Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 172

❊ ❊ ❊

“Vâng.” Cố Sách liếc nhìn người giúp việc, đợi người giúp việc đỡ Hoa Ngưng rồi mới dẫn Giang Mãn Y và mấy người kia rời đi.

Nơi anh ấy tìm thực ra cũng chỉ là một phòng khách: “Đại sư có muốn dùng bữa trước không?”

Giang Mãn Y lắc đầu: “Tạm thời chưa cần.”

Cô lại nhìn Bồng Ngọc: “Còn anh thì sao?”

Bồng Ngọc cũng lắc đầu theo: “Tôi cũng không cần, cô bây giờ là muốn bắt tên áo đen kia, nếu có cần thì tôi sẽ toàn lực giúp đỡ.”

Giang Mãn Y cười khẽ một tiếng: “Vậy thì được.”

Cô cầm ống quẻ khẽ lắc, lần này cô muốn tìm ra nơi ẩn náu của tên áo đen, cũng như tên áo đen này rốt cuộc là ai.

Rất nhanh, trước mắt cô hiện lên một khung cảnh.

Một đứa trẻ mặc đạo bào đi trong tuyết, nó đút tay vào trong nhìn tuyết lớn dưới núi, không nhịn được lên tiếng nói: “Tuyết lớn như vậy, không biết năm nay lại có bao nhiêu người phải chịu sinh ly tử biệt.”

“Kim Hồi.” Một lão đạo cầm phất trần đi ra từ phía sau cậu bé: “Đừng nhìn nữa, cẩn thận bị cảm lạnh.”

Kim Hồi quay người: “Sư phụ.”

“Sư phụ, người nói tuyết này rốt cuộc là tốt hay không tốt? Con từng nghe người ta nói năm nay tuyết lớn, đến sang năm sẽ là điềm lành, nói là lương thực sẽ bội thu hơn.”

“Nhưng con cũng nghe người ta nói mùa đông này không biết lại có bao nhiêu người không thể qua khỏi.”

“Vậy tuyết rốt cuộc là tốt hay không tốt?”

Sư phụ của cậu bé vuốt râu, vừa đi vào trong đạo quán cũ nát vừa nhìn những bông tuyết bay lả tả: “Tốt hay không tốt thực ra đối với mỗi người đều khác nhau.”

“Người không có ưu phiền nhìn thì thấy tuyết bay lả tả là một cảnh đẹp, người có ruộng có dư lương thực nhìn thì thấy tuyết này có thể làm mùa màng sang năm tốt hơn nhưng người không có ruộng không có tiền thì tuyết này chính là bùa đòi mạng.”

“Muôn vàn sự việc trên đời này, thực ra đối với mỗi người đều khác nhau.”

Kim Hồi trầm tư, cậu bé giậm chân dưới mái hiên, phủi sạch tuyết trên người: “Vậy sư phụ mong tuyết này sẽ thế nào ạ?”

Lão đạo nhìn tuyết bên ngoài: “Sư phụ con cũng không phải thần tiên, nó muốn thế nào thì thế đó, lời ta nói không tính đâu.”

Kể từ lần nói về tuyết đó, Kim Hồi ngày ngày nhìn tuyết bên ngoài.

Cậu bé vừa hy vọng tuyết đừng rơi nữa vì như vậy sẽ có thêm nhiều người chết, lại vừa mong tuyết cứ rơi mãi để sang năm không còn nhiều người phải chết.

Thế nhưng cuối cùng, cậu bé vẫn mong tuyết mau chóng ngừng lại, đã lâu lắm rồi đạo quán của họ không có ai ghé thăm.

Quán Thanh Bình, đó là tên đạo quán của họ.

Và thực tế trong đạo quán này chỉ có cậu bé và sư phụ.

Cậu bé được sư phụ nhặt về, sau đó theo sư phụ vân du khắp nơi, cho đến khi dừng chân tại đạo quán này.

Trên đường đi, cậu bé đã nhìn thấy rất nhiều người nhưng hầu hết đều là những người sống không mấy tốt đẹp, có người không đủ manh áo che thân, có người phải đi ăn xin dọc đường.

Dường như trên đời này không có một ai thực sự hạnh phúc.

Tuyết cứ rơi không ngớt, Kim Hồi đành phải ở trong quán nghe sư phụ giảng đạo.

Cũng may sư phụ từ sớm đã tự khai hoang một mảnh đất hoang trong đạo quán để trồng rau, nhờ đó mà hai người không bị đói.

Đáng tiếc năm tai họa thường nhiều bất trắc.

Thế sự bên ngoài đã thay đổi nhưng Kim Hồi lại không hề hay biết, cậu bé vẫn ở trong đạo quán đọc sách, học bài, luyện chữ.

Cho đến một ngày, một đám thổ phỉ xông vào: “Giao hết tiền và lương thực của đạo quán ra đây!”

Kẻ cầm đầu vung đại đao, những kẻ phía sau cầm cuốc. Quần áo của chúng tuy rách rưới nhưng không mỏng.

Kim Hồi sợ hãi trốn sau lưng sư phụ, sư phụ an ủi cậu bé: “Đừng sợ.”

“Trong quán chúng tôi không có tiền bạc, chỉ còn một ít lương thực dự trữ.” Lão đạo thở dài: “Để tôi dẫn các vị đi lấy.”

Kim Hồi cứ nghĩ có thể phá tài tiêu tai nhưng không ngờ lòng người lại xấu xa đến thế.

Cậu bé trơ mắt nhìn sư phụ chết ngay trước mặt mình, trơ mắt nhìn đám thổ phỉ chửi một tiếng "mẹ kiếp", “Chút lương thực này thì đủ cho ai chứ?”

“Mẹ nó, cái đạo quán rách nát này đúng là nghèo thật, một nén nhang cũng không có!”

Kim Hồi sợ hãi mềm nhũn ra đất, cậu bé rất muốn nói rằng đạo quán của họ không có tiền, thật sự không có tiền.

Sư phụ đã dùng hết tiền để mua giấy bút rồi, làm gì còn tiền nữa.

Nhưng cậu bé không thể thốt nên lời mà chỉ có thể run rẩy muốn bỏ chạy nhưng lại bị tóm lại.

Kim Hồi chỉ có thể tận mắt chứng kiến chúng chia sư phụ mình ra thành từng mảnh rồi lại ăn tươi nuốt sống.

Những khúc xương bị gặm sạch, vũng dầu đen kịt, máu tươi, đầu lâu trên mặt đất, tất cả đều là của người sư phụ từng yêu thương và cưng chiều cậu bé nhất.

“Mẹ kiếp, già rồi đúng là không ngon!” Tên thổ phỉ dùng cành cây xỉa răng, hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi sau khi vừa ăn thịt người.

“Vậy còn thằng nhóc này chúng ta ăn lúc nào?”

“Cứ giữ lại đi. Đợi hai ngày nữa hẵng ăn, ăn xong mấy món già rồi thì để món non sau.”

Đám thổ phỉ chiếm đóng đạo quán này, Kim Hồi trở thành lương thực dự trữ của chúng.

Và tuyết vẫn tiếp tục rơi.

Vào ngày tuyết rơi dày nhất, đạo quán bốc cháy ngùn ngụt, thịt được nướng xèo xèo, mỡ chảy xuống không tiếc như không cần tiền.

Đây là lần đầu tiên Kim Hồi giếc người, cũng là lần đầu tiên cậu bé ăn thịt người.

Cậu bé đói đến mức như một con chó dại, phân thây những kẻ đó và nướng chín rồi ăn.

Sáu tên thổ phỉ cứ thế chết dưới tay một đứa trẻ chín tuổi.

Anan

Kim Hồi đã bỏ thuốc vào thức ăn của chúng, chúng không biết rằng Kim Hồi ngoài đạo thư còn đọc những cuốn sách khác, trong đó có cả y thư.

Chúng chết rồi, Kim Hồi ở trong đạo quán cho đến khi tuyết ngừng rơi, tuyết ngừng thì chúng cũng chỉ còn lại đầu lâu.

Kim Hồi chôn sư phụ mình ở phía sau đạo quán rồi ném mấy cái đầu người vào hố xí.

Sau đó, cậu bé ở trong đạo quán thêm ba năm rồi xuống núi.

Giang Mãn Y tận mắt chứng kiến Kim Hồi sau khi xuống núi đã gặp phải chiến loạn, thế là Kim Hồi giếc hết người này đến người khác.

Cậu bé dường như đã quên mất bản thân từng lo lắng cho sự sinh ly tử biệt của người khác vì tuyết rơi dày.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu