Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Đã là đêm khuya, Giang Mãn Y lái chiếc xe điện nhỏ đến sông Thanh Thủy thì thấy ở đây đông nghịt người.

Họ mặc áo khoác gió, bên cạnh đốt đầy nhang muỗi, trên tay cầm cần câu cá và tán gẫu với những người xung quanh.

"Người câu cá còn nhiều hơn cá trong sông, quăng một cần câu xuống, cá nhìn vào chắc nghĩ đây là mê cung mất."

"Haha, chính vì người đông nên ai câu được một con thì đúng là đỉnh của chóp rồi!"

"Ông không thấy lần trước cái thằng đen đen gầy gầy kia câu được một con cá cao bằng nửa người, vác thẳng về nhà đó sao."

"Theo tôi thì thằng nhóc đó thuần túy là may mắn thôi, có gì mà nói chứ. Hôm nay tôi mà câu được một con, tôi sẽ vác thẳng về nhà qua đường cao tốc!"

"Ối, cô bé cũng đi câu đêm à?" Một người đàn ông trung niên thấy Giang Mãn Y đến thì không kìm được mà hỏi.

Ông ta liếc nhìn một cái, thấy cô không mang cần câu thì huých huých vào cánh tay người bạn bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Chắc chắn là đến bắt bạn trai rồi."

"Lần trước có một gã đàn ông dẫn tiểu tam đi câu cá, bị chính thất bắt gặp, làm ầm ĩ cả đêm, cá cũng sợ chạy hết."

Giang Mãn Y nghe rõ mồn một những lời thì thầm của ông ta: "..."

"Nói ra có lẽ các ông không tin đâu nhưng tôi không phải đến bắt bạn trai, tôi đến để sờ xác đó."

Đương nhiên cô chắc chắn không thể nói những lời này với họ, nói ra rồi lại tự chuốc lấy phiền phức cho mình.

Ví dụ như làm sao cô biết trong sông có thi cốt?

Nghĩ đến vấn đề này, Giang Mãn Y suy nghĩ lan man đến chuyện sau khi cô lấy được thi cốt ra rồi thì làm sao để giao cho cảnh sát.

Dù sao thì cho dù cô tìm được hung thủ nhưng không giao được thi cốt thì hình như cũng vô dụng thôi.

Khỉ thật!

Tại sao một sinh viên đại học như cô lại ngày nào cũng sống như trong truyện trinh thám vậy chứ.

"Dì ơi... Chị ơi, xương của con ở ngay phía trước!" Cái đầu quỷ lơ lửng bên cạnh.

Bây giờ, Giang Mãn Y không thể trả lời cậu ta được, cô suy nghĩ một chút rồi theo cái đầu quỷ đi về phía trước.

Ở đây xe điện không đi qua được nên cô để xe điện ở lại chỗ cũ, định lát nữa quay lại rồi đi tiếp.

Cô càng đi về phía trước, những người câu cá càng thưa thớt, Giang Mãn Y tìm một chỗ vắng người lấy điện thoại ra, giả vờ gọi điện thoại và trò chuyện với cái đầu quỷ: "Sau khi tìm thấy rồi cậu định làm gì?"

Đồng Chính Dương ngẩn ra, thấy cô nhìn mình mới do dự nói: "Chị đang nói chuyện với em à?"

"Vậy chắc chắn là giao cho cảnh sát để cảnh sát chôn em cho bố mẹ con chứ!"

"Hu hu hu, không biết xương của em có bị cá con ăn mất rồi không!"

Cậu ta lại bắt đầu chảy nước mắt máu: "Nếu bị cá ăn mất rồi thì em sẽ ăn hết sạch chúng!"

Giang Mãn Y: ...

Mà nói thật, cá sẽ không thật sự ăn xương chứ.

Vậy những con cá mà mấy ông câu cá kia câu được chẳng phải là... Cá đã ăn thi cốt sao?

Giang Mãn Y ngồi xổm bên bờ sông chạm vào nước, nước sông lạnh buốt, chạm vào một tay đầy mùi tanh của cá.

Nếu đưa thi cốt cho cảnh sát, sẽ rước phiền phức cho cô, dù sao cũng không thể nói là câu cá mà câu được toàn bộ thi cốt đã nát vụn chứ.

Nếu chỉ giao một hai mảnh, cảnh sát có thể vớt được tất cả xương cốt trong con sông này không?

Cô vẫn phải tự mình vớt thôi.

Giang Mãn Y ngồi xổm bên bờ sông trầm tư.

Bên kia, mấy ông câu cá vẫn đang hăng say. Dụ Thành Văn liếc thấy cô bé kia biến mất mới thở phào nhẹ nhõm, nói với người anh em bên cạnh: "Hết trò vui để xem rồi."

Người anh em của ông ta dán mắt vào cần câu: "Có gì hay ho chứ, mấy chuyện yêu đương của người trẻ, còn không bằng câu cá."

Anan

“Tối nay đông người thật đấy.”

Dụ Thành Văn gật đầu đồng tình: “Chắc phải đợi đến nửa đêm mới câu được.”

Hai người thành kính thắp nhang muỗi xung quanh. Dù sao cũng không còn cách nào khác, muỗi ở bờ sông độc ác lắm, huống hồ xung quanh toàn là đàn ông con trai, đổ nhiều mồ hôi, nhiệt độ cơ thể cao, muỗi ngửi thấy mùi là bay đến ngay.

Sau khi câu được nửa tiếng, Dụ Thành Văn kéo cần lên xem: “Mẹ kiếp, lại bị ăn mất rồi.”

Những con cá ở đây con nào con nấy đều như thành tinh, ăn mồi xong là quay đầu bỏ chạy, khiến bọn họ cứ như đang làm từ thiện ở đây vậy.

Dụ Thành Văn bất lực móc mồi câu, lại quăng cần ra xa, ông ta chăm chú nhìn phao câu, thấy phao động đậy thì nói với người anh em bên cạnh: “Tôi câu được rồi!”

Người anh em bên cạnh ngạc nhiên, cần của ông ta vừa mới quăng ra thôi mà.

Thế mà đã câu được rồi sao?

Đúng lúc ông ta định mở miệng nói thì thấy phao câu của mình cũng động đậy nên cũng vội vàng nhấc cần lên.

Thế nhưng nhấc cần lên lại nhẹ bẫng một cách dễ dàng.

Đúng lúc ông ta cảm thấy có gì đó không ổn thì những người câu cá bên cạnh cũng nhao nhao nhấc cần lên.

Dụ Thành Văn là người đầu tiên nhấc cần lên xem thì hét lớn một tiếng “Ôi trời đất ơi!”

“Cá chết ngậm chặt mồi!”

Ông ta vứt cần câu, sợ hãi lùi lại mấy bước, nhìn sang người anh em bên cạnh mình thì thấy câu lên được một bộ xương cá.

Những người câu cá bên cạnh cũng ngây người, có người hoảng loạn vứt cần câu xuống đất không dám động đậy, có người không tin tà vẫn nhấc cần câu lên xem.

Là một chiếc giày giải phóng.

Những thứ khác câu được cũng vô cùng kỳ quái, nào là cá chết, giày, một búi tóc,…

“Mẹ ơi, chạy mau!” Lúc này Dụ Thành Văn hoàn toàn không còn tâm trí câu cá nữa.

Cái quái gì thế này, nơi này có quỷ!

Ông ta kéo người anh em mình vứt cần câu xuống rồi cả hai hoảng loạn chạy về.

Những người câu cá khác cũng tan tác như chim vỡ tổ.

Cùng lúc đó, những con quỷ dưới sông cũng xì xào: “Ở đây cấm đánh bắt cá mà họ vẫn cứ câu, chúng ta làm thế này cũng coi như làm việc tốt đúng không?”

Một con quỷ khác gãi gãi đầu: “Chắc là vậy.”

“Thế thì có phải cũng có công đức giống như con quỷ mới kia không?”

“Mạnh Bà đúng là một con quỷ tốt, kêu chúng ta đến vớt xương mà không chỉ trả công, còn có cơ hội được công đức nữa chứ.”

“Ê, anh bạn làm sao mà giành được suất thế? Tôi chạy muốn rụng cả chân mới giành được suất đấy.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu