Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Tuy hắn có một người anh là Diêm Vương nhưng cũng không thể tùy tiện tăng lương thăng quan phát tài, nếu quỷ nào cũng như vậy thì Địa Phủ đã sớm loạn mất rồi.

Diêm La Vương cũng phải liêm khiết công chính, một lòng vì Địa Phủ.

Giang Mãn Y vô cùng chấn động, đột nhiên cảm thấy mình làm việc dưới trướng Diêm La Vương thì tiền đồ sẽ vô cùng xán lạn.

Khoan đã, hình như cô không có tiền đồ.

Mạnh Bà không có không gian thăng chức mà!

Giang Mãn Y: Hốt hoảng!

“Tôi thấy thế này thì hơn.” Triệu Sinh đột nhiên mở lời: “Chuyện tiểu thuyết Âm giới này cứ giao cho tôi, coi như là đầu tư kỹ thuật, nhân sự công ty tôi sẽ sắp xếp.”

Hă s lại cười hì hì nhìn Giang Mãn Y: “Nếu có chuyện gì khác cô cũng có thể tìm tôi giúp, tôi có thể chiếm mười phần trăm cổ phần không?”

Giang Mãn Y suy nghĩ một lát, tuy không hiểu lắm về cổ phần nhưng hình như cô cũng chẳng làm gì cả.

Ý tưởng là Lăng Thính Lan đưa ra, cô ấy đang làm trang web, mọi chuyện của công ty thì Triệu Sinh bao trọn.

Vậy cô… Chỉ đi theo một vòng thôi sao?

Hơn nữa, Triệu Sinh là công tử quan chức, nếu hắn có ý tưởng về chuyện này thì hoàn toàn có thể gạt Giang Mãn Y ra mà tự mình làm.

Nghĩ vậy thì hình như cũng không có vấn đề gì.

“Nếu thấy nhiều quá, năm phần trăm cũng được.” Triệu Sinh cười nói.

Giang Mãn Y lắc đầu: “Mười phần trăm không vấn đề gì nhưng tôi còn phải hỏi ý kiến bạn của tôi nữa.”

“Được, vậy cô cứ đi đi.” Triệu Sinh sửa lại chiếc mũ “Nhất Kiến Sinh Tài” trên đầu: “Tôi đi sắp xếp đây.”

Giang Mãn Y đợi Triệu Sinh đi rồi, cũng không vội về Dương gian vì cô còn phải đi nấu canh đã.

Khi đến cầu Nại Hà, Giang Mãn Y nhìn hàng người dài bất tận trong lòng mà cảm thán vẫn còn rất nhiều linh hồn muốn đầu thai.

Ngưu Đầu Mã Diện đứng canh ở đây, giám sát các quỷ sai cấp dưới múc canh cho vong hồn.

“Nào, uống cạn bát canh Mạnh Bà này rồi lên đường nhé.” Quỷ sai vừa nói vừa đưa canh Mạnh Bà cho vong hồn.

Vong hồn nhận lấy uống cạn một hơi, sau đó mờ mịt đi thẳng về phía trước, bước qua cầu Nại Hà.

“Mạnh Bà.” Ngưu Đầu Mã Diện thấy Giang Mãn Y đến thì hành lễ.

Giang Mãn Y gật đầu, đến chỗ quầy hàng bắt đầu nấu canh nhưng nấu được một lúc thì cô nhíu mày.

Cái thứ này sao mà giống làm trà sữa thế nhỉ, tuy không phải làm từng cốc mà là làm từng thùng nhưng hình như cũng không có gì khác biệt quá lớn.

Tuyệt vời, nếu sau này thất nghiệp thì cô có thể đi xin việc ở quán trà sữa, kinh nghiệm làm việc chính là từng nấu canh Mạnh Bà một thời gian.

“Các anh vẫn còn phải canh giữ ở đây à?” Giang Mãn Y rảnh rỗi nói chuyện với Ngưu Đầu Mã Diện.

Anan

Ngưu Đầu Mã Diện trông không đáng sợ chút nào, trông hơi giống mấy streamer đội mũ hóa trang trên mạng.

Ngưu Đầu cười ha ha: “Chỉ một tháng nữa thôi, sẽ đến lượt Nhật Du Thần và Dạ Du Thần đến thay chúng tôi.”

Mã Diện há cái miệng ngựa của mình ra: “Nhân tiện nói đến chuyện này còn phải cảm ơn Mạnh Bà, bây giờ chúng tôi đã nhẹ nhõm hơn nhiều so với trước kia rồi.”

Trước đây khi chưa có Mạnh Bà, họ phải ở đây ngày đêm để xóa ký ức của vong hồn, năm năm đổi ca một lần, đến khi đổi ca xong thì gần như bị rút cạn sức lực.

Hiện giờ thì chỉ cần đứng đây trông chừng, đừng để quỷ có cơ hội gây rối là được.

Giang Mãn Y nhìn Ngưu Đầu Mã Diện mà cảm thấy Địa Phủ này khác rất nhiều so với những gì cô nhớ.

Ngưu Đầu Mã Diện hình như là bắt quỷ, Nhật Du Thần và Dạ Du Thần hẳn phải đi lại ở dương gian chứ. Còn Phán Quan, sao chuyện công ty tiểu thuyết lại do hắn ta phụ trách.

Cô nói ra những thắc mắc của mình, Ngưu Đầu nắm cây chĩa ba rực lửa rồi giải thích: “Chẳng phải Địa Phủ cải cách rồi sao.”

“Bên Phán Quan đều đã tự động hóa rồi. Vong hồn nên phán thế nào chỉ cần dùng cái gọi là nhận dạng linh hồn xem xét, đa phần đều sẽ được phán xong, chỉ trừ một số ít trường hợp tranh cãi lớn thì Phán Quan mới để đệ tử dưới trướng đi phán.”

“Tương đương với tòa án ở nhân gian.”

Mã Diện cầm con dao băng toát ra hàn khí lạnh lẽo ngồi phịch xuống: “Còn chúng tôi đợi khi thiết bị tự động hóa ở đây được lắp đặt xong, chúng tôi có thể để các quỷ sai dưới trướng đến trông chừng. Chúng tôi chỉ cần đi tuần tra một hai lần mỗi ngày là được.”

“Nhật Du Thần và Dạ Du Thần bây giờ coi như được nhàn nhã rồi.”

“Chỗ này cũng sẽ tự động hóa sao?” Giang Mãn Y nhướng mày, Địa Phủ quả nhiên đang bắt kịp thời đại.

Ngưu Đầu: “Đúng vậy, giống như máy lọc nước vậy, đến lúc đó cứ để các vong hồn tự mình đến lấy canh Mạnh Bà uống là được, như vậy các quỷ sai cũng có thể đỡ vất vả hơn.”

Giang Mãn Y nhìn các quỷ sai bận rộn không ngừng mà cảm thấy tự động hóa thật sự rất tốt.

Nếu cứ để cô ở đây múc canh mãi thì cô chắc sẽ phát điên mất.

Trong ký túc xá.

Lăng Thính Lan đang bận làm trang web thì thấy Giang Mãn Y xuất hiện từ hư không: “Xong xuôi rồi à?”

Giang Mãn Y gật đầu: “Xong xuôi rồi, tnếu cậu thấy làm trang web phiền thì cứ để Triệu Sinh giúp. Ở Âm giới đúng là đông đúc nhân tài thật.”

“Triệu Sinh là ai?”

“Chính là Bạch Vô Thường đó. À mà, hắn nói sẽ giúp chúng ta nhưng muốn mười phần trăm cổ phần, tôi thấy không vấn đề gì, cậu thì sao?”

Lăng Thính Lan suy nghĩ một lát rồi nói: “Cái này coi như anh ta góp vốn bằng công nghệ đi, hơn nữa còn là công chức Âm giới nên tôi thấy không vấn đề gì. Cậu thấy người này, à không, ma này thế nào?”

“Nếu nhân phẩm không tệ thì có thể lôi kéo, như vậy cậu cũng có thêm một mối quan hệ ở Âm giới rồi!”

Giang Mãn Y trèo lên giường nằm vật ra: “Ma đó tốt lắm. Tôi cũng thấy cho hắn cổ phần là ổn, dù sao chúng ta cũng đâu có làm được bao nhiêu việc đâu.”

“Vậy số cổ phần còn lại chúng ta chia đôi?”

Lăng Thính Lan lắc đầu: “Cậu cho tôi năm phần trăm là được rồi, tôi cũng chẳng làm gì nhiều, hơn nữa đây hoàn toàn là buôn bán không vốn, có lời là vui rồi.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu