Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 208

❊ ❊ ❊

Bên ngoài sẽ nói gì? Trì Lâm Lãng đều có thể tưởng tượng được.

Chẳng qua là thần bếp lại bái một thí sinh làm sư phụ, anh ta có phải bị điên rồi không, những lời như vậy.

Và một khi bái Giang Mãn Y làm sư phụ, cũng có nghĩa là anh ta thừa nhận tài nấu nướng của mình không bằng một thí sinh.

Các giám khảo khác tham gia cuộc thi vua Đầu bếp biết nội tình nhưng trong mắt người khác, đó là Trì Lâm Lãng có lẽ thật sự bị điên rồi.

Hoặc tài nấu nướng của anh ta cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Tôi đều biết.” Trì Lâm Lãng hít sâu một hơi: “So với danh hiệu thần bếp, tôi càng muốn hoàn thành tấm lòng ban đầu của mình hơn.”

Và Như Tòng, người đi cùng anh ta cũng mở lời; “Tôi cũng muốn trở thành một đầu bếp giỏi hơn, nghiên cứu ra những món ăn ngon hơn, tôi muốn bái cô làm sư phụ!”

Giang Mãn Y thấy họ thật sự đã suy nghĩ kỹ, liền gật đầu đồng ý.

Lần này chỉ có hai vị giám khảo này đến, các vị giám khảo khác cuối cùng sau nhiều cân nhắc vẫn chọn bỏ cuộc.

Dù sao họ cũng đều là những nhân vật có danh tiếng, chọn bái một thí sinh vô danh làm sư phụ, quả thật rất khó xử.

Huống hồ đa số họ cũng đều có trách nhiệm và sư phụ của riêng mình, không thể phản bội sư môn.

Như Tòng và Trì Lâm Lãng có thể nói là hai người duy nhất không có quá nhiều vướng bận.

Giang Mãn Y và họ trao đổi số điện thoại cho nhau, sau đó mới tính rời đi.

Cô cũng đã ở đây mấy ngày rồi, qua một thời gian nữa còn phải lo chuyện khai giảng của bang phái.

Hoắc Tiểu Sương và Hoắc Tinh Vũ hai người họ sau khi xem xong cuộc thi vua dầu bếp cũng chọn về nhà, dù sao nhà cũng không thể bỏ mặc mãi được.

Còn về lời cảm ơn, bà đã và đang nghĩ cách giới thiệu khách hàng cho đại sư rồi.

Hàng Nhược cũng chọn rời đi, cô ấy định ở thành phố Giang Triều chơi vài ngày, chờ mấy ngày nữa khai giảng cũng có chút hiểu biết về thành phố Giang Triều.

Gia đình Raphael thì không muốn đi, mãi đến khi Cork nói đừng nên cứ đi theo cô giáo mãi, kẻo cô giáo không vui, Helena mới quyết định đến lúc đó sẽ lén lút đi theo.

Giang Mãn Y đương nhiên cũng biết ý nghĩ của bà nhưng đối với cô thì điều đó không quan trọng.

Cô muốn cắt đuôi một người thì quá dễ dàng.

Chờ mọi người tản đi hết, Trương Vĩnh Xuân mới cười đi tới: “Cô đến chuyến này, bếp trưởng chỗ tôi lại mất rồi.”

Ông vốn định mời cả top 10 về làm bếp trưởng cho nhà mình nhưng không ngờ Giang Mãn Y lại chen ngang.

“Cô thật sự không định làm đầu bếp riêng của ta sao?” Trương Vĩnh Xuân vẫn không bỏ cuộc.

Giang Mãn Y cười nói: “Tôi vẫn muốn có một nhà hàng thuộc về riêng mình hơn.”

Trương Vĩnh Xuân nghe vậy cúi đầu mỉm cười: “Vậy bây giờ đi xem nhà hàng của cô nào.”

Hai người đi ra ngoài, Trương Vĩnh Xuân trong lòng nghĩ đến mười nhà hàng mà mình đã chọn ra, không biết cô sẽ ưng ý cái nào.

Tuy nhiên, dù là nhà nào thì đến lúc đó ông cũng có thể đến ăn vài bữa.

Cũng không cần lo lắng không tìm được Giang Mãn Y nữa.

Tài xế của Trương Vĩnh Xuân đã đỗ xe sẵn nhưng đúng lúc ông chuẩn bị lên xe, ông lại thấy một bà lão tóc bạc phơ, ăn mặc trông rất sạch sẽ đang nhìn ông từ đằng xa.

Không biết tại sao, Trương Vĩnh Xuân cảm thấy người này trông hơi quen mắt.

Bà mặc một chiếc áo khoác hoa văn, khuôn mặt đầy nếp nhăn, thân hình hơi khom lưng, đôi mắt cũng hơi vẩn đục.

Chỉ là đôi mắt đó lại khiến Trương Vĩnh Xuân như nhìn thấy Tư Vũ ngày xưa.

Mấy ngày nay ông mỗi đêm đều mơ thấy Tư Vũ, mơ thấy người phụ nữ mà ông đã đặt trong lòng cả đời.

Ông không kìm được lẩm bẩm, “Tư Vũ…”

Không ngờ bà lão nghe thấy cái tên ông lẩm bẩm trong miệng thì quay người muốn đi.

Giang Mãn Y bên cạnh cười nói: “Tư Vũ muốn đi rồi, ông còn không đi đuổi theo sao?”

Trương Vĩnh Xuân lúc này mới vội vàng cất bước: “Tư Vũ!”

Khuôn mặt Tư Vũ trong ký ức ông cũng trùng khớp với khuôn mặt của bà lão này ngay tại khoảnh khắc đó.

Trương Vĩnh Xuân thở gấp, vội vàng chạy đuổi theo bà lão, ông sợ lần này mình không đuổi theo nữa thì sẽ không gặp được Tư Vũ lần nào nữa.

Bà lão đi nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng Trương Vĩnh Xuân chạy.

Ông chạy đến trước mặt bà lão, nghiêm túc nhìn khuôn mặt bà, bà đã có tàn nhang trên mặt, dung nhan cũng không còn như xưa nhưng Trương Vĩnh Xuân vẫn biết, đây chính là Tư Vũ.

“Tư Vũ.”

Tư Vũ dùng tay che mặt, bàn tay bà đầy vết chai sạn: “Tôi không phải Tư Vũ, ông nhận lầm người rồi.”

Giọng bà nói hơi run rẩy nhưng Trương Vĩnh Xuân lại cười lên: “Bà không phải Tư Vũ, vậy sao bà lại khóc.”

Ông đưa tay gỡ tay Tư Vũ xuống, chỉ thấy nước mắt của Tư Vũ đã rưng rưng trong khóe mắt.

Tư Vũ nước mắt lưng tròng ngẩng đầu, lại thấy trên mặt Trương Vĩnh Xuân sớm đã đầy nước mắt.

“Đừng…” Trương Vĩnh Xuân khó khăn phát âm: “Đừng đi nữa, được không?”

Tư Vũ nhắm mắt chảy nước mắt: “Tôi già rồi, không còn là cô gái nhỏ ngày xưa nữa.”

“Cũng… Không xứng với ông nữa.”

Trương Vĩnh Xuân từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho Tư Vũ lau nước mắt, giống hệt như ngày xưa.

Hai người cứ như thể quay về quãng thời gian niên thiếu năm xưa.

"Em già rồi, anh cũng già rồi." Trương Vĩnh Xuân dịu dàng nói: "Vừa rồi chạy có mấy bước mà tim anh đập loạn xạ cả lên."

Tư Vũ nghe vậy vội ngẩng đầu: "Anh không sao chứ? Có cần đi bệnh viện kiểm tra không?"

Trương Vĩnh Xuân thấy Tư Vũ xót xa cho mình, ông cười đến nỗi những nếp nhăn trên mặt cũng cong theo.

"Không sao đâu, chỉ cần em không đi thì anh sẽ không sao cả."

Tư Vũ dở khóc dở cười: "Giờ anh sao lại thành ra thế này rồi, nói chuyện cứ dẻo mồm dẻo miệng thế."

Người yêu mà bà từng hằng mong nhớ bấy lâu nay đã già đi trước mắt nhưng Trương Vĩnh Xuân vẫn chỉ chăm chú nhìn bà như thể Tư Vũ vẫn là Tư Vũ của ngày xưa.

Ông không nhịn được lại bật cười, cười rồi mới nói: "Anh cứ nghĩ cả đời này em cũng sẽ không quay về nữa."

Đúng vậy, thành phố Giang Triều chính là nơi họ từng sống cùng nhau, sau này Tư Vũ được bố đưa đi khỏi đây.

Anan

Trương Vĩnh Xuân ở lại đây đợi bà, đợi đến khi tóc bạc trắng, đợi đến khi răng cũng sắp rụng.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu