Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 217

❊ ❊ ❊

"Trên thế giới này vậy mà thật sự có ngự kiếm phi hành!"

"Đây có phải là bản mệnh kiếm trong truyền thuyết không!"

"Chúng em cũng có thể học được sao?"

Đám người ban đầu muốn đến học nấu ăn, bây giờ sớm đã vứt chuyện nấu ăn ra sau đầu, trong đầu toàn là ngự kiếm phi hành.

Dù sao thì cái thứ này thật sự rất ngầu mà.

Chỉ có thể nói mỗi người đều có một giấc mơ ngự kiếm phi hành trong lòng.

Khương Thật cười cười, cất kiếm đi: "Đây là kiếm sư phụ ban cho tôi, tôi còn chưa đặt tên."

"Sư phụ nói rồi, đợi các em lên Trúc Cơ rồi cũng sẽ tặng mỗi người một pháp bảo."

Mọi người: !

"Thật sao?"

"Trúc Cơ cần bao lâu! Đại sư huynh mau giúp em xem tư thế hấp thụ linh khí của em có đúng không!"

"Em phải cố gắng tu luyện, làm kinh ngạc tất cả mọi người!"

Khương Thật vui vẻ chỉ đạo họ tu luyện ở đây cả một ngày, giữa chừng còn đi mua rất nhiều rau củ, bây giờ ở đây ai nấy đều là đầu bếp nấu ăn ngon.

Anh ta ăn mà chỉ cảm thấy những món mình làm trước đây thật sự là cái gì không biết nữa.

Lúc ăn cơm, anh ta vẫn không quên mang một phần cho sư phụ và Lăng Thính Lan, đương nhiên tiện thể còn mang một phần cho các tinh linh nữa.

Chủ yếu là Tina muốn ăn, một mình cô ấy lại không ăn hết được phần lớn như vậy, nên đành phải gọi các tinh linh khác giúp đỡ.

Về phía Giang Mãn Y, cô cũng vào lãnh địa bang hội định tu luyện một lát, dù sao cũng không thể hoàn toàn dựa vào nạp tiền được!

Cũng chính lúc cô đang bận rộn tu luyện thì nhà họ Cố bên kia lại bận rộn không ngừng nghỉ.

Tiệc mừng thọ của ông nội Cố vẫn được tổ chức như thường lệ. Lần này, vì ông nội Cố chết đi sống lại muốn xua đi vận xui nên đã sắp xếp tiệc mừng thọ từ trong ra ngoài đâu ra đấy, ngay cả khách mời cũng đều là những nhân vật có tiếng tăm.

Đương nhiên, quan trọng hơn cả là để cảm ơn đại sư Giang thật tử tế.

Cố Sách cũng bận rộn đến mức không kịp đặt chân xuống đất. Vì chuyện ông nội Cố mất hồn vía mà cả nhà họ Cố đã thay đổi. Cố Ngọc Đường bị đuổi khỏi nhà không nói, một số người khác cũng bị thanh trừng một lượt.

Còn Cố Sách thì bị ông nội Cố ném vào công ty để học cách quản lý một công ty.

Trước đây mọi người chỉ gọi anh ấy là Tam thiếu gia nhưng bây giờ đã trở thành sếp Cố rồi.

Cố Sách vừa từ công ty vội vã chạy đến, đã thấy ông nội Cố đang ngồi trên ghế bành sưởi nắng trong vườn.

Kể từ khi Giang Mãn Y dặn dò ông nên phơi nắng nhiều hơn thì Cố Hoa Vinh mỗi ngày đều ra ngoài phơi nắng, thậm chí còn có hứng thú với việc trồng hoa.

"Ông nội!" Cố Sách đi tới rồi cười gọi.

Anan

Cố Hoa Vinh thấy anh ấy đến mới chậm rãi mở mắt: "Đến rồi à, gần đây công ty thế nào?"

"Lúc đầu công ty có một vài vấn đề nhưng bây giờ đều đã giải quyết xong rồi." Cố Sách so với lúc trước, bây giờ trông đã trưởng thành và điềm đạm hơn rất nhiều.

Anh ấy vừa vào công ty đã xử lý hết những kẻ gây chuyện, những kẻ không thể xử lý thì hỏi mẹ mình là Hoa Ngưng.

Hoa Ngưng cũng không phải người dễ bắt nạt, đã cho anh ấy vài chiêu, bây giờ những người trong công ty về cơ bản đều nghe lời anh ấy.

"Ừm.” Cố Hoa Vinh nhìn cháu trai mình, vốn dĩ ông cũng không để Cố Sách vào mắt.

Cũng chính là sau chuyện lần trước đó, Cố Sách mới lọt vào mắt xanh của ông.

Bây giờ ông nhìn Cố Sách càng nhìn càng hài lòng, chỉ là thủ đoạn vẫn còn quá non nớt, cần phải rèn giũa thêm.

"Tiệc mừng thọ ngày mai của ta vẫn là cháu đi đón đại sư." Cố Hoa Vinh nói.

Ngày mai là tiệc mừng thọ của ông, ông không thể nào chạy ra ngoài đón đại sư vào được nhưng ra cửa đón thì vẫn có thể.

Cố Hoa Vinh trải qua chuyện đó cũng coi như đã hiểu ra. Ông đã già rồi, chỉ có cơ thể khỏe mạnh và sống được mới là chuyện lớn.

Còn những bậc tài năng như đại sư thì càng phải đối đãi thật tốt, nếu sau này lại gặp chuyện gì cũng dễ tìm đại sư giúp đỡ.

Cố Sách gật đầu: "Ông nội yên tâm, cháu nhất định sẽ xử lý chuyện này thật hoàn hảo."

Đại sư không phải người anh ấy có thể đắc tội, ngày mai anh ấy nhất định sẽ đích thân đi đón đại sư.

Sau khi rời khỏi nhà họ Cố, Cố Sách về đến chỗ ở của mình mới gọi điện cho Quý Giản: "Alo? Ngày mai là tiệc mừng thọ của ông nội, cậu nhất định phải đến đấy."

Quý Giản yếu ớt nói: "Vậy ngày mai cậu đến đón tôi à?"

Cố Sách cười khẽ: "Cậu nghĩ hay quá, ngày mai tôi phải đi đón đại sư rồi."

"Nghe giọng cậu sao cứ như bị yếu đi vậy, quay phim mệt đến thế à?"

Quý Giản lúc này mới thở dài một hơi: "Cậu biết cái quái gì đâu, ông đây suýt chút nữa lại chết rồi."

"Mấy ngày trước đoàn làm phim của chúng tôi gặp chuyện, may mà đại sư đến cứu chúng tôi."

"Bằng không bây giờ cậu đã phải tham gia tang lễ của tôi rồi."

Cố Sách nhíu mày: "Lại xảy ra chuyện nữa à? Chuyện gì thế?"

Quý Giản kể tóm tắt cho anh ấy nghe một chút, nói xong lại xoa ngực: "May mà đại sư đến nhanh, không thì tôi cảm thấy chúng tôi đã tự giếc lẫn nhau rồi."

Dưới nỗi sợ hãi, điều đáng sợ nhất ngược lại không phải là quỷ quái mà chính là lòng người.

Hai người trò chuyện một lát, Cố Sách mới cúp điện thoại đi nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, Giang Mãn Y sáng sớm đã nhận được lời mời của Cố Hoa Vinh. Đây là do ông đích thân gọi điện cho Giang Mãn Y, nói rằng cô nhất định phải đến tham dự bữa tiệc mừng thọ này.

Còn về những người khác tham dự tiệc mừng thọ hoặc là gửi thiệp mời hoặc là để con cháu đi mời, số người mà ông thật sự đích thân mời cũng không nhiều.

Giang Mãn Y cũng là sau khi nhận điện thoại mới nhớ ra tiệc mừng thọ của Cố Hoa Vinh. Cô nghĩ một lát rồi rủ Lăng Thính Lan đi cùng.

Khương Thật thì vẫn phải ở lại đây bầu bạn với các sư đệ sư muội của mình.

Lăng Thính Lan thì đã lâu không ra ngoài đi dạo, hai người trực tiếp đến nơi gặp mặt Cố Sách lần đầu.

Cố Sách đã đậu xe ở đó chờ sẵn, thấy hai người đến thì vội vàng xuống xe: "Đại sư!"

Giang Mãn Y giới thiệu một chút: "Đây là bạn của tôi, Lăng Thính Lan."

"Đây là Cố Sách."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu