Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Dương Mạc gãi đầu: “Hahahahaha, không ngờ đàn chị trước đây chưa từng đến, quán bar thực ra là một nơi để mọi người thư giãn.”

“Chíp chíp chíp chíp chíp chíp…”

Bé chim mập ú vừa kêu vừa bay từ vai cô xuống rồi bay về phía gầm bàn rượu.

Giang Mãn Y vội cúi xuống nhìn thì thấy dưới gầm bàn rượu, bé chim mập ú đang mổ vào quần áo của một tinh linh nhỏ không cho tinh linh đi.

Khuôn mặt của tinh linh nhỏ đỏ bừng, cả người trông rất bé nhỏ, mái tóc vàng xõa tung, đôi cánh nhỏ lấp lánh vẫy mạnh.

“A! Con gà con xấu xí, mau buông cái mỏ hôi hám đang cắp váy của bản tiểu thư ra!”

Giang Mãn Y: …

Cô đưa ngón trỏ chọc nhẹ vào mông tinh linh nhỏ, cả mặt tinh linh nhỏ lập tức đỏ bừng: “Cô là tinh linh ở đâu ra vậy, sao lại vô lễ thế!”

“Ê, sao lại có tinh linh to lớn thế này, bị biến dị à?” Tinh linh nhỏ dường như đã say.

Cô ấy đã sống hai trăm năm rồi, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy một tinh linh to lớn như vậy!

Ngay cả nữ hoàng tinh linh cũng không lớn bằng cô.

Giang Mãn Y không trả lời, cô thấy tinh linh nhỏ này mềm oặt cả người, đầu cũng lắc lư qua lại, trông có vẻ say mèm, không biết đã lén uống bao nhiêu rượu.

“Cô say rồi.”

Con tinh linh nhỏ ư ử dùng tay đánh vào miệng bé chim mập ú nhưng bé chim mập ú hoàn toàn không buông ra, cô ấy cũng không gây ra tổn thương gì cho bé chim mập ú: “Tôi mới không say!”

“Tinh linh chúng tôi ngàn chén không say!”

Anan

Giang Mãn Y: …

“Ô ô ô ô!” Tinh linh nhỏ đột nhiên ôm mặt khóc rống: “Huhu!”

“Ê, chị vẫn chưa tìm thấy gà con à?” Dương Mạc cúi xuống nhìn, chỉ thấy Giang Mãn Y đang một tay giữ lấy thân bé chim mập ú.

Cậu ấy thấy cô ấy đã tìm thấy thì cười nói: “Bắt được là tốt rồi, đàn chị cứ ngồi đây một lát, em đi xem Linh Linh thế nào.”

Hàng Linh gọi điện thoại đã lâu mà chưa quay lại, cậu ấy hơi lo lắng.

Giang Mãn Y gật đầu: “Đi đi.”

Đúng lúc, để cô xem tinh linh nhỏ này rốt cuộc đang khóc cái gì.

Cô đặt bé chim mập ú và tinh linh nhỏ lên tay mình, bé chim mập ú trực tiếp bay lên vai cô tiếp tục ngủ.

Tunh linh nhỏ thì nằm sấp trên tay cô, dùng nắm đấm nhỏ bé đánh vào tay cô mà khóc lớn: “Ô ô ô ô! Tên tra nam chết tiệt! Ô ô ô ô ô!”

“Ô ô ô ô ô ô oa!”

Giang Mãn Y nhìn cô ấy khóc đến đau lòng đứt ruột, không khỏi hỏi: “Cô gặp chuyện không vui trong tình cảm à?”

Tinh linh nhỏ bĩu môi, mắt đỏ hoe, vừa nức nở vừa nói: “Sau này tôi sẽ không bao giờ động vào huyết tinh linh nữa! Huyết tinh linh đều là lừa đảo!”

“Lừa đảo!”

“Huyết tinh linh?”

“Ô ô ô ừ! Tên huyết tinh linh đáng ghét đó rõ ràng ban đầu hắn nói muốn ở bên tôi, hắn nói đôi cánh của tôi thật đẹp, là đôi cánh đẹp nhất hắn từng thấy nhưng sau này hắn lại nói không thích tôi nữa, ô ô ô ô ô ô!” 

Giang Mãn Y: …

“Quá đáng ghét! Sao lại có huyết tinh linh đáng ghét như vậy! Hắn đơn giản là đồ cặn bã trong giới tinh linh!”

Tinh linh nhỏ đột nhiên ợ một tiếng: “Cái… Cái đó thì không hẳn.”

“Lúc đầu hắn đối xử với tôi rất tốt, dẫn tôi đi hái mật hoa, còn tặng tôi Thiên Toàn Mị Thảo mà hắn khó khăn lắm mới tìm được. Hắn nói trái tim hắn hoàn toàn thuộc về tôi, nói muốn cùng tôi huhu… Sống trọn đời.”

Giang Mãn Y tỏ vẻ tò mò về lịch sử tình yêu của tinh linh này: “Vậy sao hai người lại đến bước đường này?”

Tinh linh nhỏ vỗ cánh bay lên ly rượu của cô, đột ngột uống một ngụm lớn vào bụng: “Hắn trung thành với nữ hoàng bóng tối, hắn nói nữ hoàng cao hơn tất cả và anh em bạn bè của hắn cũng quan trọng hơn tôi.”

“Tôi đã trao trọn trái tim cho hắn! Hắn không thèm để ý đến tôi nữa ô ô ô ô!”

Giang Mãn Y thở dài: “Vậy bây giờ cô muốn thế nào?”

“Muốn hắn quay lại hay quên hắn đi?”

Tinh linh nhỏ ăn một quả cà chua bi, sau đó lại uống rượu.

Đúng là một tinh linh nhỏ say bí tỉ.

“Quên hắn đi?” Tina nằm sấp trên ly rượu dường như đang thất thần, giọng điệu cũng trở nên trầm thấp.

“Nếu thật sự có thể quên hắn thì tốt rồi, tinh linh lớn ơi, cô có biết không? Tôi vốn là một tinh linh vô tư lự, hôm đó tôi một mình đến thành phố và đã gặp hắn.”

“Mấy ngày đó chúng tôi đã chơi rất vui vẻ. Hắn dẫn tôi đi ăn khắp các món ngon của loài người, ngắm rất nhiều cảnh đẹp và hắn còn hát cho tôi nghe.”

“Sau đó chúng tôi keo sơn gắn bó một thời gian, tiếc là cuối cùng cũng như bọt biển, chợt đến chợt đi.”

“Chỉ một tháng trước, hắn nói hắn không thích tôi nữa rồi hắn biến mất, không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa.”

“Huhu, tôi thật sự muốn quên tên khốn này!”

Giang Mãn Y dùng ngón trỏ vuốt ve cái đầu nhỏ của cô ấy rồi nghe cô ấy tiếp tục nói: “Tôi đi khắp nơi tìm hắn, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu. Hắn nói nếu có một ngày tôi say rượu thì hắn chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt tôi.”

“Nhưng tôi đã say rồi.” Tina bẻ ngón tay đếm: "Huhu, đã nhiều ngày rồi.”

“Hắn thật sự không thích tôi nữa rồi!”

“Vậy cô muốn quên hắn sao?” Giang Mãn Y chống cằm nhìn tinh linh nhỏ đáng thương này.

“Muốn! Tôi sẽ không bao giờ thích hắn nữa!” Tina khóc đến mắt mũi tèm lem: “Tôi đáng lẽ phải nghe lời tế tự, tế tự đã nói với tôi rằng huyết tinh linh không có tên nào tốt đẹp nhưng tôi đã không nghe.”

“Huhu…”

“Tế tự?”

“Tế tự là tinh linh thông thái nhất tộc chúng tôi. Hắn cũng là bạn thân nhất của tôi, từ nhỏ hắn đã được chọn làm tế tự nhưng bây giờ ngày nào hắn cũng ở trên tháp cao, tôi muốn tìm hắn còn phải bay thật cao thật cao nữa.”

“Hắn bảo tôi không nên ở cùng huyết tinh linh vì bọn họ toàn nói dối, chỉ làm tổn thương tôi nhưng lúc đó tôi huhu…!”

Giang Mãn Y hiểu rồi, Tina đang chìm đắm trong tình yêu nên căn bản không nghe lọt lời khuyên của thanh mai trúc mã.

“Tôi muốn quên hắn, cô có thể giúp tôi không?” Tina ánh mắt mơ màng, dường như sắp say lịm đi nữa rồi.

[Nhiệm vụ phụ: Hoàn thành tâm nguyện của Tina, giúp cô ấy quên đi tên huyết tinh linh đó (Chưa hoàn thành) Hãy chế tạo một ly nước lãng quên cho Tina nhé~]

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu