Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y nghe cái tên này lại thấy hơi quen thuộc. Cô lẩm bẩm niệm cho đến khi đột nhiên nhìn thấy nhiệm vụ chuỗi của mình.

"Anh là Lương Úc Sinh?"

Lệ quỷ không thèm nhìn cô: "Cô quen tôi?"

Anan

Hoa Hoa cũng dựng tai nghe hóng bên cạnh, cho đến khi Hàng Linh đang trốn sau Giang Mãn Y vẫy tay gọi cô ấy lại, cô ấy mới chạy đến: "Zero, sao vậy?"

Hàng Linh đánh giá Hoa Hoa đang cosplay thành quý phi từ trên xuống dưới: "Cậu bị điên à, đây là quỷ đấy!"

Hoa Hoa nhếch môi cười: "Thì sao chứ."

"Anh ấy đẹp trai như vậy, là quỷ tớ cũng chấp nhận. Cậu chưa xem ‘Người và quỷ chưa hết tình' à?"

Hàng Linh: …

Cô ấy điên cuồng nắm lấy vai Hoa Hoa mà lắc mạnh: "Cậu tỉnh táo lại đi chứ!"

Hoa Hoa xua tay: "Tớ rất tỉnh táo. Cậu biết đấy, tớ luôn muốn một tình yêu khắc cốt ghi tâm, tớ luôn nói với cậu là tim tớ như thiếu một mảnh nhưng mãi không thể lấp đầy."

"Cho đến khi tớ nhìn thấy anh ấy, vừa nãy tớ đang trang điểm trong phòng thì anh ấy đột nhiên xuất hiện, đưa tớ đến đây và nói rằng anh ấy đã tìm tớ hơn ba trăm năm rồi."

"Ba trăm năm!"

Hàng Linh cau mày: "Nhưng hắn là quỷ đấy, nói không chừng hắn muốn ăn thịt cậu!"

Hoa Hoa liếc nhìn Lương Úc Sinh đang chăm chú nhìn cô: "Thì sao chứ, nếu anh ấy muốn ăn thịt tớ thì tớ có thể chống cự được sao?"

"Chính vì anh ấy là quỷ, giá trị của tớ đối với anh ấy chỉ là bị ăn thịt vì vậy anh ấy hoàn toàn có thể nắm giữ vận mệnh của tớ nên anh ấy không cần thiết phải lừa tớ."

"Cậu sẽ lừa một con kiến và nói rằng cậu tìm con kiến đó ba trăm năm rồi chỉ để cuối cùng đạp chết nó à?"

Hàng Linh: …

Một đoạn đối thoại vừa có lý lại vừa vô lý.

"Hơn nữa cậu biết đấy, bản thân tớ là một người theo chủ nghĩa hưởng thụ nên nếu có thể yêu đương một đoạn với một lệ quỷ đẹp trai trước khi chết thì đã rất vui rồi, không uổng phí đời này." Biểu cảm của Hoa Hoa vừa bình tĩnh lại vừa điên cuồng.

"Có mấy ai có được trải nghiệm như tớ chứ?"

Tinh linh nhỏ đang nằm trên đầu Giang Mãn Y nghe thấy lời này lại khóc: “Tình yêu tuyệt đẹp! Tình yêu tuyệt đẹp!"

Giang Mãn Y: …

Tuyệt đẹp cái đầu cô ấy!

"Cô ấy là Thủy Lan?"

Lương Úc Sinh nghe cô nói ra cái tên này, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô: "Cô rốt cuộc là ai?"

Giang Mãn Y thở dài, xem ra Hoa Hoa thật sự là Thủy Lan, nói đúng hơn thì hẳn là chuyển thế của Thủy Lan.

Lương Úc Sinh trước mắt mặc áo choàng đen, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm đen kịt chết chóc, cả người trông vô cùng u ám.

Khí đen bao trùm lấy hắn. Giang Mãn Y lúc này mới chú ý thấy ống tay áo bên phải của hắn trống rỗng, trong lớp khí đen này còn xen lẫn khí chết chóc.

Trông có vẻ khí chết chóc không phải do hắn ăn thịt người sống mà ra mà giống như do mất đi cánh tay mới sinh ra.

Giang Mãn Y cau mày, thấy Hoa Hoa chạy đến ôm lấy Lương Úc Sinh: "Thủy Lan là ai vậy, hai người đang nói gì thế?" 

Lương Úc Sinh nhìn Hoa Hoa, trong đôi mắt lạnh băng đầy ắp tình yêu nồng đậm, khiến Giang Mãn Y nổi hết da gà, cứ cảm thấy cô đã lạc vào một cuốn tiểu thuyết tình yêu vô lý kiểu "Lệ quỷ bá đạo yêu tôi".

"Thủy Lan là em, em của một nghìn năm trước." Lương Úc Sinh nghiêm túc giải thích cho cô ấy.

Hoa Hoa dường như đã hiểu ra: "Vậy ra em là chuyển thế của Thủy Lan."

"Trời ơi! Tình yêu vượt ngàn năm! Tuyệt vời quá đi mất!"

Giang Mãn Y: …

"Hoa Hoa, cậu không hề để tâm việc mình là chuyển thế sao?" Hàng Linh níu lấy góc áo Giang Mãn Y hỏi.

Hoa Hoa cười hì hì nói: "Cậu bị mất trí nhớ chẳng lẽ không còn là cậu nữa sao?"

Hàng Linh: "! Có lý thật!"

"À phải rồi, làm sao cô biết Thủy Lan tức là tiền kiếp của tôi?" Hoa Hoa nhìn Giang Mãn Y.

Đây là vách núi mà, cô ấy biết Hàng Linh không có bản lĩnh đến đây, vậy thì chắc chắn cô gái này có bản lĩnh phi phàm.

"Vô tình nghe người khác nhắc đến chuyện của Thủy Lan và Lương Úc Sinh nên mới nhớ." Giang Mãn Y trả lời.

Cô nói xong rồi lại quay sang Lương Úc Sinh: "Lệ quỷ không nên lưu lại nhân gian, anh vẫn nên sớm đến Âm giới đi."

Cô vừa dứt lời, quỷ khí quanh người Lương Úc Sinh lập tức bùng lên dữ dội: "Tôi sẽ không rời xa cô ấy."

"Ai cũng đừng hòng bắt tôi rời xa cô ấy nữa!"

Giang Mãn Y: …

"Không, anh đừng giảng đạo lý được không. Bây giờ anh cứ ở bên cạnh cô ấy mỗi ngày chỉ khiến sức khỏe của cô ấy càng ngày càng tệ thôi. Anh đi Âm giới làm công trước, mua một căn nhà, đợi cô ấy xuống rồi đoàn tụ với anh không tốt hơn sao?"

"Không phải chứ không phải chứ. Chẳng lẽ anh là cái loại tra nam chỉ biết nói lời đường mật nhưng lại không chịu cố gắng để người yêu có cuộc sống tốt hơn sao?"

"Bây giờ giá nhà ở Địa Phủ đắt lắm đấy, chẳng lẽ anh muốn cô ấy xuống đó rồi cùng anh uống gió Tây Bắc sao? Mỗi ngày chỉ ăn mấy miếng hương hỏa miễn phí qua ngày à?"

"Hơn nữa anh đã đợi mấy trăm năm rồi, còn thiếu mấy chục năm nữa sao?"

Cô lại nhìn Hoa Hoa: "Chẳng lẽ cô cũng định xuống đó rồi sống cuộc sống khổ sở à? Nghe tôi khuyên một câu, một người đàn ông yêu cô sẽ không nỡ để col ăn hương hỏa miễn phí đâu!"

Hoa Hoa nghe xong nhìn Lương Úc Sinh bằng ánh mắt đầy tình ý: "Người yêu của em, anh cũng không muốn em ăn hương hỏa miễn phí đúng không~"

Quỷ khí quanh người Lương Úc Sinh đột nhiên tan biến hết, hắn nghẹn hồi lâu mới thốt ra mấy chữ.

"Làm công, đưa tôi đi!"

"Tôi đến ngay đây, cô đừng động thủ với hắn ta trước!"

Sau khi Triệu Sinh làm xong việc, mới phát hiện truyền âm của Giang Mãn Y. Hắn trả lời một tiếng, sau đó lập tức dẫn theo Hắc Vô Thường và một đám đệ tử xông về phía này.

Nói là xông về thực ra cũng chỉ trong chớp mắt.

Giang Mãn Y đang suy nghĩ xem có thể cho Lương Úc Sinh làm gì thì đột nhiên trong hang xuất hiện một đám quỷ.

Hắc Vô Thường, cô bé loli cầm gậy khóc tang, Triệu Sinh cầm dây câu hồn cùng với một đám Hắc Bạch Vô Thường đội mũ phía sau.

"Lệ quỷ còn không mau bó tay chịu trói!" Một tên Bạch Vô Thường trong số đó lớn tiếng quát.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu