Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 175

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y liếc nhìn Bồng Ngọc, Bồng Ngọc không phải đồ đệ của cô nên đương nhiên không nhìn thấy trận dịch chuyển, vậy thì chỉ có thể dùng dịch chuyển tức thời thôi.

À mà, phó bản chắc phải đến trước mặt Kim Hồi mới có thể mở được nhỉ?

Giang Mãn Y nghĩ ngợi: “Đợi chút, tôi gọi thêm vài người.”

Cô mở giao diện tổ đội phó bản, chỉ thấy tên Bồng Ngọc đang nổi bật trên đó.

Nói thật, Giang Mãn Y vẫn chưa hiểu rõ cơ chế xác định bạn bè trong tổ đội phó bản này.

Nhưng lần này cô không định mang theo Tina nữa, cô ấy mà chết thêm lần nữa chắc sẽ phát điên mất.

“Helix…” Giang Mãn Y nhìn danh sách bạn bè, quả quyết mời hắn ta.

Helix là một lực lượng chiến đấu mạnh mẽ.

Ừm…

Triệu Sinh cũng không thể bỏ qua.

Tuyệt vời, năm người vừa đủ.

Cùng lúc đó, Helix đang ở trên tòa tháp cao, nhìn hai đoạn tin nhắn hiện ra trong đầu mà trầm tư.

[Giang Mãn Y: Đánh phó bản không?]

Anan

[Đồng ý hoặc từ chối.]

Mặc dù Helix thắc mắc phó bản là gì nhưng đã là muốn đánh người này thì chắc hẳn cần sự giúp đỡ của hắn.

Hắn thầm niệm đồng ý, rất nhanh trong đầu hắn lập tức xuất hiện một đồng hồ đếm ngược.

“Helix!” Tina vui vẻ bay lên: “Tôi nghe nói tối nay có phim mới ra rạp, có muốn đi xem cùng không!”

“Phim mới?” Helix nghiêng đầu.

Tina cười nói: “Là có những người tí hon diễn kịch cho mọi người xem đó, tôi kể với cậu rồi mà!”

“Hay lắm, cậu đi xem cùng tôi đi! Ngày nào cũng ở đây chán lắm.”

Helix chớp mắt: “Nhưng pháp sư nói muốn tôi đi cùng cô ấy để đánh một thứ gọi là phó bản.”

Tina: !

“Cái gì!”

“Helix, tôi đột nhiên có chút việc. Nếu tinh linh lớn hỏi tôi có ở đây không thì cậu cứ nói là tôi…”

“Nói tôi chết rồi!”

Helix nhìn Tina đang hoảng loạn: “Tina, sao thế?”

Tina bĩu môi vẻ tuyệt vọng: “Helix, cậu còn không biết phó bản là cái gì sao?”

“Thật thảm khốc, chính là cái lần trước chúng ta đánh với huyết tinh linh đó, sẽ chết đi chết lại liên tục.”

“Cô ấy đúng là một con quỷ!”

Cô ấy mới mấy ngày không chết mà tinh linh lớn lại gọi cô ấy rồi.

Mà này, tinh linh lớn có chỉ tiêu cần phải làm chết tinh linh liên tục sao?

Helix nhíu mày: “Nếu đã như vậy thì tôi càng phải giúp cô ấy hơn.”

Tina: “…”

Đúng rồi, Helix đâu phải cô ấy, hắn chắc có thể giúp được việc nhỉ.

Sẽ không giống cô ấy, chẳng làm được gì, chỉ nằm một chỗ mà chết.

“Vậy thì hai người cố lên nha!” Tina cười một cái, vừa quay người định rời đi lại lập tức quay đầu lại: “Nếu tinh linh lớn gọi tôi thì cậu cứ nói tô iđang làm một việc rất quan trọng, không có chút thời gian nào.”

“Nhớ kỹ chưa?”

Helix gật đầu: “Việc quan trọng gì?”

Tina nhìn lên trời, suy nghĩ một lát, cô ấy ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ăn no lại đi chơi, hình như thật sự chẳng có việc gì quan trọng.

“Ừm… Tôi đang chuẩn bị thi công chức!”

“Cậu yên tâm, cậu nói như vậy với cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ không bắt tôi giúp nữa đâu!”

Haha! Cô ấy đúng là một thiên tài!

Con người có một nỗi ám ảnh với việc thi công chức, tinh linh lớn nhất định sẽ tha cho cô ấy!

Helix im lặng hai giây: “Tôi biết rồi, cậu đi có việc.”

“Đúng rồi, Helix. Cậu thực sự nên bổ sung kiến thức về thế giới loài người đi.” Tina có chút nghiêm túc.

“Phó bản không phải là tên một người mà là… À, tôi cũng không biết giải thích thế nào nữa, tóm lại cậu nên tranh thủ đi xem phim mới với em.”

Helix bật cười: “Được thôi, tôi sẽ đi cùng cậu nhưng đợi vài ngày nữa đã, tôi phải giúp pháp sư trước.”

Tina lúc này mới hài lòng rời đi; “Vậy cậu nhớ rồi nha!”

Lạ thật, sao lại giống cái "flag" đó thế nhỉ!

Kiểu như nam chính nói với nữ chính: À, anh đi đánh trận về sẽ cưới em rồi sau đó hy sinh trên chiến trường, chỉ để lại một mình nữ chính đau buồn.

Tina đột nhiên lắc đầu mạnh: “Không được!”

Cô ấy không phải nữ chính, Helix cũng không phải nam chính, tinh linh lớn mới là nhân vật chính mà!

Cho nên Helix sẽ không chết đâu!

Sau khi gửi lời mời, Giang Mãn Y đang dẫn Bồng Ngọc và Khương Thật tìm một quán nướng để xử lý các xiên nướng.

“Đạo hữu.” Giang Mãn Y một tay cầm xiên, một tay cầm bia: “Đạo quán của các anh có bao nhiêu đạo trưởng vậy?”

Bồng Ngọc vừa ăn xiên nướng vừa nói: “Quán Thanh Bình chúng tôi tổng cộng có sáu người, sư phụ, hai vị sư tỷ của tôi và hai vị sư huynh.”

Sáu người?

Giang Mãn Y uống một ngụm rượu, nhớ năm xưa quán Thanh Bình của Kim Hồi chỉ có hai người mà quán Thanh Bình bây giờ lại có sáu người.

“Vậy lần này chỉ có một mình cậu đến sao?”

Bồng Ngọc gật đầu: “Sư phụ tôi đã lâu không xuống núi rồi, còn các sư huynh sư tỷ của tôi cũng đều có việc riêng, thật sự không thể sắp xếp được thời gian cho nên việc này là do một mình tôi đến.”

Giang Mãn Y đang định hỏi tiếp thì nghe thấy một tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía Bồng Ngọc: “Chốn chân trời xa vời vợi là tình yêu của tôi~”

!

Bồng Ngọc ngại ngùng lấy điện thoại ra: “Để đề phòng lúc bận rộn không nghe thấy nên tôi luôn đặt âm lượng chuông rất lớn.”

Hắn ta cúi đầu nhìn điện thoại: “Là điện thoại của Tứ sư tỷ tôi.”

“Sư tỷ!” Hắn ta nghe máy.

Bên kia rất nhanh truyền đến một giọng nữ: “Bên đó cậu xong việc chưa hả! Cứu mạng với!”

“Bà đây sắp bị bắt đi làm chú rể rồi!”

Những cành cây răng nanh vươn ra trong đêm tối mịt mùng trông như những con quái vật ăn thịt người.

Và trong đêm khuya vốn không nên có người này, một tiếng kèn đám cưới vừa vui vẻ lại vừa quỷ dị đột ngột vang lên, khiến một đàn chim giật mình bay tán loạn trong khu rừng hoang vắng.

Kéo theo tiếng lá cây xào xạc bị quấy động.

Cũng chính tại nơi đen tối nhất này, một chiếc kiệu cưới màu đỏ sẫm lặng lẽ xuất hiện, xung quanh chiếc kiệu cưới này vây quanh hai hàng người giấy thân hình cứng đờ.

Trên mặt người giấy được thoa hồng nhưng khuôn mặt lại trắng bệch như chết, có những người đang khiêng kiệu, có những người đang thổi kèn, có những người đang cầm khăn hỷ.

Chỉ là chuyện đáng lẽ là hỷ sự này, vì đều là người giấy nên lại càng trở nên quỷ dị hơn.

Bên trong kiệu cưới, Tùng Sơn Linh một tay vịn kiệu một tay cầm điện thoại: “Sư đệ, em mà không đến thì chị thật sự sẽ chết mất đó!”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu