Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

[Thì không còn nữa, mình chỉ trúng được một lọ thôi.] Tần Thiên Thiên đang gõ chữ thì trong nhóm chat bật lên một cuộc gọi thoại, cô nhấn chấp nhận.

“Thiên Thiên, tóc cậu rốt cuộc làm sao mà ra thế?”

Tần Thiên Thiên vừa nói chuyện điện thoại vừa ngắm nghía mái tóc mới của mình: “Mình nói rồi mà, uống thuốc mọc tóc đó! Bất ngờ chưa!”

“Đừng có bịa nữa, mình cũng muốn đi làm tóc đây. Cậu không biết bây giờ mình hói đến mức nào đâu, cậu nói cạo trọc đầu có ích không?” Giọng nữ bên kia nói.

“Cạo trọc đầu? Thôi đi, đến lúc đi làm thì ngại chết.” Một giọng nữ khác nói.

Tần Thiên Thiên bật cười: “Được rồi, mình nói thật cho các cậu biết nhé, là lần trước mình xem livestream, thấy một vị đại sư, cô ấy thật sự rất đỉnh!”

“Xem bói rất rất chuẩn, lúc đó mình rảnh rỗi nên cứ xem tiếp.”

“Sau đó, đại sư đột nhiên bắt đầu quảng cáo sản phẩm, chính là cái thuốc mọc tóc này với một lọ thuốc may mắn. Mình còn đang nghĩ cái này giả quá đi mất thì bình luận trên livestream đã bảo đại sư uống thử một cái xem sao.”

“Đại sư bảo đệ tử của cô ấy uống, kết quả mình chớp mắt một cái thì đệ tử của đại sư đã mọc tóc dài y chang mình bây giờ, thật sự bá đạo!”

“Ừm… Nếu cậu bịa chuyện giỏi như vậy thì ngày mai đến Zhihu làm việc đi!” Đường Lâm cười nói.

“Mình thật sự không bịa, nếu các cậu không tin thì bây giờ mình gọi video.” Tần Thiên Thiên nhìn mái tóc của mình mà không khỏi tặc lưỡi: “Cái kiểu tóc này, quá đỉnh.”

Anan

“Một nghìn tệ mà mọc được tóc, quá hời, chỉ tiếc là không giật được thuốc may mắn.”

“Gọi thì gọi.” Đường Lâm nói.

Cả ba tắt cuộc gọi thoại rồi gọi video. Đường Lâm đang ăn cơm, cô ấy chỉ thấy Tần Thiên Thiên với mái tóc vàng xuất hiện trên màn hình điện thoại: "Lại đây, cậu ghé sát vào cho mình xem nào."

Thuốc mọc tóc gì chứ, vớ vẩn hết sức.

Tần Thiên Thiên đúng là chỉ biết trêu chọc các cô.

Tần Thiên Thiên bật cười bất lực: "Được rồi, được rồi."

Phía bên kia, Giang Thẩm Nhã cũng nhận cuộc gọi video. Vừa vào cuộc gọi, cô ấy đã thấy một cái đầu vàng chóe và trên đó có một bàn tay đang vạch tóc ra: "Thấy chưa!"

"Da đầu của mình nè, hàng thật giá thật luôn!"

Tần Thiên Thiên lại dùng tay giật giật tóc, quả nhiên lại giật được một sợi. Cô ấy đưa sợi tóc vàng đó sát vào camera: "Thật không thể thật hơn được nữa."

"Ha ha! Từ hôm nay trở đi xem ai dám nói mình bị hói!"

Đường Lâm đặt bát cơm xuống: "Không thể nào, mình phải tự mình kiểm chứng! Bây giờ mình sẽ đến nhà cậu, đừng hòng không dám mở cửa đấy nhé! Nhã Nhã, cậu cũng đến đi, mình cảm thấy niềm tin của mình đang bị lung lay dữ dội."

Trên đời này làm gì có cái loại thuốc mọc tóc như vậy chứ?

Phi khoa học!

"Thật không ngờ là thật.” Đường Lâm nhìn mái tóc vàng của Tần Thiên Thiên trước mặt mà hoàn toàn kinh ngạc.

"Rốt cuộc thì đây là nguyên lý gì vậy trời."

Giang Thẩm Nhã thì nhanh chóng lấy điện thoại ra: "Cậu nói đại sư là đại sư nào? Phòng livestream nào?"

"Cái này có thể mua trực tiếp được không?"

Tần Thiên Thiên nói cho cô biết phòng livestream, sau đó tiếp tục: "Muốn mua thì chắc là phải đợi thêm một thời gian nữa."

"Mình cũng chỉ là may mắn mới bốc thăm trúng thôi. Hôm đó đại sư tổng cộng chỉ mang hai lọ ra cho chúng mình bốc thăm đó, ha ha!"

"Nhưng cô ấy nói rồi, sau này có thể sẽ mở một cửa hàng online hoặc gì đó."

Giang Thẩm Nhã nhìn mái tóc của Tần Thiên Thiên với vẻ mặt ghen tị rồi lại liếc nhìn mái tóc khô xơ và thưa thớt của mình: "Mặc kệ! Cái thuốc mọc tóc này mình nhất định phải đợi mua bằng được."

"Chỉ mong đến lúc đó đừng để bọn phe vé giành mất, nếu không mình sẽ phải tốn rất nhiều tiền."

Đường Lâm cũng lén lút thêm phòng livestream của vị đại sư kia vào danh sách theo dõi của mình: "Vậy theo cậu nói thì cái người bốc thăm trúng thuốc may mắn kia chẳng phải vui chết rồi sao."

Dù sao thì cũng là thuốc may mắn, cái phạm trù này nghe có vẻ lợi hại hơn thuốc mọc tóc nhiều.

Tần Thiên Thiên cũng có chút tò mò nhưng lúc này cô vẫn dứt khoát lấy điện thoại ra, mở chế độ tự sướng: "Xem mình đăng ảnh này, làm lóa mắt bọn họ ha ha ha!"

Cùng lúc đó, cô gái đã bốc thăm trúng lọ thuốc may mắn đang trải qua giai đoạn thấp nhất trong cuộc đời.

Năm nay, Hàng Nhược mười tám tuổi, hè này cô ấy vừa thi xong đại học không lâu nhưng vì khi thi bị sốt cao, lại uống thuốc hạ sốt nên dẫn đến việc làm bài không được như ý.

Cô ấy đã bỏ lỡ trường đại học mà mình hằng mong ước.

Sau đó, bố mẹ cô ấy lại ly hôn vào mùa hè này, cả hai bên đều không muốn dẫn theo Hàng Nhược vì vậy cô ấy bị bỏ lại một mình trong ngôi nhà trước đây.

Hàng Nhược không biết phải làm sao, liệu có nên ôn thi lại một năm hay là đi học ở một trường khác.

Ngay lúc cô ấy không biết phải lựa chọn thế nào thì cô ấy đã nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh.

Hàng Nhược nhìn lọ thuốc đen đủi đủ màu sắc được đựng trong ống nghiệm mà lúc này mới nhớ ra chuyện cô ấy đã từng bỏ ra một nghìn tệ để mua một lọ thuốc trước đó.

Cái này là thuốc gì nhỉ? Thuốc mọc tóc hay thuốc may mắn?

Hàng Nhược nhìn chất lỏng sền sệt giống như chất lưu huỳnh này mà có chút không dám uống.

Nhưng nghĩ lại thì cái thứ này đáng giá cả nghìn tệ cơ mà.

Hay là thử một chút xem sao?

Hàng Nhược khẽ nhấp một ngụm nhỏ, lọ thuốc này có chút vị hải sản.

Sau khi nhấp một ngụm nhỏ đó, cô ấy đợi suốt một đêm và khi thấy mình dường như không có chuyện gì, cô ấy lại bắt đầu nung nấu ý định.

Cô ấy nhớ thuốc mọc tóc là để làm dài tóc, bây giờ cô ấy không thấy tóc dài ra, vậy đây chắc là thuốc may mắn rồi.

Thật sự có thể mang lại may mắn sao?

Hàng Nhược không biết nhưng cô ấy cảm thấy không có chuyện gì có thể tệ hơn tình trạng hiện tại của cô ấy.

Vừa mới trưởng thành, cô ấy đã bị bố mẹ bỏ rơi, thi đại học cũng vì bệnh mà bỏ lỡ trường mình mong muốn.

Hàng Nhược hít một hơi thật sâu, sau đó uống cạn một hơi.

Cô ấy uống xong thì chớp chớp mắt: "Hình như... Cũng không có thay đổi gì cả."

Cô ấy hình như bị lừa rồi.

Hàng Nhược thở dài, nhìn lọ thuốc rỗng tuếch trong tay.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu