Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

Tùng Sơn Linh trong lòng gào thét, đáng tiếc cô ấy vẫn không thể nhúc nhích, thậm chí muốn nhắc nhở một chút cũng không được.

Cô ấy đột nhiên có chút hối hận, mình không nên trực tiếp để sư đệ đến cứu mình.

Sư đệ quá liều lĩnh rồi!

Theo kế hoạch ban đầu của Tùng Sơn Linh là sư đệ nhận được điện thoại cầu cứu của cô ấy, sau đó dẫn theo trợ thủ lén lút đến, tìm thời cơ thích hợp để đưa cô ấy ra ngoài.

Anan

Tiếp đó lại tìm cơ hội cầu cứu tiền bối lợi hại hơn.

Cô ấy không ngờ sư đệ mình vậy mà lại trực tiếp xông vào lúc người đông nhất và tập trung nhất.

Xong rồi.

Tùng Sơn Linh đại khái ước tính một chút, cô dâu này là người có thực lực cao nhất ở đây, ít nhất có tu vi Kim Đan trung kỳ.

Cái này không phải đám gà mờ như họ có thể giải quyết được, phải cầu cứu sư phụ mới được.

Nhưng lúc đó cô ấy gọi điện cho sư phụ và các sư huynh khác thì không ai bắt máy, chỉ có điện thoại của Bồng Ngọc là liên lạc được.

Tùng Sơn Linh cũng chỉ còn cách có bệnh thì vái tứ phương thôi.

Thế nhưng nhìn tình hình hiện tại, trong lòng cô ấy lại hơi hối hận, biết thế đã không gọi sư đệ đến.

Nếu không thì cô ấy tự tìm cơ hội chuồn đi, còn hơn là sư đệ công khai đến tuyên chiến một cách rầm rộ như thế này!

Tùng Sơn Linh muốn nhắm mắt nhưng không thể nhắm được, đành trơ mắt nhìn cái móng vuốt lông xù như cơn gió ập tới người phụ nữ đứng đầu kia.

Rồi sau đó… Cái móng vuốt lông xù đó bị một bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng tóm lấy, người ra tay dường như không hề tốn chút sức lực nào.

Giang Mãn Y dán một lá bùa lên đầu con yêu tinh này, thấy nó không thể cử động được nữ thì lại đưa tay sờ sờ cái móng vuốt mềm mại đó: "Chăm sóc tốt thật đấy!"

"Lông bóng mượt, sờ vào mềm mịn không kém mấy con mèo nhà tôi."

"Cái gì? Dám so sánh chúng ta với mèo à!" Phục Kim Chi thấy Phục Như không cử động được thì tức giận chỉ tay vào Giang Mãn Y.

"Mấy người quả nhiên thích mèo nhất! Bọn ta là loài chó thì đắc tội gì với các ngươi chứ!"

"A a a a a a! Tức chết ta rồi!"

Những vị khách khác cũng lần lượt xù lông, có thể thấy họ rất ghét bị nói là giống mèo.

Giang Mãn Y cười khẽ một tiếng: "Thì ra là mấy em cún con à."

Phục Như tuy không thể cử động nhưng vẫn có thể nói chuyện, cô ta bực bội nói: "Ngươi nói linh tinh gì đó!"

"Chúng ta là hồ ly mà! Đồ chết tiệt!"

Giang Mãn Y thấy đám hồ ly nhỏ này dường như đều nổi giận, từng con từng con một nhào tới.

Giang Mãn Y cười khẩy một cái, giơ tay rút ra một xấp bùa giấy rồi sau đó tung ra khắp trời.

Tùng Sơn Linh chỉ thấy một luồng gió không biết từ đâu tới, người phụ nữ kia chụm hai ngón tay đặt dưới môi, miệng lẩm bẩm chú ngữ, những lá bùa kia chính xác rơi xuống đầu những vị khách này.

Thật ngầu!

Cô ấy không kìm được mà thốt lên khen ngợi nhưng đột nhiên cảm thấy đầu kia của trái cầu tú cầu của mình động đậy.

Một luồng hơi lạnh từ xương sống dâng lên, thẳng đến sau gáy.

"Đạo sĩ?" Một giọng nữ ngân dài vang lên, ngay sau đó, bên cạnh những vị khách không thể cử động vì bị dán bùa lại bất ngờ nổi gió.

Cơn gió mạnh trực tiếp thổi bay những lá bùa, những vị khách lập tức hoạt động trở lại.

"Sư tỷ." Bồng Ngọc có chút căng thẳng.

Còn Khương Thật thì kéo hắn ta sang một bên: "Suỵt, nhường chỗ cho sư phụ, đừng làm phiền sư phụ đánh nhau." 

"Chúng ta cứ vỗ tay thôi, có sư phụ ở đây thì cứ yên tâm đi!"

Bồng Ngọc: ...

Là đồ đệ mà anh ta lại để sư phụ xông pha trận mạc thế này có thật sự tốt không?

Khương Thật dường như phát hiện ra sự nghi hoặc của hắn ta, anh ta mở miệng nói: "Chuyện như thế này, sư phụ đã không để tôi lên thì tôi đừng lên, bảo toàn mạng sống là trên hết."

"Sống sót mới có cơ hội phát huy sức mạnh, hơn nữa làm đồ đệ quan trọng nhất là phải nghe lời."

"Sư phụ dù có bảo tôi đi chết tôi cũng không chớp mắt lấy một cái nhưng sư phụ đã không dặn dò tôi, vậy thì chắc chắn là không cần động thủ."

Bồng Ngọc trầm tư một lát: "Là như vậy sao?"

Khương Thật khẳng định gật đầu: "Đương nhiên rồi!"

"Nhưng chúng ta không phải cũng phải trưởng thành trong thực tiễn sao?"

"Haizz, chuyện này rồi cũng sẽ có cơ hội thôi, cái này nhìn một cái là thấy không an toàn rồi."

Khương Thật vẫn cảm thấy đi phó bản hoặc đánh cuộc chiến lớn thì tốt hơn, tốt nhất là sư phụ mở chế độ hồi sinh để anh ta tha hồ rèn luyện.

So với việc không mở hồi sinh mà đi đánh thì cảm giác hơi lỗ.

Lỡ chết thì chẳng phải là mất cả chì lẫn chài sao.

Ẩn mình mới là điều quan trọng nhất!

Bồng Ngọc: ...

Cái này còn có cái an toàn à?

Không hiểu lắm nhưng bây giờ hắn ta vẫn quan tâm đến sống chết của sư tỷ hơn.

Giang Mãn Y lần này không chọn dán bùa nữa, cô vung tay ngưng tụ một quả cầu linh lực: "Các ngươi mà không đầu hàng, ta sẽ cho nổ tung đấy!"

Phục Như: !

Phục Kim Chi: "Mẹ ơi! Bom linh khí!"

Tùng Sơn Linh trơ mắt nhìn quả cầu linh lực càng lúc càng lớn, chỉ cảm thấy sự kinh ngạc của mình cũng càng lúc càng lớn.

Bên cạnh, cô dâu lúc này tự mình vén khăn che mặt lên. Da cô ta trắng như tuyết, môi đỏ răng ngọc, đôi mắt đầy vẻ quyến rũ, cô ta nhìn Giang Mãn Y một cái: "Khoan đã!"

"Chúng tôi đầu hàng!"

Tùng Sơn Linh: ?

Các người thật sự không cố gắng chống cự thêm chút nữa sao?

Giang Mãn Y nhìn những yêu quái khác, chỉ thấy những yêu quái đó cũng đang nhìn cô dâu.

Cô dâu nhìn họ một cái, đám yêu tinh lặng lẽ giơ tay lên: "Chúng tôi đầu hàng!"

"Đầu hàng!"

Phục Như quay đầu lườm Khương Thật và những người khác: "Ta cũng đầu hàng!"

"Nhưng ta nói trước hồ ly chúng ta mới là tuyệt vời nhất! Mấy con mèo con chó con đều phải tránh xa ra!"

Giang Mãn Y chớp chớp mắt: "Được rồi, cất hết công cụ gây án đi. Khương Thật, lại đây, trói họ lại."

Phục Kim Chi không thể tin được nhìn cô: "Này! Chúng ta đâu có giếc người phóng hỏa, ngươi thật sự định đối xử với chúng ta như phạm nhân sao!"

"Ta không chịu!" Phục Kim Chi khoanh hai móng vuốt lông xù trước ngực: "Ta mới không thèm đi ngồi tù đâu."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu