Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 169

❊ ❊ ❊

Anh ấy thầm cảm thán sự lợi hại của đại sư, những người khác thì lại nhìn cô cầm ống quẻ lắc lắc.

Cố Ngọc Đường dù rất muốn nói thêm vài câu nhưng vị đại sư này thật sự có thể biến đồ vật ra từ không khí.

Huống hồ cô chỉ mặc một chiếc áo cộc tay, không có chỗ nào để giấu đồ nên căn bản không thể nào là ảo thuật được.

Hơn nữa, ông ta cũng khá sợ người phụ nữ này lại dùng kiếm chỉ vào mình.

Thế là mọi người đều ăn ý giữ im lặng.

Không lâu sau, Giang Mãn Y mở mắt, cô cau mày nói: "Chuyện này hơi phức tạp, hồn phách của ông lão và đạo trưởng hiện tại vẫn chưa gặp vấn đề lớn."

"Tôi không tiện nói nhiều với các vị, tôi sẽ đi tìm hồn phách về trước."

Hoa Ngưng nghe nói ông lão không nguy hiểm đến tính mạng mới thở phào nhẹ nhõm: "Đại sư có bất cứ yêu cầu gì cứ việc nói."

Giang Mãn Y hứng thú nhìn đám người này một cái, trong đó Cố Ngọc Đường vừa đối mắt với cô thì lập tức dời tầm nhìn đi chỗ khác.

Cô nhếch môi: "Tôi quả thực có một chuyện cần các vị giúp đỡ."

Cố Sách mở lời: "Là gì vậy? Nếu cần bùa giấy nếp hay gì đó thì chúng tôi đã chuẩn bị sẵn ở đây rồi."

"Ấy." Giang Mãn Y xua tay: "Cái đó thì không cần."

"Tôi và đệ tử của tôi phải xuất hồn đi. Để tránh xảy ra sai sót không quay về được, tôi sẽ bố trí một trận pháp, trận pháp này các vị tuyệt đối không được để người khác phá hoại, nếu không e rằng..."

Giang Mãn Y nghiêm túc nói: "E rằng tôi và ông lão đều không thể bình an quay về được nữa."

Hoa Ngưng nghe cô nói vậy thì lập tức gật đầu: "Đại sư yên tâm, chúng tôi sẽ túc trực không rời ở đây."

"Vậy thì tốt quá rồi." Giang Mãn Y lấy từ trong ba lô ra mấy viên đá, đặt xuống đất tạo thành một vòng tròn lớn.

"Lại đây." Cô nói với Khương Thật.

Khương Thật gật đầu đi vào rồi cũng bắt chước Giang Mãn Y ngồi thiền nhập định.

Mọi người chỉ thấy sau khi hai sư đồ ngồi thiền thì không còn thở nữa, Hoa Ngưng lập tức nhìn về phía họ: "Ai cũng không được động vào trận pháp đại sư để lại, nếu ai động vào thì đó chính là hại ông cụ, hiểu chưa?"

Cố Ngọc Đường khinh thường hừ một tiếng: "Nhà họ Cố vẫn chưa tới lượt một người phụ nữ như cô lên tiếng đâu."

Trong trạng thái linh hồn, Giang Mãn Y nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được cười một tiếng.

Khương Thật vừa bị cô câu hồn ra, ngơ ngác hỏi: "Sư phụ, người cười gì vậy?"

Giang Mãn Y nhướng mày: "Anh không thấy bọn họ rất thú vị sao? Mỗi người một bụng tâm cơ."

"Sư phụ, tôi đọc sách cũng chưa thấy có loại trận pháp nào mà bị phá hoại thì hồn phách không về được.” Khương Thật có chút nghi hoặc.

Giang Mãn Y cười đầy ẩn ý: "Cái này à, đến lúc đó anh sẽ biết."

"Thôi được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Chúng ta đi cứu ông cụ và đạo trưởng về trước đã."

Hai người trực tiếp dịch chuyển tức thời.

Khương Thật nhìn con đường âm u và tăm tối, trên đường không có người thường nào mà hai bên lại có những binh lính mặc giáp cầm vũ khí và trên con đường này có những kiến trúc cổ lớn nhỏ.

Bầu trời ở đây mang một màu đen đặc quánh, dường như là mực tàu không bao giờ có thể rửa sạch, cứ thế tùy ý vẩy lên trời.

Cậu ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên nóc nhà: "Xưởng làm việc Bạch Vô Thường."

"Sư phụ, đây là đâu ạ?"

Giang Mãn Y vừa đi vào trong xưởng làm việc của Bạch Vô Thường vừa nói: "Không phải anh vẫn luôn muốn xem Âm gian sao?"

"Đây chính là Âm Tào Địa Phủ."

Cô đi vào mà không ai ngăn cản, dù sao cũng là khách quen rồi. Lúc này Triệu Sinh đang bận rộn sau máy tính, thấy cô đến thì ngẩng đầu: "Hôm nay sao lại có thời gian đến đây vậy?"

Giang Mãn Y trực tiếp đi vào vấn đề: "Nói đến chuyện hôm nay tôi lại gặp phải một việc thú vị."

"Ồ? Kể nghe xem nào?" Triệu Sinh vừa nhấc tay, trước mặt Giang Mãn Y và Khương Thật lập tức xuất hiện hai tách trà.

"Đây là đệ tử Khương Thật của cô phải không, lần trước đã gặp rồi."

Khương Thật vội vàng gật đầu: "Vâng."

ANh ta cẩn thận nhìn chiếc mũ trên đầu Triệu Sinh: "Nhất kiến sinh tài..."

"Ngài chính là Bạch Vô Thường sao?"

Triệu Sinh chỉnh lại mũ: "Gọi vậy cũng được, bình thường cứ gọi ta một tiếng Bạch đại nhân là được."

"Kính chào Bạch đại nhân." Khương Thật vội vàng chắp tay.

Giang Mãn Y đợi họ nói xong mới nói: "Có một phú hào bị mất hồn phách, một đạo trưởng đi tìm hồn nhưng cũng làm mất hồn phách của mình."

"Tôi dùng bói toán một quẻ, anh đoán xem tôi đã đoán ra được gì?"

Triệu Sinh khẽ cau mày: "Là xuất hồn? Không đúng, có người đã dẫn dắt họ xuất hồn sao?"

Giang Mãn Y uống một ngụm trà: "Hồn phách của phú hào và đạo trưởng này đang ở Âm giới, hơn nữa còn là Vô Thường dưới trướng anh đã dẫn hồn họ đến đây."

"Cái gì?"

"Anh đừng vội, không phải bọn họ lạm dụng quyền lực," Giang Mãn Y nhìn Triệu Sinh: "Mà là có kẻ đã dùng dây câu hồn để câu linh hồn của họ trước rồi sau đó dùng phép che mắt để thế mạng. Vô Thường dưới trướng anh đã bị lừa nên mới dẫn họ đến Địa Phủ."

Biểu cảm trên mặt Triệu Sinh rõ ràng trở nên nghiêm túc: "Dây câu hồn?"

Số dây câu hồn mà bên Bạch Vô Thường họ đã mất đi không chỉ có mỗi sợi của Triệu Tứ, tính ra lặt vặt thì hiện tại vẫn còn hai sợi đang lưu lạc bên ngoài.

Chỉ có thể nói rằng chế độ Vô Thường của Địa Phủ trước đây có vấn đề lớn, những Vô Thường không có thực lực, dù có pháp khí thì cũng vẫn khó mà giữ được, ngược lại còn vì thế mà mất mạng.

Cũng chính vì vậy nên bây giờ muốn trở thành Vô Thường đều cần một loạt các bài kiểm tra mà có đủ thực lực cũng chỉ mới là vừa vặn nhập môn.

"Đúng vậy." Giang Mãn Y hồi tưởng lại cảnh tượng mình đã thấy: "Tôi chỉ bói ra được là một người đần ông dương gian cận kề cái chết nên tìm kiếm tà thuật và được một tà vật trợ giúp. Không biết hắn ta đã hứa hẹn gì với tà vật đó mà khiến tà vật ra tay giúp hắn ta thế mạng thoát khỏi cái chết."

"Phú hào chính là kẻ chết thay đó."

"Và tà vật đó đã dùng dây câu hồn để câu hồn phách của phú hào ra."

Triệu Sinh nghe đến đây thì đứng dậy: "Cô có biết tà vật đó ở đâu không?"

Có tin tức về dây câu hồn, đó là chuyện lớn.

Dây câu hồn bị thất lạc bên ngoài đã lâu chưa xuất hiện, một khi xảy ra chuyện chắc chắn sẽ có người vô tội mất mạng.

Hắn phải xử lý nhanh nhất có thể.

Giang Mãn Y uống nốt ngụm trà cuối cùng: "Tôi không bói ra được nhưng người đàn ông dương gian kia tôi đã biết là ai, đến lúc đó sẽ hỏi thăm xem sao."

Anan

"Việc cấp bách bây giờ là đưa hồn phách của phú hào và đạo trưởng trở về cơ thể họ."

"Sinh hồn một khi rời khỏi cơ thể bảy mươi hai giờ thì e rằng họ sẽ không bao giờ có thể quay về được nữa."

Triệu Sinh gật đầu: "Đi xem trước đã."

"Người đàn ông kia tên là gì?"

Giang Mãn Y chậm rãi nói: "Tông Cừu."

Triệu Sinh nhấp chuột trên máy tính một hồi, sau đó nói: "Bảy giờ tối qua, chúng tôi quả thực đã đăng ký Tông Cừu rồi."

Hắn đứng dậy: "Bây giờ hắn ta hẳn đang ở quảng trường."

Trên quảng trường quỷ qua quỷ lại, một ông lão tóc bạc đang ngồi bên bồn hoa. Ông lão nhìn những con quỷ đó mà mơ màng như thể bị chứng mất trí nhớ ở người già.

"Ông lão, ông đang nhìn gì vậy?"

Tôn Soái vừa gõ chữ xong ra ngoài đi dạo thì nhìn thấy con quỷ mới kỳ lạ này, cậu ta đã quan sát con quỷ mới này được nửa tiếng rồi.

Thông thường, quỷ mới xuống Âm giới thường sẽ tò mò nhìn xung quanh hoặc chìm đắm trong tin dữ rằng mình đã chết mà không thể thoát ra được.

Nhưng một con quỷ như thế này chỉ nhìn chằm chằm vào một chỗ thì rất hiếm thấy.

Bởi vì ánh mắt của ông rất trống rỗng, giống như... Bị ngốc vậy.

Nhưng một khi người ta trở thành quỷ, dù trước khi chết có bị mất trí nhớ ở người già thì sau khi chết cũng sẽ hồi phục tỉnh táo.

Vì vậy Tôn Soái mới tò mò đến hỏi.

Cậu ta nhìn ông lão nhưng ông lão không trả lời cậu ta. Tôn Soái bèn đưa tay vẫy vẫy trước mắt ông lão: "Ông lão?"

"Thật kỳ lạ, sao lại giống như bị mất hồn vậy."

"Hộc... Hộc..."

Tôn Soái nghe thấy một tiếng thở khò khè, chỉ thấy ông lão khẽ há miệng như muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng "hộc hộc" vô nghĩa giống như một con rối đã rỉ sét, ánh mắt trống rỗng, cơ thể cứng đờ.

"Hộc... Hộc..."

Tôn Soái nghe tiếng thở khò khè của ông ta, đang nghĩ xem có nên tìm Vô Thường xem sao không, kết quả vừa quay đầu lại thì đã thấy Mạnh Bà và Bạch Vô Thường xuất hiện trên quảng trường.

"Mạnh Bà đại nhân! Bạch đại nhân!"

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu