Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Cô vốn đang trên đường đi tìm Hứa Vân, không ngờ khi đi ngang qua đây lại vừa vặn nghe thấy có người nói muốn giếc người.

Giang Mãn Y cau chặt mày, trong lòng lửa giận đã bùng cháy ngút trời.

Nhiễm Đào sốt ruột muốn bò dậy, muốn cô gái kia mau chạy nhưng đáng tiếc toàn thân cô ấy bây giờ đều đau nhức, chân dường như cũng đã bị trẹo, hoàn toàn không thể đứng dậy nổi.

Cô ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông càng lúc càng tiến gần về phía cô gái.

Nhiễm Đào nhắm mắt lại không dám nhìn nữa.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông làm Nhiễm Đào giật mình, cô ấy chợt mở mắt ra, chỉ thấy cô gái kia đang thu tay trái về.

Cô thậm chí còn không xuống xe điện mà cứ thế ngồi nguyên trên đó.

Rõ ràng là trang phục rất bình thường nhưng Nhiễm Đào lại cảm thấy khoảnh khắc này cô gái giống như một nữ hiệp trong truyền thuyết với mái tóc bay lượn, vẻ mặt lạnh lùng!

Mà người đàn ông lại nằm dưới đất bất tỉnh nhân sự, phía sau gã là bức tường bị đập thủng một lỗ, xung quanh còn có những viên gạch vỡ vụn.

Nhiễm Đào: “!”

Chuyện gì đã xảy ra vậy!

Giang Mãn Y thấy người đàn ông ngã xuống, cô mới xuống xe chạy đến trước mặt Nhiễm Đào rồi cởi trói cho cô ấy: “Cô không sao chứ?”

Băng dính trên miệng Nhiễm Đào bị giật ra, khuôn mặt cô ấy đầy vết nước mắt: “Tôi… Tôi không sao.”

“Cảm ơn, hu hu hu…”

Cô ấy còn muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn ngào không thốt nên lời.

Nếu không phải cô gái này, vậy cô ấy… E rằng không lâu nữa sẽ biến thành một thi thể.

Giang Mãn Y gật đầu, lại chạy đến bên cạnh người đàn ông, thò một ngón tay dò xét hơi thở của gã.

Sau khi xác nhận gã còn sống thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Anan

Nếu không phải vừa rồi cô đột nhiên nhớ ra thể chất của mình bây giờ khác với người thường nên đã thu bớt lực.

Nếu không bây giờ cô sẽ thấy một đống thịt vụn!

Vừa rồi cô thực ra chỉ "vỗ nhẹ" vào vai người đàn ông, sau đó gã lập tức bay đi.

Giang Mãn Y cũng rất ngạc nhiên.

“Tôi gọi điện báo cảnh sát trước, cô bị thương có nghiêm trọng không?” Giang Mãn Y đỡ Nhiễm Đào dậy, cau mày nhìn những vết thương trên người cô ấy mà trong lòng chỉ cảm thấy đau xót.

Nhiễm Đào lắc đầu: “Tôi không sao, tôi không sao, cứ báo cảnh sát trước đi ạ.”

Điện thoại của cô ấy bị rơi hỏng, Nhiễm Đào nhặt lên ấn thế nào cũng không bật được nguồn.

Sở cảnh sát.

Nhậm Mi ngáp một cái, cùng đồng nghiệp đang trực ca nhìn hồ sơ vụ án: “Anh đói chưa?”

Trang Kiếm gật đầu: “Sao đồ ăn ngoài vẫn chưa tới, nói đến mới thấy, tối nay thật sự yên tĩnh lạ thường.”

Anh ấy vừa nói xong câu này thì lập tức bịt miệng lại, Nhậm Mi im lặng một giây sau đó nhìn chằm chằm vào máy bộ đàm bên cạnh điện thoại bàn.

“Trạm cảnh sát khu Chương Thành, trạm cảnh sát khu Chương Thành, 110 gọi!”

Hai người nhìn nhau, nhanh chóng nghe điện thoại: “Xin chào, đây là trung tâm cảnh sát 110…”

Sau khi cúp điện thoại, Nhậm Mi lập tức đứng dậy: “Xuất cảnh cấp một, gọi xe cứu thương.”

Khi ngồi lên xe cảnh sát, Nhậm Mi nghiêm túc nói: “Là một nữ sĩ bị cướp giật, hành hung kèm theo cưỡng hiếp không thành, tình hình cụ thể phải đến nơi mới biết được.”

Khu Chương Thành cách Sở cảnh sát một khoảng cách nhất định, may mắn là buổi tối nên đường sá không bị tắc nghẽn. 

Chờ đến khi cảnh sát đến nơi cũng chỉ mất hơn mười phút, Nhậm Mi còn chưa xuống xe đã lập tức thông báo cho nhân viên cứu hộ chuẩn bị cáng.

Trong tưởng tượng của cô, vì đầu dây bên kia nói cần cáng nên tình hình chắc chắn rất nghiêm trọng.

Không biết cô gái này bây giờ thế nào rồi.

Khi đến nơi thì một nhóm cảnh sát đã nhìn thấy hai cô gái đang ngồi đợi ở cửa hẻm.

Giang Mãn Y mắt rưng rưng đứng dậy: “Đồng chí cảnh sát, cuối cùng các anh cũng đến rồi…”

Nhậm Mi: “Các cô đừng sợ, tên côn đồ đâu?”

Giang Mãn Y chỉ vào trong hẻm: “Ở trong đó, anh ta hình như sắp chết rồi, tôi sợ quá.”

Nhậm Mi: …

Cô ấy đi vào trong hẻm thì nhìn thấy một người đàn ông nằm dưới đất bất tỉnh nhân sự, bên cạnh gã là bức tường bị đập thủng một lỗ, rách nát.

“Nhanh lên! Cáng! Cáng!”

“Tên.”

“Giang Mãn Y.”

“Giới tính.”

“Nữ.”

Nhậm Mi cầm bút ghi chép: “Cô còn nhớ rõ tình hình lúc đó không?”

Giang Mãn Y thành thật kể lại một lần. Cô cũng không định giấu giếm, dù sao trong hẻm không có camera nhưng bên ngoài thì có mà lúc đó cô vừa vặn ở cửa hẻm.

Camera cũng có thể quay được ở đó.

Haizz, sớm biết thế cô đã mang theo mấy con quỷ rồi, gặp côn đồ thì thả quỷ ra dọa chúng nhưng làm vậy cũng sẽ dọa người khác.

Giang Mãn Y thở dài trong lòng, thầm nghĩ không biết hôm nay cô có thể đi được không.

Nhậm Mi: “… Cô nói cô chỉ vỗ anh ta một cái, anh ta lập tức bay đi ư?”

Nói đùa gì vậy!

Đây đâu phải tiểu thuyết võ hiệp!

“Thật ra từ nhỏ tôi đã có năng khiếu đặc biệt.” Giang Mãn Y mím môi, nói: “Chính là sức mạnh vô biên, tôi đã cố gắng kiềm chế lực lắm rồi.”

Nhậm Mi cau mày, đang định mở lời thì thấy Trang Kiếm đi tới: “Camera giám sát đã được trích xuất.”

Anh ấy thao tác máy tính, trích xuất đoạn camera giám sát cho cô ấy xem.

Nhậm Mi cẩn thận quan sát đoạn giám sát. Sự việc bắt đầu từ khi Nhiễm Đào tan làm về nhà, cô ấy đi một mình trên đường, vì là rạng sáng nên trên đường không có mấy người.

Nhậm Mi có thể nhìn thấy rõ ràng cách Nhiễm Đào không xa phía sau, có một người đàn ông đội mũ luôn theo dõi cô ấy.

Rõ ràng Nhiễm Đào cũng phát hiện ra điều này, khi đi đến gần con hẻm này thì cô ấy móc điện thoại ra định báo cảnh sát.

Nào ngờ tên côn đồ đột nhiên xông đến, ném điện thoại của Nhiễm Đào vào trong hẻm rồi sau đó Nhiễm Đào cũng bị bịt miệng lôi vào.

Camera tăng tốc, Nhậm Mi nhanh chóng nhìn thấy Giang Mãn Y đang đi xe điện.

Cô mặc một bộ áo thun cộc tay và quần short màu đen, một tay cầm tay lái, tay kia cầm điện thoại không biết đang làm gì.

Cô vừa đi qua cửa hẻm, đột nhiên dừng lại, cứ thế nhìn vào tình hình trong hẻm.

Camera không quay được chính diện cô nhưng từ góc nghiêng cũng có thể thấy cô đang nói chuyện.

Rất nhanh tên côn đồ lao nhanh ra, cảnh tiếp theo thật sự rất khó tin.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu