Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Khương Thật bị xách đi một cách mất hết tôn nghiêm: "Vâng, sư phụ!"

Đợi về đến nhà, anh ta chắc sẽ được tự do đi lại chứ!

Đi theo đám người toàn biết bay này, anh ta chỉ có thể làm móc khóa thôi chứ sao!

Đợi bọn họ đi rồi, Giang Mãn Y và Helix một đường đi đến cây tinh linh. Có thể thấy rõ ràng cây tinh linh lại suy yếu đi vài phần.

Cô tìm một khoảng đất trống, lấy hết những gỗ ánh trăng chất đống trong kho ra.

Lập tức, ánh trăng phát ra từ vô số gỗ ánh trăng hồng chất lên nhau, chói lóa như một mặt trăng thật sự.

Helix đứng một bên nhìn, tâm trạng vô cùng kích động.

Chỉ thấy cây tinh linh vốn đang dần héo úa dường như vào khoảnh khắc này cũng giống như hắn mà cảm nhận được ánh trăng thuần khiết này.

"Nảy mầm rồi.” Helix ngây người nhìn những mầm non trên cành cây tinh linh, giọng điệu vui mừng không thể kiềm chế.

Giang Mãn Y cũng nhìn cây tinh linh đã ngừng héo úa, ngược lại dần hồi sinh: "Lớn nhanh thật đấy."

Cây tinh linh cứ như thể được bấm tua nhanh, như hạn hán gặp mưa rào, chồi xanh nối tiếp nhau xuất hiện trên cành cây.

Những chiếc lá ban đầu cũng trở nên tươi tắn.

"Đa tạ cô, pháp sư." Giang Mãn Y đang ngẩn người thì nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên trong đầu.

"Cảm ơn đã cứu tộc tinh linh, cứu cây tinh linh, cũng cứu ta."

"Cánh cửa của tộc tinh linh vĩnh viễn rộng mở vì cô. Về điều này, ta nguyện dâng lên cô lễ vật quý giá nhất của tộc tinh linhchúng ta."

Anan

Giang Mãn Y nghe giọng nói này mà chỉ cảm thấy cả người ngập tràn trong sự dịu dàng.

Ngay sau khi giọng nói kết thúc, cô nhìn thấy một vật phát sáng chậm rãi bay đến trước mặt cô rồi dừng lại.

Giang Mãn Y theo bản năng vươn tay đón lấy, vật phát sáng trắng này cũng vào lúc này để cô nhìn rõ hình dáng, đó là một viên tinh thạch trong suốt.

"Đây là cái gì?"

Helix nhìn viên tinh thạch phát sáng này mà trước tiên hành lễ rồi trịnh trọng nói: "Đây là Tinh Linh Chi Tâm."

"Là biểu tượng của nữ hoàng tinh linh.”

"Nếu nữ hoàng tinh linh không may ngã xuống." Helix nghiêm túc nhìn cô: "Vậy thì cô chính là nữ hoàng kế nhiệm."

Giang Mãn Y: !

Cái này không phải là quá quý giá rồi sao, hoàn toàn là biểu tượng của quyền lực mà!

"Tế tư!" Một giọng nói ngắt ngang sự kinh ngạc của Giang Mãn Y.

Cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy đó rõ ràng là Thompson, phía sau ông là một đám tinh linh, vẻ mặt có chút lo lắng.

Thompson là vì cảm nhận được sự thay đổi của cây tinh linh nên vội vàng chạy tới nhưng không ngờ vừa đến đã nhìn thấy Tinh Linh Chi Tâm trong tay pháp sư tinh linh.

Ông hơi há miệng, sau đó nghiêm túc hành lễ: "Ngài pháp sư."

Ban đầu ông nhiệt tình với pháp sư là vì đây là một vị pháp sư huyền thoại lưu lạc bên ngoài.

Sau này ông kính trọng là vì pháp sư đã ra tay cứu toàn bộ tộc tinh linh của bọn họ.

Còn bây giờ, sự kính trọng của ông lại tăng thêm một bậc bởi vì pháp sư đang nắm giữ Tinh Linh Chi Tâm và sẽ là nữ hoàng tinh linh kế nhiệm.

Và bọn họ vĩnh viễn tín ngưỡng ánh sáng, vĩnh viễn tín ngưỡng nữ hoàng tinh linh.

Vậy pháp sư với thân phận nữ hoàng tinh linh kế nhiệm, ông đương nhiên phải thể hiện sự kính trọng đặc biệt đối với Giang Mãn Y.

Các tinh linh đi theo sau Thompson sau một thoáng kinh ngạc cũng đồng loạt hành lễ: "Ngài pháp sư."

Giang Mãn Y cất Tinh Linh Chi Tâm vào kho: "Mấy người sao vậy?" 

Thompson lúc này mới đứng dậy: "Là bọn tôi cảm nhận được sự thay đổi của cây tinh Linh."

Ông nhìn đống gỗ phát sáng phía sau Giang Mãn Y: "Đây là cái gì?"

Giang Mãn Y: "Đây là gỗ ánh trăng có thể phát ra ánh trăng. Tôi nghĩ không biết ánh trăng có tác dụng gì không nên mang tới thử xem sao."

Thompson vuốt râu, cảm nhận một chút ánh trăng: "Thì ra là vậy, đa ta ngài pháp sư."

"Ánh trăng này vô cùng thuần khiết, cây tinh linh có thể được cứu rồi!"

Đông đảo các tinh linh nhìn cây tinh linh đang phát triển mạnh mẽ, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, có tinh linh thậm chí vừa cười vừa khóc.

"Cây tinh Linh có thể được cứu rồi!"

"Chúng ta sẽ không còn phải lo lắng nữa!"

"Ngài pháp sư! Tán dương ngài pháp sư!"

"Chúng ta có ánh sáng rồi!"

Giang Mãn Y nhìn bọn họ vừa khóc vừa cười, không nhịn được nói: "Đây chỉ là tạm thời thử xem sao thôi."

Cô cũng không chắc ánh sáng phát ra từ gỗ ánh trăng có bị hấp thụ hết không, dù sao trước đây cô cũng chỉ dùng loại gỗ này làm đồ dùng chiếu sáng, khả năng duy trì chắc hẳn không thành vấn đề.

Nhưng bây giờ ánh sáng này cần phải liên tục cung cấp cho cây tinh linh, tình hình này cô cũng không biết được.

Helix cũng lên tiếng nói: "Dù thế nào đi nữa, bây giờ cây tinh linh ít nhất đã được cứu rồi."

"Tiếp theo hãy xem xét thêm."

Giang Mãn Y gật đầu; "Nếu gỗ ánh trăng không đủ duy trì thì chỉ có thể nghĩ cách khác thôi."

Nói mới nhớ, Tina ỏ nhà cô lâu như vậy, lại chưa từng cảm nhận được ánh trăng phát ra từ gỗ ánh trăng sao?

Cô ấy đúng là học dốt đến cùng mà!

Giang Mãn Y ôm sự bất lực muốn cằn nhằn về Tina quay trở về nhà, vừa bước vào đã thấy các tinh linh nhỏ đang bay lượn trong vườn hoa.

Phải nói rằng cảnh tượng này thật sự rất mộng mơ, tất nhiên nếu bỏ qua tiếng ríu rít của bọn họ thì sẽ tuyệt vời hơn.

"Trời ơi! Hoa đẹp quá, những bông hoa này em chưa từng thấy bao giờ!"

"A! Mèo con!"

"Tại sao xương khô không có cánh, kỳ lạ thật."

"Nhà của con người thật lớn!"

"Pháp sư, cô ra rồi!"

Giang Mãn Y nhìn bọn họ, cô trước tiên lấy ra mấy quyển sách ném cho Khương Thật: "Mấy quyển sách này rảnh rỗi thì xem đi."

Đây là những cuốn sách cơ bản về tu chân mà cô mua trong cửa hàng.

"Thích cái nào thì học cái đó."

Khương Thật ôm sách, mắt sáng như sao: "Đa tạ sư phụ!"

Sư phụ đối tốt với anh ta quá! Huhu!

Sau này anh ta nhất định sẽ phụng dưỡng sư phụ!

Giang Mãn Y: ...

"À đúng rồi sư phụ, hôm qua người không livestream, có rất nhiều người gửi tin nhắn riêng cho tôi. Fan hâm mộ còn hỏi tôi trong nhóm nữa." Khương Thật lấy điện thoại ra.

Giang Mãn Y vỗ trán, cô hoàn toàn quên mất chuyện livestream này rồi!

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu