Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 125

❊ ❊ ❊

Ông chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng đến thế. Trước đây khi đàm phán làm ăn, ông luôn bình tĩnh như không, sau này khi sự nghiệp thất bại dù đau khổ nhưng cũng không đến mức không thể kiểm soát cảm xúc như bây giờ.

Có lẽ vì bố mẹ ông mất sớm, cả đời này ông chưa kịp báo hiếu thì họ đã rời xa trần thế.

Sau đó ông có gia đình nhưng rồi lại bị phản bội.

Lục Vọng Phú cũng không biết trong lòng mình có khao khát tình thân hay không.

Cho đến bây giờ, ông mới thực sự hiểu ra, hoặc có lẽ từ khi nghe đại sư nói ông còn một người thân trên đời này, ông đã bắt đầu mong chờ rồi.

Đây là người có cùng huyết mạch, là người thân thiết nhất trên đời.

Lục Vọng Phú nhìn người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mặt, từng chữ từng chữ nói: "Anh còn nhớ em không, em là Đào Đào."

"Năm đó cả nhà mình đi vào thành phố thăm họ hàng, kết quả không may bị lạc, bố mẹ đi tìm anh khắp nơi, cuối cùng chỉ tìm thấy một thi thể trẻ con, đứa bé đó bị chết đuối, mặt đã không còn nhận ra hình dạng nên bố mẹ tưởng đó là anh."

"Lúc đó em mới hai tuổi, vẫn còn chẳng biết gì cả."

Anan

Đàm Gia Bình nghe ông nói, lại nhìn người đàn ông có khuôn mặt giống mình thì kinh ngạc đến mức miệng không khép lại được, nói năng lắp bắp: "Em, em nói thật sao?"

"Sao em biết được, em thật sự là em trai của anh, Đào Đào. Thì ra lúc đó là như vậy, sao em tìm được đến đây?"

Ông ấy nói năng có chút lộn xộn, cậu thanh niên đang ăn cơm rang bên cạnh cũng nhìn ngây người.

"Thảo nào hai người trông giống nhau thế." Liên Tố nói: "Anh ấy vừa nãy còn nói là người Minh Vĩnh, tỉnh Khánh Đan."

"Thật là trùng hợp!"

Lục Vọng Phú không vội trả lời câu hỏi đó, ông ngược lại nói về tên của bố mẹ cùng với những món đồ chơi hồi nhỏ của anh trai rồi lại nói về bố cục ngôi nhà hồi nhỏ, cây mận trồng trước cổng sân...

Ông nói vậy, Đàm Gia Bình cũng dần nhớ ra, ông ấy vội vàng kéo Lục Vọng Phú ngồi xuống: "Bố mẹ có khỏe không? Bao nhiêu năm rồi, nhà mình thế nào, quê hương của anh tên là gì?"

Ông ấy nói đến đây thì có chút nghẹn ngào, vừa nãy còn nói đấng nam nhi có nước mắt không dễ rơi, giờ ông ấy cũng không kìm được mà đỏ mắt.

Lúc đó ông ấy còn nhỏ, căn bản không nhớ quê mình ở đâu, chỉ nhớ nơi mình theo bố mẹ nuôi rời đi gọi là thành phố Minh Vĩnh.

Đến cả quê hương của mình cũng không biết ở đâu, làm sao có thể quay về.

Hiện giờ, ông ấy cuối cùng cũng tìm thấy cội nguồn của mình.

"Là làng Vọng Thanh, làng Vọng Thanh." Lục Vọng Phú nói: “Bố mẹ..."

Đàm Gia Bình nhìn vẻ mặt đau buồn của ông, phần lớn đã đoán ra. Ông ấy cố nén nỗi buồn trong lòng hỏi: "Bố mẹ làm sao rồi?"

"Mẹ mất năm em mười tuổi, là ung thư phổi, bố sau này cũng đi rồi, sức khỏe ông ấy vẫn luôn không tốt." Lục Vọng Phú hồi tưởng lại cảnh bố mẹ qua đời, cả người chỉ thấy hô hấp dường như muốn ngừng lại.

Người thân ra đi là vết thương lòng cả đời không thể chữa lành.

Hồi đó, ông có thể một năm sau gạt bỏ nỗi đau để cố gắng làm việc khởi nghiệp nhưng bây giờ ông lại luôn rơi nước mắt vào những giấc mơ nửa đêm.

Liên Tố nghe đến đây cũng khẽ lắc đầu, bà vội vàng rót hai cốc trà nóng đặt trước mặt hai anh em: "Có câu nói thế này, người đã mất thì cũng đã mất rồi, chúng ta nên nhìn về phía trước!"

"Uống ngụm trà cho ấm."

Lục Vọng Phú nhận trà gật đầu, nở một nụ cười buồn bã: "Đa tạ chị dâu."

Liên Tố nghe tiếng "chị dâu" cười một tiếng: "Ôi, hai anh em cứ trò chuyện đi, tôi vào làm mấy món ăn cho hai người."

Ngày thường đều là bà làm bữa sáng, Đàm Gia Bình làm bữa trưa và tối, trong tình huống như thế này thì bà đành phải vào bếp bận rộn thôi.

Đàm Gia Bình cười nói: "Em vất vả rồi."

Liên Tố lắc đầu: "Có gì đâu, vợ chồng già rồi đừng nói mấy lời đó."

Đợi Liên Tố vào nhà bếp, Đàm Gia Bình mới mở lời: "Chị dâu của em là Liên Tố, anh và cô ấy kết hôn hai mươi hai năm rồi, cô ấy là người tốt, đối xử với anh cũng rất tốt."

Ông ấy nói xong thì uống một ngụm trà, hai tay chống đầu gối nhìn Lục Vọng Phú: "Bây giờ em thế nào rồi?"

"Nói ra cũng thấy hổ thẹn, anh làm anh trai mà chưa bao giờ giúp được gì cho em, bố mẹ mất anh cũng không ở bên, hồi đó em còn nhỏ mà một mình lại phải lo toan đủ thứ."

"Bây giờ anh em mình cũng có chút tích cóp, nếu em có gì cần anh giúp thì cứ việc mở lời."

Ông ấy không hề nghi ngờ đây không phải em trai ruột của mình. Hai người trông giống nhau, lại có thể nói ra nơi ông ấy bị lạc hồi nhỏ cùng với rất nhiều ký ức.

Hơn nữa ông ấy thực sự nhớ hồi nhỏ mình có một đứa em trai, Đào Đào.

Khi Đào Đào mới sinh ra, ngày nào cũng tràn đầy năng lượng, bố mẹ còn bảo ông ấy đặt một cái tên ở nhà cho em trai.

Đàm Gia Bình lúc đó chưa đi học, chỉ ngày ngày nghe người ta nói trẻ con nghịch ngợm rồi đặt cho em trai cái tên Đào Đào.

Sau này ông ấy cũng thường xuyên chơi với em trai. Hồi nhỏ có lần ông ấy không cẩn thận trông em, em trai lập tức thò một tay vào nước nóng.

Lúc đó ông ấy sợ chết khiếp, sau khi vớt em trai ra khỏi nước nóng thì trên tay em trai cũng để lại một vết sẹo.

Đàm Gia Bình nhìn bàn tay phải đang cầm cốc nước sôi của Lục Vọng Phú, trên mu bàn tay quả thật có một vết sẹo, dù không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhìn thấy, đó là một mảng lớn vết sẹo bỏng.

Lúc bị lạc, ông ấy mới bốn tuổi, lâu dần cũng quên mất bố mẹ trông thế nào, quên tên của họ, thậm chí quên cả tên của mình.

Nhưng ngay lúc Lục Vọng Phú nói ra tên của ông ấy và bố mẹ, Đàm Gia Bình giống như bị sét đánh ngang tai.

Thì ra, ông ấy tên là Lục Vọng Nhân.

Lục Vọng Phú lắc đầu: "Em không cần giúp đỡ gì cả, em chỉ mong sau này cả nhà mình sẽ không bao giờ lạc nhau nữa."

Trước đây ông từng nghĩ mình dù sao cũng có một đứa con trai, cũng không đến nỗi cô độc một mình trên thế gian này.

Thế nhưng khi biết con trai không phải ruột thịt, Lục Vọng Phú đột nhiên nảy sinh một cảm giác cô độc.

Cứ như thể thế gian này ngoài việc cố gắng phát triển quê hương ra thì chẳng còn gì đáng để lưu luyến nữa.

Tình thân, tình bạn, tình yêu, ba thứ này trước khi đến đây, Lục Vọng Phú không có lấy một thứ.

Thương trường như chiến trường, mọi người chỉ nói chuyện lợi ích. Những năm qua ông bận rộn sự nghiệp, nào có thời gian chân thành kết bạn, sống đến tuổi đó rồi cái nhìn đầu tiên là xem giao thiệp với người này có lợi lộc gì không.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu