Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên không phải quỷ nào ở Địa Phủ cũng biết Giang Mãn Y, dù sao thì vẫn còn rất nhiều quỷ không mua nổi điện thoại.

“Các anh cứ bận việc của mình đi, tôi tìm Bạch Vô Thường có chút chuyện.” Giang Mãn Y cười nói.

Bạch Vô Thường phất tay, các quỷ sai cấp dưới đều rời đi: “Có chuyện gì à?”

“À, tôi tên Triệu Sinh, cô cứ gọi tôi là lão Triệu là được, bọn họ cũng đều là Bạch Vô Thường.”

Giang Mãn Y gật đầu, tỏ ý mình đã nhớ rồi sau đó kể lại chuyện muốn lập trang web tiểu thuyết Âm giới ở dương gian cho Triệu Sinh nghe.

Triệu Sinh suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Ý này hay đó nhưng phải báo cáo với điện hạ một tiếng.”

“Nếu làm như vậy thì minh tệ của cô có lẽ không đủ chi tiêu, hơn nữa việc định giá mua đứt cao thấp thế nào cũng rất phiền phức.”

Giang Mãn Y nhíu mày, ngẫm nghĩ thấy Triệu Sinh nói cũng có lý.

Cô là một kẻ đọc tiểu thuyết rách việc, đâu biết định giá mua đứt tiểu thuyết như thế nào.

Hay là tham khảo các trang web tiểu thuyết ở dương gian, làm theo kiểu chia phần trăm?

Triệu Sinh cười: “Thật ra chuyện này cũng không khó, chúng ta có thể tìm một người từng quản lý công ty tiểu thuyết đến phụ trách, chỉ là chuyện minh tệ không đủ này…”

Tiền lương của Giang Mãn Y là 10 triệu minh tệ một năm, nghe có vẻ nhiều nhưng để duy trì công ty thì e là không đủ.

“Cô cũng có thể xin đổi minh tệ sang tiền mặt, cũng không phiền phức lắm.”

“Còn có thể đổi được sao?” Giang Mãn Y kinh ngạc.

Triệu Sinh nói: “Đương nhiên là có thể, tỷ giá một đổi một thôi.”

Giang Mãn Y: “Vậy anh mua nhà ở trung tâm thành phố phải mất một tỷ!”

“Không thể nói như vậy được. Trung tâm thành phố là nơi có âm khí nồng đậm nhất, là nơi tu luyện tốt nhất cho các quỷ tu, một tỷ không phải là đắt đâu.”

Giang Mãn Y nghĩ thế, nếu quy đổi thành thế giới tu chân thì các tu sĩ tranh giành nơi có linh khí nồng đậm, đó gọi là xác chết la liệt khắp nơi.

Vậy nên một tỷ thật sự không có gì sai cả!

“Nhưng Âm giới cần tiền tệ của dương gian làm gì?”

Triệu Sinh tìm một chỗ ngồi xuống: “Mua hương hỏa chứ sao. Tuy chúng tôi là quỷ thuộc âm, nhưng cũng cần nhân khí của dương gian để duy trì quỷ thể. Nếu không tại sao trước đây quỷ luôn chạy lên dương gian, chẳng phải là vì nhân khí đó sao.”

“Ăn hương hỏa đối với chúng tôi mà nói chính là ăn cơm, chỉ là cơm trắng thôi, còn thức ăn của Âm giới thực ra không có nhiều tác dụng với chúng tôi nên mua ăn cũng chỉ để lấy mùi vị.”

Anan

Giang Mãn Y hiểu ra: “Nói đơn giản là các anh phải ăn hương hỏa của nhân gian mới no bụng được, thức ăn của Âm giới thì không no được!”

Triệu Sinh gật đầu: “Chính là như vậy, cho nên Âm giới cũng cần tiền tệ của dương gian.”

“Vậy các anh lấy tiền mặt ở đâu ra?” Giang Mãn Y hỏi cặn kẽ.

“Ở dương gian bán tiền giấy đó thôi. TIền giấy được gia công xong ở Âm giới thì bán sang dương gian, kiếm tiền mặt để mua hương hỏa, sau đó lại để họ dùng minh tệ mua hương hỏa.”

“Mà nói đến đây mới nhớ, cô không biết tiền giấy đổi thành minh tệ như thế nào phải không?” Triệu Sinh nhướng mày.

“Thực ra là tính theo giá mua, tức là đốt bao nhiêu tiền mặt để mua tiền giấy thì sẽ được quy đổi thành bấy nhiêu minh tệ cho họ.”

Giang Mãn Y kinh ngạc: “Chả trách Tôn Soái nói cậu ta chỉ nhận được một trăm minh tệ.”

Tiền giấy ở dương gian khoảng mười tệ là đã cả đống, nhà nào đốt tiền giấy cũng đâu đến mức đốt mấy vạn tờ tiền giấy từ từ như thế.

“Vậy thì hình như tôi cũng không cần mở công ty nữa rồi, lương năm chục triệu, đổi thành tiền mặt cũng đủ tôi dùng.” Giang Mãn Y muốn nằm thẳng.

Triệu Sinh xua tay: “Vô dụng thôi, Địa Phủ vốn dĩ thiếu tiền mặt, mua hương hỏa cần không ít tiền, Địa Phủ có nhiều quỷ như vậy, minh tệ đổi tiền mặt có hạn mức, nhiều nhất cũng chỉ đổi được vài vạn thôi.”

Giang Mãn Y thở dài, suýt chút nữa, chỉ suýt chút nữa thôi là cô đã trở thành phú bà nằm thẳng rồi.

Xem ra vẫn phải làm trang web tiểu thuyết thôi.

“Thế nào? Kể cho cô nhiều như vậy, có hứng thú cho tôi góp cổ phần không?” Triệu Sinh xích lại gần cười hì hì.

Giang Mãn Y thở dài: “Chuyện này còn chưa đâu vào đâu, chẳng phải còn cần điện hạ đồng ý sao.”

Không biết chuyện này có thành công không nữa.

Triệu Sinh nở một nụ cười bí hiểm với cô: “Cô yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi.”

“Tôi sẽ đi nói chuyện với điện hạ.”

Hai người đến Diêm La điện, Giang Mãn Y trơ mắt nhìn Triệu Sinh chạy đến bên cạnh Diêm La Vương rồi gọi một tiếng anh.

“Anh, em muốn góp cổ phần vào công ty của cô ấy.”

Giang Mãn Y: !

Ôi trời, hóa ra vương gia ở ngay bên cạnh mình.

Trong Diêm La điện, Triệu Sinh nghiêm túc kể lại một lượt về trang web tiểu thuyết cho Diêm La Vương, sau đó lại nói đến việc làm như vậy cũng có thể thúc đẩy việc đổi tiền mặt của Địa Phủ và một đống lợi ích khác.

Đợi khi hắn nói xong, Diêm La Vương mới chậm rãi gật đầu rồi nhìn Giang Mãn Y mà nói: “Chuyện này rất tốt, mấy người cứ cầm thủ lệnh của ta đi bàn bạc với Phán Quan.”

Địa Phủ quả thực đang thiếu tiền mặt, nếu có được một kênh kiếm tiền như vậy thì cũng có thể giảm bớt áp lực hương hỏa.

Sau khi hai người ra khỏi Diêm La điện, Giang Mãn Y lúc này mới dùng ánh mắt ‘anh đúng là công tử quan chức’ nhìn Triệu Sinh.

Triệu Sinh cầm thủ lệnh cười nói: “Cũng không phải tôi giấu cô, thực ra ở Địa Phủ thì quỷ nào cũng biết mối quan hệ của chúng tôi. Điện hạ công chính vô tư, nếu không có lợi cho Địa Phủ thì anh ấy cũng sẽ không mặc tôi làm bừa.”

“Vậy sao anh vẫn thiếu tiền?” Giang Mãn Y khó hiểu.

Triệu Sinh có một người anh là Diêm Vương, hoàn toàn có thể tìm anh trai mình mà xin tiền chứ.

“Không phải như vậy. Điện hạ cốt là muốn tôi tự lập tự cường, nếu tôi thật sự có việc gì cần cầu xin thì anh ấy cũng sẽ giúp đỡ một hai nhưng những chuyện nhỏ nhặt này thì không cần. Lời đồn đại của quỷ thật đáng sợ mà, nếu giúp đỡ quá nhiều thì những quỷ khác sẽ có ý kiến.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu