Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

Hoắc Tiểu Sương nhìn Giang Mãn Y trên sân khấu, bà một chút cũng không căng thẳng: “Có… Có lẽ không thắng được?”

Mỗi người có một chuyên môn riêng, đại sư chuyên về huyền học rồi, tài nghệ nấu ăn dù có lợi hại đến mấy cũng không thể sánh bằng những đầu bếp được học từ nhỏ đến lớn này được.

“Bây giờ tôi xin tuyên bố cuộc thi chính thức bắt đầu, mời các thí sinh trong vòng nửa tiếng làm ra một món ăn để khán giả và ban giám khảo nếm thử, quá giờ sẽ tự động bị loại!” Người dẫn chương trình trên sân khấu cầm mic hô to.

Và những đầu bếp kia ngay khi lời anh ta vừa dứt, lập tức cúi đầu mỗi người một việc.

Họ tranh thủ từng giây từng phút, khiến không ít người xem cũng cảm thấy căng thẳng.

Lúc này Giang Mãn Y nhìn nguyên liệu được nhà hàng cung cấp chuẩn bị trên sân khấu là thịt thỏ mà rơi vào trầm tư.

Chẳng lẽ hôm nay là ngày thỏ bị ăn sao?

Nếu đã vậy thì hãy trình làng món tủ của cô, món ăn trong tù… À phì, món thịt thỏ luộc vậy!

Thời gian nửa tiếng để làm ra một món ăn, thật ra là có chút khó khăn.

Dù sao đây là một cuộc thi sẽ loại bỏ hàng trăm người cùng lúc, trong một cuộc thi như vậy, muốn nổi bật và kiểm soát tốt thời gian, cũng có thể nhìn ra được công phu thực sự của một đầu bếp.

Hoắc Tiểu Sương và Hoắc Tinh Vũ ngồi dưới khán đài: “Mẹ, con thấy cách đại sư nấu ăn hình như cũng không phải là không biết nấu ăn thì phải?”

Trên sân khấu, Giang Mãn Y lúc này dứt khoát dùng một ảo thuật, khiến mọi người tưởng rằng cô đang nghiêm túc nấu ăn.

Thực ra cô đã sớm làm xong món thịt thỏ luộc rồi, đặt trong nồi giữ nhiệt độ ổn định đợi.

Hoắc Tiểu Sương vừa lúc đang xem các thí sinh khác nấu ăn, quay đầu lại thì thấy đại sư ở cuối hàng đang bỏ thịt thỏ đã sơ chế vào nồi: “Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng ủng hộ đại sư.”

Mà này, đại sư sao lại nghĩ quẩn đi tham gia cuộc thi vua đầu bếp vậy chứ.

Không phải nên đi tham gia các cuộc thi huyền học sao.

Rất nhanh, người dẫn chương trình cầm mic nói: “Hết giờ.”

Ngay lập tức, các đầu bếp trên sân khấu đều dừng tay, chờ đợi nhân viên phục vụ mang món ăn lên.

Cùng lúc đó, khu vực ban giám khảo phía dưới cũng ngưng những lời thì thầm, chuyên tâm chờ món ăn được mang tới.

Vừa rồi họ cũng đã dựa vào kỹ năng dao kéo và trình độ nấu ăn của các đầu bếp để bàn luận đôi chút.

Đầu bếp quốc tế Tống Anh Duệ rất coi trọng Quản Ngọc số 64, nói rằng ông từng may mắn được nếm thử món Quản Gia Thái và khó mà quên được, tin rằng Quản Ngọc cũng có thể kế thừa và phát huy tốt tinh hoa Quản Gia Thái.

Còn thần bếp thì lại rất ưng Đỗ Diệc Vân số 8. Thật ra lần này anh ta cũng nghe nói Đỗ Diệc Vân tham gia là để bái sư học nghệ nên mới đặc biệt đến đây.

Trước đây thần bếp cũng đã từng nghe danh Đỗ Diệc Vân, có thể nói chỉ cần Đỗ Diệc Vân giành được quán quân thì lần này hai người về cơ bản là đã có sự đồng thuận rồi.

Riêng phó hội trưởng Hiệp hội ẩm thực, Tưởng Hướng Vinh, lại có vẻ ưu ái thí sinh Trì Nghi số 32. Nghe nói Trì Nghi từng ra nước ngoài và giành được không ít giải thưởng ẩm thực.

Có thể nói việc gây dựng được tên tuổi từ trước quả thực giúp họ nhận được nhiều sự chú ý hơn.

Nhưng đây là cuộc thi vua bếp, tất cả vẫn phải dựa vào tài nấu ăn để nói chuyện, thế nên bây giờ khi đã có thể nếm thử món ăn, họ đều chuyên tâm chuẩn bị chấm điểm nghiêm túc.

Giang Mãn Y trên sân khấu nhìn các nhân viên phục vụ đặt từng đĩa thức ăn lên bàn giám khảo, cũng có nhân viên mang một phần nhỏ món ăn đến khu vực khán giả.

Có thể nói ban giám khảo được nếm thử nhiều hơn bởi vì họ cần đánh giá qua cách trình bày và nhiều yếu tố khác nữa nên những món được đưa lên đều là những đĩa nguyên vẹn hoàn hảo.

Nhưng khán giả phía dưới thì hầu như mỗi người chỉ có một đĩa nhỏ, chỉ vừa một miếng.

Tiêu chuẩn chấm điểm của họ là khán giả có thể bỏ phiếu, tổng cộng có một trăm khán giả được chọn. Còn ban giám khảo thì chấm điểm theo thang một trăm điểm, bỏ đi một điểm cao nhất và một điểm thấp nhất rồi cộng lại.

Ban giám khảo có tổng cộng tám người, năm nam ba nữ, nghĩa là nếu tám người này đều chấm một trăm điểm, và khán giả đều bỏ phiếu, tổng cộng sẽ có bảy trăm điểm.

Trong đó, khán giả chỉ chiếm một trăm điểm, ban giám khảo chiếm sáu trăm điểm.

Có thể nói phần lớn điểm số vẫn phụ thuộc vào ban giám khảo.

"Mẹ, món này ngon quá." Hoắc Tinh Vũ nếm một miếng, rất nhanh đã có thêm một đĩa khác đặt trước mặt cậu, cậu lại nếm thêm một miếng nữa.

Hoắc Tiểu Sương:…

"Cứ ăn thế này, chúng ta sẽ không bị bội thực chứ?"

Mà khoan, họ đến đây làm gì ấy nhỉ? Hình như là đến mời đại sư dùng bữa, sao lại thành ra tự mình ăn uống thỏa thích thế này.

Nếu ăn no rồi, lát nữa còn mời đại sư ăn không?

Hoắc Tiểu Sương chìm vào suy tư.

"Mẹ, con muốn bỏ phiếu cho số 8 này! Ngon thật!" Hoắc Tinh Vũ đã bỏ một phiếu.

Hoắc Tiểu Sương cau mày: "Nhưng đại sư cũng tham gia mà."

Họ bỏ phiếu cho người khác thì có ổn không?

Hoắc Tinh Vũ vừa ăn vừa nói: "Chúng ta đâu phải chỉ được bỏ phiếu cho một người, lát nữa bỏ cho đại sư cũng được mà."

"Không thể để mất đi tính công bằng của cuộc thi."

Hoắc Tiểu Sương thấy cậu nói có lý: "Vậy mẹ cũng bỏ phiếu."

"Đúng rồi, lát nữa bất kể đại sư làm thế nào, chúng ta đều bỏ phiếu!"

Giang Mãn Y đứng trên sân khấu chờ đợi, cô ngửi hương thơm món ăn mà cảm thấy chuyến này không hề uổng công, nếu có thể chiêu mộ mấy đầu bếp giỏi này về… Nhà hàng của mình?

Chưa có manh mối gì về nhà hàng, vậy chiêu mộ về bang phái của mình thì hơn.

Nếu vậy, mỗi ngày đều có món ngon để ăn, cũng không cần lính xương khô và Khương Thật phải bận rộn nữa.

Anan

Chỉ là không biết cần bao nhiêu tiền, Giang Mãn Y ôm chặt ví tiền của mình.

"Thỏ luộc Tứ Xuyên?" Trương Lão nhìn bát thỏ luộc nhỏ trước mặt, ngửi mùi thơm mà khen một câu: "Thơm ngon."

Chỉ là ông hơi no bụng rồi.

Trương Lão cầm thìa quyết định chỉ uống một ngụm canh, mấy món ăn trước đó quả thực quá nhiều, về sau đã dần không thể ăn nổi nữa.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu