Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 143

❊ ❊ ❊

Cô nhìn thoáng qua Quý Giản đang thu mình nhưng không ngờ Quý Giản đột nhiên mở miệng: “Bị phản phệ rồi có chết không ạ?”

Giang Mãn Y nhướng mày: “Có lẽ vậy.”

Quý Giản lại im lặng, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ anh ta lại hận tôi đến thế, tôi còn chẳng biết mình đã làm sai điều gì.”

“Tôi nói với anh ta tôi là người của nhà họ Sài là vì tôi tin tưởng anh ta, không muốn giấu giếm.”

“Hồi đó anh ta bảo tôi về nhà đầu tư cho anh ta đóng phim, tôi cứ tưởng anh ta nói đùa vì anh ta biết tôi ra ngoài để theo đuổi ước mơ. Tôi cũng từng nói với anh ta là tôi không muốn dựa dẫm vào người nhà.”

“Tôi muốn cùng anh ta gây dựng sự nghiệp, hồi đó chúng tôi ở trong căn nhà thuê nhỏ xíu nhưng rất vui vẻ.”

“Anh ta rất nỗ lực, tôi cũng cùng anh ta nỗ lực, chúng tôi cùng làm diễn viên quần chúng, cùng ăn cơm hộp.”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng hóa ra anh ta vẫn luôn ghét bỏ tôi.”

Giang Mãn Y suy nghĩ một lát rồi nói: “Mỗi người đều là một cá thể độc lập, anh không thể đoán được người khác đang nghĩ gì nhưng tôi nghĩ chỉ cần không hổ thẹn với bản thân là được.”

“Huống hồ, đó là lỗi của anh ta, tại sao anh lại phải ở đây mà hối hận đau khổ.”

“Anh ta khi làm tổn thương, thậm chí muốn giếc anh còn không hối hận thì tại sao anh phải tiếc nuối tình bạn đã mất ở đây.”

“Một khi anh ta đã chọn làm như vậy thì anh ta nên biết hậu quả mình phải gánh chịu là gì.”

Quý Giản im lặng lắng nghe rồi im lặng gật đầu.

Giang Mãn Y bắt chéo chân thấy anh không nói gì nữa thì liền xem nhiệm vụ phụ của mình.

[Nhiệm vụ phụ: Giúp Quý Giản loại bỏ con mắt trên trán và điều tra rõ ràng sự thật (Đã hoàn thành, thưởng 10000 điểm kinh nghiệm, 10000 tiền).]

Nhiệm vụ này đã hoàn thành rồi, vậy cô ăn xong bữa này rồi chuồn thôi.

Cùng lúc đó, Hoắc Tiểu Sương bận rộn cả một ngày, dẫn theo con trai và Hoắc Tiểu Tuyết xách một đống quà đến nhà Hoắc Tiểu Tuyết.

Đêm qua sau khi bà gọi điện cho Hoắc Tiểu Tuyết, tuy Hoắc Tiểu Tuyết bán tín bán nghi nhưng cũng đồng ý với lời Hoắc Tiểu Sương nói.

Đó chính là về quê xem mồ mả tổ tiên có thật sự bị trộm hay không.

Thế là sáng sớm nay họ đã về quê, vừa nhìn thấy mấy khối đá ở một bên mộ tổ bị động chạm, họ còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra sao?

Hoắc Tiểu Tuyết nhìn thấy xong thì hoảng hốt, nếu thật sự như lời vị đại sư mà chị gái bà quen biết nói, vậy bây giờ Noãn Noãn của bà phải làm sao?

Tổ tiên đá đã nổi giận mà bản thể còn bị vứt vào cống rãnh hôi thối.

Chuyện này… E rằng không dễ xử lý.

Thế là cả gia đình họ lại bàn bạc hồi lâu, cuối cùng lại vắt óc nghĩ cách chuẩn bị một số lễ vật.

Khi đến nhà Hoắc Tiểu Tuyết, Hoắc Tiểu Sương vẫn còn hơi căng thẳng.

Trước đây, bà không biết trong người Noãn Noãn là tổ tiên đá mà cứ nghĩ là Noãn Noãn thay đổi tính cách nhưng bây giờ biết được trong cơ thể là một lão tổ tông, lại còn là một yêu quái đã thành tinh thì làm sao mà bà có thể không hoảng được.

Hoắc Tiểu Sương và mọi người vừa vào cửa, Hoắc Tiểu Tuyết đã vội nhìn chồng một cái, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Noãn Noãn đâu?”

Hôm nay họ phân công hợp tác, Hoắc Tiểu Tuyết về quê xem mộ tổ, còn chồng cô thì ở nhà giữ Noãn Noãn.

Chồng cô, Tiêu Hòa Chí, chỉ tay lên trên, nhỏ giọng nói: “Cả ngày ở trong phòng không chịu ra ngoài, hình như còn đang đập phá đồ đạc.”

Hoắc Tiểu Tuyết nhìn lên lầu hai: “Vậy bây giờ chúng ta lên sao?”

“Hay là đợi bố đến rồi nói?”

Chuyện này đương nhiên họ cũng đã thông báo cho các trưởng bối trong nhà, ban đầu các trưởng bối còn không tin nhưng khi thật sự nhìn thấy mộ tổ bị đào lên thì cũng hoảng hốt.

Bao nhiêu năm qua gia tộc họ thuận buồm xuôi gió, bây giờ nghĩ lại ít nhiều cũng là nhờ tổ tiên đá phù hộ.

Hơn nữa, chuyện này thà tin có còn hơn không tin.

Vả lại, dù cho vị đại sư kia là kẻ lừa đảo thì họ cũng chỉ mất công diễn một màn kịch với Noãn Noãn nhưng nếu là thật thì họ đã tránh được một tai họa lớn.

Huống hồ, vị đại sư mà Hoắc Tiểu Sương nhắc đến có thể biết họ đã chôn viên đá yêu thích nhất của bà nội cố vào trong mộ, cùng với những chuyện xưa cũ trước đây.

Họ cũng tin vài phần, hơn nữa những người làm ăn buôn bán ít nhiều đều tin vào chuyện ma quỷ thần linh.

Vì vậy, bây giờ họ đều đang vội vã chạy đến.

Anan

Hoắc Tiểu Sương gật đầu: “Vẫn là đợi họ đến đi, nếu không tổ tông lại tức giận nữa.”

Tổ tông mà cô nói thì mọi người đều hiểu, liền gật đầu đồng ý.

Cũng may là họ sống không xa, chẳng bao lâu sau mấy ông bà cụ chống gậy vội vã được dìu đến.

Hoắc Tiểu Sương và mọi người vội vàng chạy tới đỡ: “Bố mẹ, bác cả, bác gái.”

Hoắc Tinh Vũ cũng đứng một bên chào hỏi, thế là cả gia đình coi như đã tụ họp đông đủ.

Mọi người không ai nghỉ ngơi, đều xách lễ vật lên lầu hai, vừa mới lên đã nghe thấy bên trong có tiếng đập phá đồ đạc.

Tiêu Hòa Chí bước lên gõ cửa nhưng không ngờ tay vừa đặt lên thì cửa đã bật mở.

Hoắc Tiểu Sương nhìn căn phòng bừa bộn ngổn ngang, lại nhìn thấy cô bé đang đứng ở cửa, ánh mắt u ám nhìn họ.

Bà còn chưa kịp mở lời.

Hoắc Tinh Vũ đứng một bên đã "phịch" một tiếng quỳ xuống đất: “Tổ tiên đá!”

Mọi người: !

“Tổ tiên đá, chúng con sai rồi!” Hoắc Tinh Vũ vừa khóc vừa nói: “Là chúng con bất hiếu, bấy lâu nay mới phát hiện mộ bà nội cố lại bị kẻ trộm đào phá.”

“Chúng con đã thật lòng nhận ra lỗi lầm của mình. Tổ tông, nếu người còn giận thì người cứ đánh cứ mắng chúng con đi!”

Hoắc Tinh Vũ quỳ trên đất mặt đầy nước mắt: “Chúng con cũng mới nghe lời một vị đại sư nói hôm qua, sáng sớm nay chúng con đã về quê xem mộ bà nội cố.”

“Là chúng con trông nom không chu đáo!”

“Chúng con cũng đã đi tìm khắp nơi bản thể của ngài rồi nhưng trời đất rộng lớn, chúng con quả thật không có phúc phận giống như bà nội cố mà tìm thấy người ngay được.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu