Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 176

❊ ❊ ❊

“Sư tỷ, chị đang ở đâu? Em đến ngay đây!”

Tùng Sơn Linh muốn khóc mà không ra nước mắt; “Chị cũng không biết nữa, chị chỉ biết bây giờ chị đại khái là vẫn chưa ra khỏi làng, chị chắc vẫn đang ở thôn Kỷ Dương.”

“Sư đệ, em nhất định phải đến cứu chị nha! Số điện thoại duy nhất mà chị gọi được là của em…”

Bên Bồng Ngọc còn chưa kịp nghe rõ câu cuối cùng cô ấy nói thì điện thoại đã bị cúp.

Hắn ta vội vàng đứng dậy: “Tiền bối, lần này e rằng tôi phải đi cứu sư tỷ của tôi trước!”

Giang Mãn Y nhìn nhiệm vụ trong đầu.

[Nhiệm vụ phụ tuyến: Giải cứu Tùng Sơn Linh bị bắt đi làm chú rể (Chưa hoàn thành).]

“Đừng vội.” Giang Mãn Y túm một nắm xiên nướng, vừa ăn vừa nói: “Chúng ta cùng đi.”

Bồng Ngọc nhìn dáng vẻ Giang Mãn Y ăn xiên nướng, chỉ cảm thấy vẻ tiêu sái của tiền bối đặc biệt giống cao nhân, thậm chí đến cả sợi tóc của cô cũng trông thoát tục hơn mấy phần.

“Đa tạ tiền bối giúp đỡ!”

Giang Mãn Y liếc nhìn chỗ đồ nướng chưa ăn hết: “Gói mang đi.”

Khương Thật vội vàng đứng dậy bắt đầu thu dọn.

“Sư tỷ anh đang đâu?” Giang Mãn Y hỏi.

Bồng Ngọc nghĩ ngợi rồi nhíu mày nói: “Tôi nhớ sư tỷ tôi là đi đến thôn Kỷ Dương để bắt quỷ trộm vặt, sao lại bị bắt đi làm chú rể.”

"Hơn nữa, với bản lĩnh của sư tỷ tôi thì lẽ ra không thể không đối phó được một con quỷ nhỏ ở Trúc Cơ kỳ."

"Sao anh biết là quỷ nhỏ Trúc Cơ kỳ?" Giang Mãn Y vừa hỏi vừa cắm cúi ăn xiên que.

Bồng Ngọc gãi đầu: "Phòng nhiệm vụ dị nạn tạp chứng viết vậy mà."

"Phòng nhiệm vụ nghi nan tạp chứng?"

"Không phải không phải, là dị nạn tạp chứng." Bồng Ngọc giải thích: "Chữ 'dị' trong 'linh dị' ấy ạ. Tiền bối lẽ nào chưa tải ứng dụng này sao?"

"Chỉ cần đăng nhập vào rồi điền cấp độ tu vi của mình là có thể nhận nhiệm vụ. Nói chung, các nhiệm vụ được phát hành sẽ không vượt quá cấp độ tu vi của bản thân đâu ạ."

"Tôi chính là nhận nhiệm vụ này trên ứng dụng."

Giang Mãn Y rút khăn giấy lau miệng: “Vậy theo lời anh nói thì đây có vẻ là một ứng dụng nghiêm túc nhỉ? Chẳng lẽ tất cả nhiệm vụ phát ra cho các anh đều có vấn đề sao?"

Bồng Ngọc lắc đầu: "Tôi cũng không biết nữa. Tôi lên diễn đàn xem thử."

"Ối, tìm thấy rồi."

Bồng Ngọc nhìn điện thoại, đọc từng chữ: "Mọi người ơi, mọi người không thấy gần đây nhiệm vụ sai sót ngày càng nhiều sao?"

[Tôi là một tiểu tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, mấy ngày trước vậy mà lại nhận được nhiệm vụ Trúc Cơ kỳ, là ứng dụng bị lỗi rồi sao?]

[Không có đâu, nhiệm vụ tôi nhận đều bình thường cả.]

[Nói mới nhớ nhiệm vụ tôi nhận dạo trước cũng có chút vấn đề. Tôi vậy mà lại gặp phải một nữ quỷ ngủ say ngàn năm, suýt chút nữa thì giếc tôi rồi. Tôi đã báo cáo, hiện tại vẫn đang điều tra.]

[Mấy người nói thật à? Vậy bây giờ, chúng ta có nên nhận nhiệm vụ nữa không?]

[Nhưng nhận nhiệm vụ có thể nhận được điểm tích lũy, tôi thật sự rất muốn đổi pháp bảo mà.]

Bồng Ngọc xem một lát rồi nói: "Ở đây có một đại lão trả lời rồi."

"Nói là hình như liên quan đến linh khí hồi phục, không ít quỷ quái đang ngủ say đều đã ra ngoài hoạt động rồi."

"Đề nghị những người chơi có thực lực thấp tạm thời đừng nhận nhiệm vụ."

Giang Mãn Y nhíu mày: "Linh khí hồi phục?"

Anan

Sao cô không cảm nhận được nhỉ.

Bồng Ngọc gật đầu: "Đại lão này là Kim Đan trung kỳ, rất nổi tiếng. Đã vậy cô ấy nói là linh khí hồi phục thì chắc chắn có liên quan đến chuyện này."

"Nói mới nhớ, gần đây tôi cũng cảm thấy linh khí quả thật nồng đậm hơn trước rất nhiều."

Giang Mãn Y hít sâu một hơi lặng lẽ cảm nhận linh khí, chỉ thấy linh khí này hình như cũng khá thưa thớt.

Nói mới nhớ, cô vẫn luôn không cảm nhận được sự thay đổi của linh khí, chắc không phải vì cô chưa bao giờ tự mình tu luyện, hoàn toàn dựa vào nạp tiền để tu luyện đó chứ!

Giang Mãn Y: ...

Vấn đề này cứ như việc những người chơi bình dân nói: Ôi, phó bản này độ khó tăng rồi kìa nhưng thông số vũ khí cũng tăng nên chúng ta cũng mạnh hơn rồi.

Còn người chơi nạp tiền thì lặng lẽ nhìn thanh đại bảo kiếm "một đao 999" trong tay rồi chìm vào suy tư: "Hả? Có sao?"

"Chẳng phải cảm giác đều như nhau sao, dù sao thì một đao xuống cũng là 999."

"Nếu thật sự là nguyên nhân này mà nhiều quỷ quái dần dần thức tỉnh thì…" Giang Mãn Y vừa đi vừa nói: "Vậy cấp trên hẳn sẽ ra tay chứ?"

Bồng Ngọc ngớ người ra: "Cấp trên nào?"

Giang Mãn Y: "Chính là tầng lớp cao đó."

Bồng Ngọc: "Nhưng chúng ta chính là tầng lớp cao..."

Giang Mãn Y: !

Xong rồi, hết cách rồi, chờ chết thôi.

"Thôi được rồi, trước hết đi cứu sư tỷ của cậu đi." Giang Mãn Y dẫn Bồng Ngọc và Khương Thật đến nơi mà họ đã dịch chuyển đến trước đó rồi dừng lại.

Sau đó cô nắm lấy cổ áo Bồng Ngọc và Khương Thật, nhấc bổng hai người lên rồi biến mất trong nháy mắt.

"Nhất bái thiên địa~"

Tùng Sơn Linh bị ép mặc hỉ phục, trong tay cầm một đầu sợi chỉ thêu, nhìn cao đường trống rỗng, miệng lẩm bẩm: "Chẳng có gì cả sao còn phải bái."

Cô ấy đang nói thì cảm thấy sợi chỉ thêu bị kéo kéo, Tùng Sơn Linh cứng ngắc quay đầu thì thấy người phụ nữ đội khăn voan đỏ, mặc áo cưới đứng bên cạnh mình.

Cô ấy chỉ cảm thấy khoảnh khắc này mình đột nhiên không thể khống chế mà cùng cô dâu cúi người hành lễ với cao đường.

"Nhị bái cao đường!"

Tùng Sơn Linh lúc này hoàn toàn không thể cử động, chỉ có đôi mắt có thể chuyển động. Cô ấy chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy các vị khách đứng phía sau cô dâu.

Các vị khách đều mỉm cười nhìn cô ấy, lần này không phải người giấy bởi vì người giấy không sống động như vậy.

"Thật không hiểu sao Bạch tỷ tỷ lại muốn tìm một chú rể như vậy, tìm một thư sinh không tốt sao."

"Bây giờ thư sinh quá nhiều không đáng giá đâu." Một cô gái khác dùng khăn tay che miệng cười nói: "Đạo sĩ mới là hiếm có."

"Bạch tỷ tỷ chỉ thích những thứ hiếm lạ thôi."

"Ai, đã mấy trăm năm rồi mà Bạch tỷ tỷ vẫn thích cùng người khác bái đường thành thân như vậy."

"Có gì đâu, chẳng phải ngươi vẫn luôn thích đọc thoại bản sao. Nghe nói bây giờ thoại bản ở nhân gian nhiều lắm, chẳng phải sung sướng chết đi được sao."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu