Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 168

❊ ❊ ❊

Đàm Thu nghe lời này tức đến nghiến răng nghiến lợi. Cô ta là tình nhân nhưng đó cũng là tình nhân đã được lên chính thất.

Cô ta giả vờ yếu đuối tựa vào Cố Ngọc Đường, Cố Ngọc Đường dùng tay ôm lấy cô ta, sau đó nhìn người phụ nữ tóc ngắn nói: "Cô cũng bớt nói vài câu đi."

“Giờ cô ta là chị dâu của cô đó.”

Người phụ nữ tóc ngắn lườm một cái: "Bè lũ chuột rắn!"

Cố Ngọc Đường nghe cô ta nói vậy, định nói thêm nhưng Hoa Ngưng ở bên cạnh xem xong màn kịch hay mới lên tiếng: "Sao còn không mau mời đại sư ngồi xuống nghỉ ngơi đi, đứng ngây ra đó làm gì?"

“Đại sư cái gì mà đại sư, đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!” Một người đàn ông khác lên tiếng: "Mau đuổi người này ra ngoài đi, không thì định chọc tức chết ông cụ sao?"

Giang Mãn Y ở bên cạnh ngáp một cái: "Mấy người cãi nhau xong chưa?"

“Thôi thôi, mọi người nể mặt tôi một chút đừng cãi nữa, ông cụ ở đâu?”

“Cô!” Cố Ngọc Đường trừng mắt: "Mặt mũi của cô á?"

Những người khác cũng lộ vẻ mặt như thấy quỷ, người phụ nữ này điên rồi sao, cô lấy đâu ra mặt mũi!

Giang Mãn Y đưa tay gãi gãi sống mũi, sau đó buông tay ra vẻ cà lơ phất phơ búng tay một cái, trong tay cô đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm gỗ đào.

Thanh kiếm gỗ đào đang chỉ thẳng vào Cố Ngọc Đường.

Cố Ngọc Đường nhìn mũi kiếm đang chỉ thẳng vào mình, sợ đến mức vội lùi mấy bước, dùng tay chống vào bàn mới đứng vững được. Ông ta không dám nhúc nhích, sợ người phụ nữ này cầm kiếm chém chết mình.

Giang Mãn Y nghiêng đầu, vung một đường kiếm hoa rồi thu kiếm gỗ đào về.

“Xin lỗi nhé, suýt chút nữa thì đánh trúng ông rồi."

“Xin hỏi tôi có thể đi xem ông cụ được chưa?”

“Được, được, đương nhiên là được.” Hoa Ngưng tận mắt thấy trong tay cô ấy đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm gỗ đào thì cơn đau đầu ban đầu đã sớm biến mất tăm.

Giờ trong đầu bà toàn là suy nghĩ, quả nhiên vị đại sư mà thằng bé Ưng Tinh giới thiệu rất đáng tin cậy.

Còn Cố Ngọc Đường ở bên cạnh thì há miệng định nói nhưng lại không thốt nên lời. Đàm Thu vội vàng đỡ lấy ông ta.

Miệng cô ta lại không tha: "Để người như vậy đi xem ông cụ, nhỡ đâu làm hại ông cụ thì sao?"

Hoa Ngưng quay đầu nhìn cô ta, trong mắt không mang theo chút cảm xúc nào: "Cái gì mà người như vậy? Đây là đại sư mà con trai tôi mời về."

“Cô ở đây tiếp tục nói là muốn trì hoãn thời gian cứu ông cụ sao?"

“Đến lúc đó ông cụ có mệnh hệ gì, các người gánh nổi trách nhiệm không?”

Lời bà vừa thốt ra thì những người khác cũng đều im lặng.

Giang Mãn Y ném thanh kiếm gỗ đào cho Khương Thật đứng bên cạnh rồi sau đó đi theo Hoa Ngưng đang mỉm cười ra ngoài.

“Ông cụ ở bên này, đại sư ,cô đừng chấp nhặt với họ.”

Cố Sách và những người khác cũng đi theo, Cố Ngọc Đường và bọn họ dù không hài lòng nhưng cũng chỉ có thể đi theo.

Ban đầu họ gọi vị đạo trưởng tối qua đến cũng đã xảy ra chuyện nên mới cố ý đến vị trí xa nhất so với phòng ông cụ, chính là sợ con quỷ kia đến quấy phá rồi đưa họ đi luôn.

Giờ vị đại sư này ở đây, họ không muốn đi theo cũng chỉ đành theo.

Dù sao nhỡ đâu ông cụ tỉnh lại, nếu không thấy họ ở bên cạnh tận hiếu thì chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều ấn tượng tốt về họ.

Anan

Giang Mãn Y lên xe, ước chừng lái trong biệt thự mười mấy phút mới tới nơi.

Cô không khỏi cảm thán nhà của người giàu thật là lớn.

Nếu là ở nhà cô thì lái mười phút e là đã đi vào núi rồi.

Mặc dù bây giờ cô vốn dĩ đang sống trong núi thật.

“Đại sư, mời!” Sau khi xuống xe, Hoa Ngưng dẫn Giang Mãn Y đi vào.

Giang Mãn Y vừa quan sát căn nhà của họ vừa nhìn quỷ khí còn sót lại trong đó.

Ở chỗ vừa rồi, quỷ khí còn không thể cảm nhận được mấy nhưng vừa đến đây đã phát hiện ra quỷ khí yếu ớt.

Quỷ khí yếu ớt này không phải vì quỷ lực của con quỷ đó thấp kém mà ngược lại giống như bị xóa bỏ dấu vết vậy.

Chỉ tiếc là vẫn còn sót lại một chút.

“Anh có nhìn ra được gì không?” Giang Mãn Y hỏi Khương Thật.

Khương Thật cẩn thận nhìn kỹ một lượt: "Sư phụ, tôi hình như không nhìn ra được gì cả."

Giang Mãn Y nhíu mày; "Ở đây còn sót lại vài luồng quỷ khí, quả thực là có quỷ quấy phá."

“Nhưng không có tử khí.”

Khương Thật lại nhìn một lượt nữa: "Sư phụ, tôi vẫn không nhìn ra được gì cả."

“Giờ tu vi của anh còn quá thấp, đợi khi tu vi cao hơn tự khắc sẽ thấy được.”

Cố Sách và Hoa Ngưng đứng bên cạnh nghe cuộc nói chuyện của hai thầy trò mà họ không kìm được mà nhìn về phía người đàn ông tóc vàng hoe kia.

Cũng không biết người tóc vàng hoe này có điểm nào lọt vào mắt xanh của đại sư mà có thể được nhận làm đồ đệ.

Chẳng lẽ có huệ căn?

Giang Mãn Y đi theo lên lầu vào một căn phòng thì thấy trên sàn nhà có một vị đạo trưởng đang nhập định. Vị đạo trưởng trông tuổi không lớn lắm, khoảng chừng hai mươi mấy tuổi.

Hắn ta nhắm mắt bất động, còn trên giường thì có một ông lão tóc bạc phơ đang nằm.

“Đại sư, đây chính là ông cụ.” Hoa Ngưng lên tiếng, bà nói xong thì nhìn sang vị đạo trưởng đang nhập định.

“Vị đạo trưởng này hôm qua đến nói là muốn đi tìm hồn nên nhập định nhưng sau đó gọi mãi không tỉnh, chúng tôi đến kiểm tra hơi thở thì mới phát hiện hơi thở của đạo trưởng cũng không còn nữa.”

Giang Mãn Y nhìn một cái là biết hồn phách của hai người này đã không còn trong thể xác.

Còn vị đạo trưởng này trông có vẻ có thực lực Trúc Cơ kỳ, xem ra hắn ta đã gặp phải đối thủ có thực lực vượt xa mức này.

“Đại sư, cô xem...”

Giang Mãn Y vừa đưa tay ra, một ống quẻ liền xuất hiện trong lòng bàn tay cô.

"Đừng vội, đợi tôi xem một quẻ đã."

Thuật bói toán thì chẳng tội gì không dùng, tiện thể cày nhiệm vụ luôn.

Cố Sách thấy cô cầm cái ống quẻ trống thì sực nhớ ra Ứng Tinh từng nói với anh ấy rẳng bình thường đại sư sẽ bói cho người khác, mỗi quẻ một nghìn tệ. Một ngày ba quẻ mà ống quẻ đại sư dùng để bói thường ngày là một cái ống trống rỗng, bên trong không có thẻ quẻ.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu