Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y ở đầu dây bên kia nhìn vào ống kính. Cô vừa nãy vẫn nghe được đám người ăn uống đó nhắc đến 'hàng hóa', còn cả chuyện 'phát tài' nữa.

Nhưng lượn hết một vòng mà chẳng thấy đứa trẻ nào...

Cô đột nhiên ngẩng đầu: “Dưới đất, cậu xem dưới đất kìa!”

Đa số người bị giam cầm hoặc đại loại thế về cơ bản đều ở trong tầng hầm. Tiểu thuyết và phim ảnh đều là như vậy.

Tôn Soái chợt hiểu ra. Cậu ta cầm điện thoại trực tiếp chui xuống đất, dù sao cậu ta cũng là quỷ, cũng chẳng cần tìm cửa nữa.

“Hắt xì!”

Quyền Chính hắt hơi. Hắn ta bỗng cảm thấy hơi lạnh. Lúc này hắn ta đang cầm vòi sen xả nước lên từng đứa trẻ.

Trong lòng hắn ta nghĩ từng đứa một thế này thì phải tắm đến bao giờ.

Chết tiệt, nếu không phải sợ chúng cảm lạnh làm chậm trễ việc vận chuyển hàng hóa thì hắn ta đã trực tiếp dùng vòi nước xả rồi, nhanh hơn biết bao.

Quyền Chính vặn vẹo lưng để làm ấm mình. Hắn ta hoàn toàn không biết rằng lúc này có một con quỷ đang dán chặt vào hắn ta, ma khí cuồn cuộn trên người khiến người ta rợn tóc gáy.

“Tất cả chúng mày dùng sức chà cho ông! Chưa ăn cơm à?”

Những đứa trẻ đang được nước nóng xả lên người lập tức dùng sức chà xát lên cơ thể mình, chà đến nỗi da đỏ bừng cũng không dám dừng lại.

Tôn Soái vừa xuống đã nhìn thấy cảnh tượng này. Cậu ta nhìn những đứa trẻ gầy trơ xương, cả người tức đến mức sắp phát điên.

“Tôi đã bảo sao mà không tìm thấy bọn trẻ! Cái quái gì thế này, đều gầy trơ xương thế này rồi sao?!”

Trong ống kính, những đứa trẻ đứng bất động trong phòng tắm, chà xát cơ thể mình như những con rối. Dưới đất là nước bẩn đen ngòm, thân thể chúng gầy trơ xương như sườn sụn và trên cơ thể vốn đã yếu ớt của chúng lại chằng chịt những vết thương lớn nhỏ.

Hầu hết đều tập trung ở lưng, chân, bụng cũng có vài vết bầm tím.

Giang Mãn Y ở đầu dây bên kia dán chặt mắt vào màn hình điện thoại. Lúc này cô cực kỳ muốn lập tức xông vào giếc chết tất cả bọn chúng.

Nhưng không được, vẫn phải đợi. Nếu xông vào một cách vội vàng, ai biết đám người kia sẽ làm gì bọn trẻ.

“Đợi thêm chút nữa.”

Cô gần như nghiến răng nói ra ba chữ này.

Ở đầu dây bên kia, mắt Tôn Soái đã có dấu hiệu đỏ ngầu, cả người cậu ta tỏa ra ma khí đen kịt. Cậu ta rất muốn giếc chết gã đàn ông này ngay bây giờ.

Nhưng không được, Mạnh Bà đại nhân nói đúng, vẫn chưa thể vội vàng, hơn nữa với quỷ lực của cậu ta cũng không thể giải quyết được gã đàn ông này.

Quan trọng hơn là quỷ không thể động thủ với con người, nếu không sẽ biến thành lệ quỷ mất đi lý trí.

“Vậy bây giờ tôi phải làm gì ạ?”

Giang Mãn Y bên kia đưa ra câu trả lời: “Trước tiên tìm chỗ bọn chúng giam giữ bọn trẻ, sau đó tìm hiểu kỹ tình hình phía dưới.”

Tôn Soái gật đầu, đau lòng liếc nhìn mấy đứa trẻ rồi sau đó đi về phía cửa.

Cậu ta cũng biết Mạnh Bà đại nhân vừa mới nhậm chức, e rằng còn chưa có bao nhiêu pháp lực, đương nhiên không thể vung tay một cái là giếc chết hết bọn chúng.

Huống hồ, Địa Phủ vốn dĩ không thể nhúng tay vào chuyện của nhân gian.

Giang Mãn Y có thể đến quản chuyện này, cũng là nhờ thân phận cô là người chứ không phải quỷ.

Vì vậy những gì cậu ta có thể làm bây giờ là làm theo lời Giang Mãn Y.

Sau khi xuyên qua cửa phòng tắm, Tôn Soái nhìn thấy một hành lang dài, đèn trong hành lang rất tối. Cậu ta đi dọc theo đó về phía trước.

Phía trước là một cánh cửa sắt, cửa sắt mở toang. Tôn Soái bay qua thì nhìn thấy từng nhà tù nhỏ một.

Trong đó ước chừng có hơn trăm đứa trẻ, chúng co rúm ở góc tường, cúi đầu im lặng.

Có hai người phụ nữ trung niên đang dọn dẹp một trong các nhà tù, vừa làm vừa nói: “Mới nửa tháng không đến mà đã bừa bộn thế này, đúng là một lũ súc vật.”

“Ai bảo không phải chứ, may mà mai chúng nó có chỗ đi rồi, chúng ta cũng đỡ vất vả hơn.”

“Gã đàn ông nhà cô lần này chắc phát tài lớn rồi, vòng vàng lại thêm cái nữa chứ?”

Người phụ nữ khác nghe vậy thì không kìm được lộ ra cổ tay mình. Trên cổ tay thô ráp đeo một chiếc vòng vàng lớn, trên vòng có khắc hoa văn.

Bà ta đắc ý nói: “Mấy bông cúc trên này sắp mòn hết rồi, tôi nghĩ lần này sẽ không mua ở tiệm đó nữa.”

Người phụ nữ bên cạnh ghé vào nhìn một cái: “Cúc vạn thọ à, điềm lành đấy.”

Hai người họ đang trò chuyện thì Quyền Chính dẫn một đám trẻ con chân trần, đã được tắm rửa khá sạch sẽ đi tới: “Dì ơi.”

Hai người phụ nữ đáp một tiếng: “Đợi chút nhé, dọn sạch ngay đây.”

Họ cầm chổi quét sơ qua bụi trên nền đất, sau đó lại lấy mấy bao cỏ khô trải xuống đất: “Được rồi, vào đi.”

Đám trẻ con cứ thế đi vào, Quyền Chính khóa chặt cửa lại.

Sau đó hắn ta đến trước cửa phòng giam số mười, mở cửa: “Ra đây!”

Đứa trẻ đang ngồi xổm bên trong cứ thế bước ra. Có một đứa trẻ bị hạ đường huyết, mắt tối sầm rồi ngất xỉu. Quyền Chính đá hai cái, mắng một tiếng 'xúi quẩy'.

“Đừng làm chết chúng nó, đây đều là tiền đấy.” Người phụ nữ oán trách liếc nhìn Quyền Chính.

“Sao có thể gây khó dễ cho tiền chứ, để tôi xem nào.”

Bà ta đi tới tát 'chát chát' mấy cái vào đứa trẻ. Bà ta thấy đứa trẻ đau đớn mà từ từ tỉnh lạ thì mới hống hách đứng dậy: “Được rồi, mau đưa nó đi.”

Quyền Chính cười hề hề gật đầu: “Vậy ở đây vất vả cho dì rồi.”

Anan

Giang Mãn Y ở đầu dây bên kia nắm chặt nắm đấm, não cô nhanh chóng hoạt động.

Khoảng hai ba mươi người đang ăn cơm trong sân của ngôi nhà nông thôn này, trên lầu hai có một người đàn ông đang ngủ, dưới tầng hầm tổng cộng có ba người.

Nếu cô đi qua đó, trước tiên phải giải quyết đám người bên ngoài, đồng thời phải đảm bảo không có ai chạy thoát xuống dưới báo tin.

Sau khi xử lý xong đám người này, ba người bên dưới không thể có cơ hội bắt cóc bọn trẻ.

Giang Mãn Y thở phào một hơi dài, làm sao đây, làm sao bây giờ.

Với cấp bậc hiện tại của cô thì việc đánh bại đám người này chỉ là chuyện nhỏ nhưng vấn đề là đối phương quá đông, cô không thể cùng lúc giải quyết hết được.

Giang Mãn Y nhíu mày, cắn cây kẹo mút trong miệng: "Có rồi, hạ thuốc!"

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu