Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 251

❊ ❊ ❊

[Nhiệm vụ Phe Phái: Tà ma Bất Hành Thiện lợi dụng tà thuật thao túng Địa Phủ, toàn bộ Âm giố gần như hoàn toàn bị chiếm đóng, thậm chí còn âm mưu thống trị cả thế giới, biến tất cả nhân loại thành khôi lỗi của hắn ta. Là Mạnh Bà và người bảo vệ hòa bình, bạn phải dẫn dắt người chính nghĩa tiêu diệt tà ma, giải cứu các nhân viên Địa Phủ đã bị biến thành khôi lỗi, đánh bại bọn chúng! (Chưa hoàn thành).]

[Gợi ý thân thiện: Trận chiến phe phái lần này sẽ cung cấp lượng lớn điểm kinh nghiệm cho người chơi, trận chiến phe phái sẽ áp dụng chế độ hồi sinh (Chỉ có thể hồi sinh những người tham gia trong trận chiến phe phái, ngoại trừ tà ma và các nhân viên Địa Phủ tạm thời thuộc phe tà ma. Nếu trận chiến phe phái thất bại, thiên hạ sẽ bị chiếm đóng mà nếu thắng lợi thì các nhân viên Địa Phủ bị thao túng sẽ khôi phục sự tỉnh táo).]

Giang Mãn Y nhìn nhiệm vụ phe phái trong đầu mình, thật ra ngay từ khi cô vừa đến Địa Phủ thì đã nhận được nhiệm vụ này rồi.

Anan

Chỉ là cô định tương kế tựu kế xem rốt cuộc cái tên Bất Hành Thiện này là ai nhưng không ngờ hắn ta lại chính là Triệu Tứ đội lốt.

Theo lời hắn ta nói thì hắn ta vì khoảnh khắc này mà đã âm mưu từ rất lâu rồi.

Thành thật mà nói thì đầu quỷ là Thao Thiết thì cô lại không nghĩ tới. Trước đây cô chỉ thấy đầu quỷ quá tham ăn, không ngờ cô chỉ bói toán không thể nhìn thấy ký ức của người khác mà lại cũng bị đầu quỷ ăn mất.

Cả công đức của Tôn Soái nữa.

Nói như vậy thì đầu quỷ quả thật là vô tình mà trúng. Nếu nó không ăn đi công đức, e rằng với năng lực hiện tại của nó cũng chỉ có thể trở thành khôi lỗi của Bất Hành Thiện.

Hoặc là bị Bất Hành Thiện khống chế để ăn những thứ khác.

Còn Tôn Soái thì có lẽ cũng nhờ có công đức hộ thể nên mới không gặp vấn đề gì.

Vậy thì theo cách nói này, Diêm La Vương và Bạch Vô Thường bọn họ đã làm nhiều việc cho Địa Phủ như vậy, tại sao trên người lại không có công đức chứ?

Thật là kỳ lạ, chẳng lẽ chỉ khi làm việc cùng cô thì mới có công đức sao?

Triệu Sinh cũng giúp cô không ít, lẽ nào công chức Địa Phủ không được phép có công đức?

Giang Mãn Y từ bỏ việc tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này. Cô tức khắc đã kéo Bất Hành Thiện vào phó bản của trận chiến phe phái.

“Cưng à, bây giờ đến lượt của tôi rồi!”

Đứng phía sau cô là một nhóm đạo trưởng và cục quản lý yêu tinh của Mật Phong, ngoài ra còn có Tôn Soái và đầu quỷ đang bất tỉnh.

Đối diện với cô thì như mây đen che kín thành, Bất Hành Thiện lớn như một tòa nhà, phía sau hắn ta là các nhân viên Địa Phủ bị khống chế và vô số quỷ hồn.

Những quỷ hồn đó dày đặc, nhìn qua như thấy cả một bầu trời đen, nối liền với những đám mây đen trên trời.

Còn Bất Hành Thiện thì hơi nhắm mắt, tóc tai như xúc tu bay lượn trong không trung, thỉnh thoảng mây đen trên trời lại sấm chớp, hắn ta khoanh chân ngồi dưới đất, khiến người ta không kìm được mà sinh lòng sợ hãi.

“Má ơi!”

“Đây là trùm cuối mà chúng ta phải đánh sao?”

“Trời ơi, chúng ta đánh lại nổi không?”

“Đừng sợ, có Giang tiền bối ở đây mà. Khoan đã, đối diện kia là Diêm La Vương đúng không!”

“Chuyện gì đang xảy ra vậy!”

“Tại sao Địa Phủ lại đánh chúng ta?”

Giang Mãn Y khẽ ho một tiếng: “Tên tà ma đối diện kia đã thao túng toàn bộ Địa Phủ. Hắn ta muốn làm hại nhân gian, chúng ta phải loại bỏ hắn ta càng sớm càng tốt!”

“Mọi người đừng lo lắng, trong lĩnh vực của tôi thì chết rồi cũng có thể hồi sinh!”

“Cứ xông lên đi! Vì hòa bình!”

Lời cô vừa dứt, Khương Thật và Lăng Thính Lan đã dẫn theo một nhóm đệ tử xông lên. Bọn họ đã từng trải nghiệm phó bản rồi nên biết rằng chết rồi có thể hồi sinh.

Tuy cảm thấy hơi đáng sợ nhưng không sao, chết vài lần là quen thôi.

Các đạo trưởng khác cũng nhao nhao ra tay nhưng vẫn có chút dè dặt, dù sao thì tính mạng vẫn là quan trọng nhất mà.

Hơn nữa, luôn có cảm giác đây là thời khắc sinh tử tồn vong. Mọi người lẽ ra phải rất căng thẳng nhưng nhìn có vẻ cũng không quá lo lắng.

Có lẽ là vì vẫn chưa biết rõ hư thực của đối phương hay là vì có Giang tiền bối ở đây, bọn họ luôn có cảm giác mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.

“Anh cũng nên ra tay rồi chứ.” Giang Mãn Y cười nói với Triệu Sinh.

Triệu Sinh là người đã được cô lấy gương Quy Nguyên ra làm cho tỉnh táo ngay khi cô còn đang nói chuyện với Bất Hành Thiện.

Cô cũng muốn làm cho những người khác tỉnh táo lại, chỉ là cái pháp khí của Bất Hành Thiện kia thật sự có hơi khó thoát ra.

Giếc Bất Hành Thiện thì đơn giản hơn.

Triệu Sinh nhìn Diêm La Vương đối diện với vẻ mặt phức tạp. Đó là anh trai ruột của hắn, tai họa lần này của Địa Phủ thực ra cũng có liên quan đến hắn.

Ban đầu kế hoạch của Bất Hành Thiện là muốn khống chế toàn bộ Địa Phủ, điều này gần như không thể thực hiện được bởi vì hắn ta căn bản không thể đến gần Diêm La Vương.

Nhưng điều đầu tiên Bất Hành Thiện làm là khống chế Triệu Sinh trước. Một thời gian trước, hắn cứ nói cổ mình đau là vì Bất Hành Thiện đã bắt đầu khống chế hắn rồi.

Đến khi hắn phát hiện ra điều bất thường thì đã bị thao túng rồi.

Bất Hành Thiện không biết đã dùng tà thuật gì mà Triệu Sinh cứ như một nguồn lây nhiễm. Hắn đi đến đâu là bị Bất Hành Thiện thao túng, trở thành con rối của hắn ta.

Anh trai của hắn là Diêm La Vương cũng trúng chiêu như vậy. Dù sao thì Diêm La Vương có thể đề phòng tất cả mọi người nhưng lại duy nhất không đề phòng em trai ruột của mình.

Diêm La Vương vừa sa vào thì Âm giới cũng hoàn toàn thất thủ.

Triệu Sinh thở dài một hơi, sau đó trịnh trọng nói: "Chuyện này là do lỗi của tôi, tôi sẽ dùng hết sức mình để chuộc tội!"

Hắn suýt chút nữa đã trở thành tội đồ của cả thế giới.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu