Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Cô cầm lấy cần câu rồi vứt đầu quỷ về Âm giới cho Bạch Vô Thường, nhờ hắn giúp làm một sạp hàng buôn bán lệ máu đắt khách.

Giang Mãn Y khởi hành.

Theo bản đồ hiển thị, gần thị trấn nhỏ này có một hồ nhân tạo, vừa hay cũng là địa điểm được game đề xuất.

Hồ này là một thắng cảnh mở, khi Giang Mãn Y đến, cô thấy rải rác vài lão câu cá đang ngồi.

Cô đi xuyên qua hành lang dài của khu thắng cảnh, tìm đường ra bờ hồ, cuối cùng nhìn những lão câu cá ở phía đối diện hồ mà rơi vào trầm tư.

Rõ ràng là không có đường, rốt cuộc họ đã đến đó bằng cách nào!

Mấy lão câu cá quả nhiên khủng khiếp!

Giang Mãn Y cuối cùng chọn một vị trí câu cá gần hành lang, ngay phía dưới hành lang có một mảnh đất đủ để cô câu cá.

Nói thật, khu thắng cảnh này cũng chẳng có mấy người, có lẽ người dân thị trấn đã đi chán nơi này rồi, cô nhìn quanh một vòng ngoài mấy lão câu cá ra thì chỉ thấy vài chú dì trung niên.

“Mặc kệ.” Giang Mãn Y lấy ra chiếc ghế đẩu nhỏ mua ngẫu hứng đặt xuống ngồi, lấy cần câu Pha Lê ra rồi lấy thêm cái xô.

“Chết tiệt, quên mua mồi câu rồi.”

Khương Thật là một streamer câu cá, anh ta cầm điện thoại bước vào thắng cảnh tên Tiểu Trì Động: “Mọi người ơi, hôm nay tôi dẫn mọi người đến hồ nhân tạo câu cá!”

Bình luận chạy như bay.

[Hôm nay không đi sông hoang dã nữa à?]

[Hồ nhân tạo không phải là nơi mấy ông bà già hay đi sao?]

[Thật cưng cố lên!]

[Mau đi dùng kỹ năng của cậu chinh phục mấy ông bà già đi!]

[Ê, Thật cưng mau nhìn kìa. Đằng kia có một cô gái, mau đi xem cô ấy có câu được cá không, làm kèo cá cược cho mọi người đi!]

[Mọi người mau nhìn đi, cần câu của cô gái đó đẹp ghê, chỉ là hình như chưa thấy nhãn hiệu cần câu này bao giờ.]

[Cười chết, phụ nữ câu cá thì chỉ biết nhìn cần câu đẹp thôi đúng không, chẳng có chút thực dụng nào cả!]

[Mặc kệ đi, người không chuyên nghiệp câu được một con cá đã là tốt lắm rồi, đừng đòi hỏi quá cao ở con gái.]

[Mở kèo mở kèo! Cá cược cô gái này hôm nay câu được mấy con cá!]

[Tôi cá không con nào!]

[Vậy tôi cá một con, biết đâu người ta là cao thủ thì sao!]

Khương Thật xách một đống dụng cụ câu cá nhìn tới thì thấy một cô gái còn chẳng mặc áo chống nắng đang cầm một chiếc cần câu nhìn như băng không biết đang làm gì.

Dường như đang cân nhắc cách quăng cần.

Anh ta cười một tiếng, buổi livestream hôm nay có trò hay rồi. Đa số người xem câu cá trong phòng livestream đều là đàn ông lớn tuổi, giờ có một cô gái câu cá thì càng thú vị hơn.

Anh ta nhìn thế nào cũng không thấy cô gái này chuyên nghiệp chút nào, đoán chừng không câu được một con cá nào.

Đến lúc đó, so sánh một cái, cô gái nhỏ nhìn thấy cá anh ta câu được chắc chắn sẽ sùng bái nhìn anh ta cầu xin anh ta dạy cho.

Khương Thật nghĩ vậy thì bước về phía đó: “Hôm nay chúng ta sẽ câu cá ngay cạnh cô ấy! Xem cô ấy câu được mấy con!”

Anh ta vừa đi đến hành lang chuẩn bị xuống thì thấy cô gái nhỏ thậm chí còn chưa móc mồi đã ném lưỡi câu xuống hồ.

Khương Thật nhìn thấy thì bật cười: “Mọi người ơi, cô ấy không bỏ mồi thì chắc chắn là người mới tinh rồi, học Khương Tử Nha câu cá đấy!”

“Tôi nói thẳng ra đây, hôm nay cô ấy mà câu được một con cá nào thì tôi trồng cây chuối gội đầu!”

Tiếng nói của người đàn ông bảo sẽ trồng cây chuối gội đầu đó, Giang Mãn Y đúng là có nghe thấy.

Không chỉ nghe thấy mà còn vì âm thanh đột ngột đó làm cô giật mình đánh mất một cơ hội câu được cá.

Giang Mãn Y tạm dừng việc câu cá mà nhìn người đàn ông vừa xách xô từ đây xuống rồi lấy ra một chiếc hộp sắt lớn bắt đầu lắp đặt chỗ đặt chân bên bờ hồ nhân tạo.

Khương Thật dựng giá ba chân điện thoại, sau đó bắt đầu lắp đặt. Anh ta quay đầu nhìn cô gái nhỏ cười nói: “Cô không phiền tôi câu cá bên cạnh cô chứ?”

Giang Mãn Y cười tủm tỉm lắc đầu.

Cô rất muốn xem người này trồng cây chuối gội đầu như thế nào.

Khương Thật thấy cô không phiền thì bận rộn lắp đặt, việc này không mất nhiều thời gian. Anh ta thấy cô gái cứ nhìn chằm chằm tưởng cô không hiểu nên giới thiệu: “Cái này gọi là đài câu, cô xem cái tôi đang cầm đây là đài câu khung rỗng, khá tiện.”

“Cô đừng coi thường đài câu nhé.” Khương Thật không hổ là streamer, dù Giang Mãn Y không trả lời anh ta thì anh ta vẫn có thể thao thao bất tuyệt.

“Chỗ này nước khá nông. Sau khi tôi lắp đài câu vào thì có thể câu xa hơn, kéo dài khoảng cách câu cá, hơn nữa độ cao cũng rất quan trọng đối với việc câu cá.”

“Cô hiểu không?”

Giang Mãn Y chớp mắt không nói gì, những bình luận trong điện thoại của anh ta lại chạy như bay.

Anan

[Thật cưng, cậu có nói với cô ấy chắc cô ấy cũng không hiểu đâu.]

[Đúng vậy, cậu xem vị trí cô ấy ngồi đã không ổn rồi, cần câu cũng không đủ dài, đoán chừng lưỡi câu vừa thả xuống đã móc phải rong rêu rồi.]

[Hahaha, thích nhất là xem Thật cưng phổ cập kiến thức này cho những người không hiểu biết câu cá.]

[Đề nghị mặc quần tất đen câu cá, chúng tôi thích xem.]

[Nói thật thì phụ nữ câu cá có mấy người là thật sự câu cá chứ? Tôi thấy câu người thì gần đúng hơn.]

[Thật cưng mau bắt đầu đi, tôi đợi muốn héo cả hoa rồi.]

Giang Mãn Y không động đậy, cô đợi đến khi Khương Thật lắp đặt xong mọi thứ thì cầm cần lên rồi mới tiếp tục.

Vừa nãy khi cô thử câu thì phát hiện ra thứ này hoàn toàn không cần mồi câu.

Quả thực rất phi khoa học.

Đại khái giống như nấu canh Mạnh Bà vậy nhưng canh Mạnh Bà thì chỉ cần cho nguyên liệu vào nồi là được.

Còn câu cá thì là một mini game có một thanh tiến độ màu xanh lam với một vạch liên tục chạy qua lại. Giang Mãn Y cần nhấn dừng để vạch đó dừng lại trong khu vực màu vàng được hiển thị ngẫu nhiên trên thanh tiến độ.

Vừa nãy cô đang chơi mini game này thì bị câu nói của Khương Thật làm cho mất tập trung.

Bây giờ người này không nói nữa, cô cảm thấy mình lại làm được rồi.

Giang Mãn Y cẩn thận khởi động mini game, khi thấy vạch đó di chuyển thì cô nghiêm túc quan sát.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu