Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 113

❊ ❊ ❊

Giang Mãn Y có chút bất lực: “Nếu cô không nói, vậy tôi sẽ đưa cô xuống mười tám tầng địa ngục đấy.”

Cô còn muốn thử cây bút Phán Quan bản rút gọn mà Diêm La Vương đã đưa cho cô nhưng tiếc là con quỷ này chẳng hợp tác chút nào.

“Liễu... Phượng Xuân.”

Một giọng nói nhỏ nhẹ truyền ra từ miệng con quỷ mặc hí phục.

Giang Mãn Y thấy cô ta chịu mở miệng nói chuyện thì tiếp tục hỏi tên cô ta gồm những chữ gì.

Cho đến khi hỏi rõ ràng tường tận xong thì cô mới lấy ra bút Phán Quan bản rút gọn và sổ sinh tử bản rút gọn, viết ba chữ Liễu Phượng Xuân lên giấy.

Rất nhanh, Giang Mãn Y nhìn thấy một cảnh tượng.

Trong đêm tuyết bay lả tả, một người đàn ông tùy tiện vứt một đứa bé sơ sinh quấn trong tã trước cửa một gia đình.

Đứa bé không khóc không quấy, nhắm mắt không biết sống chết.

Cho đến khi một nhóm người xuất hiện, họ thấy có một đứa trẻ ở đây thì rất lấy làm lạ, mỗi người đều bế đứa bé lên nhìn.

Sau khi xác nhận đứa bé còn sống, họ mới đưa cho người đứng đầu: “Ông bầu, con bé còn sống.”

Lúc đó ông bầu vốn không muốn quản đứa bé này nhưng khi ông bế đứa bé lên, đứa bé lại mở mắt ra, không chỉ cười với ông mà còn dùng bàn tay trắng nõn bé xíu nắm chặt lấy quần áo của ông.

Điều này khiến ông sinh lòng trắc ẩn.

Họ thật ra là một gánh hát, đêm đó vừa diễn xong trở về thì nhặt được đứa bé sơ sinh này.

Sau khi ông bầu biết đứa bé là con gái thì nghĩ chi bằng dạy cô ta hát kịch, học từ nhỏ có lẽ sau này cũng có thể kiếm miếng cơm manh áo.

Ông cứ thế định đoạt cả cuộc đời tương lai của đứa bé rồi đặt tên cho cô ta theo họ của ông là Liễu, tên là Phượng Xuân.

Sau này, Liễu Phượng Xuân dần trưởng thành, quả thực đã bộc lộ thiên phú xuất chúng đối với nghệ thuật hí kịch.

Cô ta cứ thế hát mãi, hát mãi.

Khi ông bầu gánh hát còn sống, cô ta hát mà khi ông bầu chết rồi, cô ta vẫn hát.

Ngoài ca hát, cô ta còn làm một việc nữa, đó là dạy một tiểu thư hát kịch.

Vị tiểu thư tên Đường Xuân Đào, lần đầu tiên nghe tên Liễu Phượng Xuân đã cười nói: “Xem này, thật trùng hợp, trong tên muội có 'Xuân', trong tên tỷ cũng có 'Xuân'.”

Liễu Phượng Xuân chỉ dám cười cười, cô ta chỉ là một người hát kịch, sao có thể kết giao với tiểu thư khuê các.

Cô ta tự định vị bản thân rất rõ ràng, việc cô ta quen Đường Xuân Đào cũng chỉ vì phủ nhà họ Đường từng mời gánh hát của họ đến biểu diễn mà thôi.

Cũng kể từ lần đó, Liễu Phượng Xuân bị Đường Xuân Đào quấn lấy. Đường Xuân Đào riêng tư nói với cô ta rằng cũng muốn học hát Côn khúc, muốn nhờ cô ta dạy.

Cô ấy nói xong thì đưa cho Liễu Phượng Xuân một rương vàng.

Liễu Phượng Xuân vốn không muốn dạy nhưng sau khi ông bầu gánh hát qua đời, người trong gánh kẻ đi người tản, đã chẳng còn là gánh hát nổi danh khắp Giang Nam như thuở nào.

Giờ lại có những gánh hát khác đến giành mối, cuộc sống của họ càng thêm khó khăn.

Anan

Liễu Phượng Xuân nhìn rương vàng rồi gật đầu đồng ý. Thế là cô ta bắt đầu cuộc sống của một người dạy tiểu thư nhà giàu hát kịch.

Một năm sau.

“Giọng của muội rất tốt, nếu như được học từ nhỏ thì...” Liễu Phượng Xuân nói đến đây thì dừng lại.

Cô ta tự giễu cười cười, khoảng thời gian này cô ta dạy đến mức hồ đồ rồi, quên mất Đường Xuân Đào không phải người trong gánh hát.

Cô ấy không cần học từ nhỏ, đối với cô ấy thì hát kịch cũng chỉ là một thú vui mà thôi.

Đường Xuân Đào nghe xong câu nói đó lại tha thiết nhìn cô ta: “Nếu học từ nhỏ, muội có thể giống tỷ được không!”

Liễu Phượng Xuân không biết trả lời thế nào, chỉ đành cười nói: “Bây giờ cũng chưa muộn.”

Cô ta không ngờ Đường Xuân Đào lại xem lời nói qua loa của mình là thật, mỗi ngày càng thêm chăm chỉ.

Liễu Phượng Xuân vốn nghĩ cuộc sống cứ thế tiếp diễn cho đến khi tiểu thư chán chơi, cô ta sẽ quay lại tiếp tục hát kịch.

Cho đến ngày đó, cô ta đi một phủ đệ biểu diễn xong vài vở kịch và sau khi trở về uống một ngụm nước, lại phát hiện giọng mình không thể phát ra âm thanh nữa.

Một người hát kịch sống bằng nghề ca hát mà không thể phát ra âm thanh nữa, cô ta lập tức trở thành phế nhân.

Trong gánh hát, mọi người tất bật truy lùng kẻ đã hạ độc cô ta rồi lại vội vàng đi tìm thầy thuốc chữa trị cho cô ta.

Cuối cùng chỉ nhận được một kết quả: Dây thanh quản bị tổn thương, không thể phục hồi được nữa, nếu có thể nói được cũng là kỳ tích.

Còn kẻ được cho là hung thủ, cũng không ai tìm thấy.

Mọi người chỉ có thể thở dài than rằng số cô ta bạc bẽo, thuở nhỏ bị người đời bỏ rơi, khó khăn lắm mới có ông bầu gánh hát yêu thương nhưng ông lại qua đời đúng ngày cô ta lần đầu lên sân khấu.

Giờ đây, giọng hát của cô ta cũng đã bị hủy hoại.

Giống như mùa đông chẳng thể vượt qua, không thể nhìn thấy mùa xuân đâm chồi nảy lộc.

Cô ta cứ thế nằm liệt trên giường, cho đến khi Đường Xuân Đào đến: “Mấy ngày nay sao tỷ không đến tìm muội?”

Đường Xuân Đào vẫn chưa biết tin giọng hát của cô ta bị hủy mà chỉ nghĩ Liễu Phượng Xuân bị ốm.

Cho đến khi những người khác trong gánh hát nói ra sự thật, Đường Xuân Đào mới lộ vẻ đau buồn và tức giận: “Đã điều tra ra là ai chưa?”

Người trong gánh hát lắc đầu.

Đường Xuân Đào tức đến nỗi cứ vuốt ngực: “Chuyện này cứ giao cho muội, muội nhất định sẽ tóm cổ hung thủ cho tỷ!”

Liễu Phượng Xuân không nói được lời nào, chỉ có thể mặc cô ấy đi điều tra.

Cô ấy vốn nghĩ tiểu thư chỉ nói đùa thôi, nào ngờ mấy ngày sau cô ấy thực sự dẫn theo một đám nô bộc đến, trong tay nô bộc kẹp giữ một người.

Liễu Phượng Xuân nhìn hồi lâu, mới nhớ ra đó là một người làm công trong gánh hát bên cạnh.

Người làm công kể hết mọi chuyện, hắn nói hắn cũng bất đắc dĩ. Ông bầu gánh của họ đã dặn hắn nhất định phải làm như vậy, nếu không sẽ đuổi hắn đi.

Bị đuổi đi thì hắn sẽ không sống nổi, ở nhà hắn còn có mẹ già phải phụng dưỡng.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu