Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 241

❊ ❊ ❊

Đây vẫn là nhiệm vụ cô nhận được ngay khi đặt chân đến đất nước này. May mà cô đã trực tiếp dùng bói toán để tìm ra vị trí của ma cà rồng, nếu không e rằng khi tìm đến thì chúng đã chạy mất rồi.

Phó bản này kết thúc, trừ Khương Thật và Lăng Thính Lan ra thì những người khác đều đã có chút tê liệt.

Họ không ngờ rằng chỉ một con ma cà rồng này mà họ lại phải đánh gần một ngày một đêm!

Thế giới bên ngoài đáng sợ đến vậy sao?

Không được! Phải cố gắng tu luyện thôi!

Lúc này, Potter đang lang thang trong rừng tìm kiếm dấu vết của ma cà rồng và Giang Mãn Y bỗng nhiên cau mày: "Dracula chết rồi."

Những người sói khác nghe được tin này cũng ngửi ngửi mùi ma cà rồng trong không khí nhưng lại không thấy gì cả.

Cứ như thể ở đây chưa từng có ma cà rồng, còn mùi của bá tước ma cà rồng trong truyền thuyết thì biến mất không còn dấu vết.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Potter không hiểu, rõ ràng anh ta chỉ lơ là một giây mà mùi ma cà rồng đã biến mất.

Điều này là không thể.

Cũng chính lúc anh ta đang bối rối, trước mặt anh ta đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ mặc áo khoác gió.

Potter cảnh giác nhìn cô, thấy trên người cô không có mùi ma cà rồng cũng không hề thả lỏng cảnh giác, ngược lại còn lặng lẽ biến bàn tay thành móng vuốt sói.

"Cô là ai?"

Clyde nhìn người phụ nữ mà kinh ngạc lên tiếng: "Cô còn sống!"

"Ma cà rồng đâu rồi?"

Giang Mãn Y nhìn nhóm người sói mỉm cười: "Thư giãn chút đi, đừng căng thẳng như vậy."

"Ma cà rồng đã bị tôi giải quyết rồi."

Potter nghe cô nói vậy thì cau mày: "Làm sao có thể!"

Bá tước Dracula là ma cà rồng trong truyền thuyết đã sống hàng ngàn năm, làm sao có thể dễ dàng bị một người không rõ lai lịch tiêu diệt.

Hơn nữa, Sheila là người có thiên phú cao nhất trong thế hệ trẻ của tộc người sói bọn họ còn không chịu nổi hai đòn của con ma cà rồng chết tiệt đó.

"Đây này." Giang Mãn Y giũ giũ áo choàng của Dracula, lập tức hàng vạn con dơi bay ra rồi lại bay về.

"Hắn đã chết rồi."

Potter vừa nhìn thấy dơi đã chuẩn bị tấn công nhưng rõ ràng người phụ nữ trước mắt không có ý định làm hại họ bởi vì chiếc áo choàng đó đã nhanh chóng được cô thu lại.

"Cô là người Trung Hoa?" Potter nhìn dáng vẻ và trang phục của người phụ nữ hỏi.

Giang Mãn Y dựa vào cây: "Đúng vậy, tôi là người bảo vệ hòa bình đến từ Trung Hoa."

Người bảo vệ hòa bình?

Potter thầm lẩm bẩm những chữ này, nếu cô thật sự yêu hòa bình, vậy thì cô không phải là kẻ thù của họ.

Nhưng cô thật sự mạnh mẽ đến vậy sao?

Nhiều ma cà rồng như vậy cùng với bá tước ma cà rồng, vậy mà lại bị cô âm thầm tiêu diệt, hơn nữa chỉ còn lại một chiếc áo choàng.

Potter ngửi mùi trong không khí, quả nhiên đã không còn mùi của Dracula.

Nhưng vừa nãy còn có mà.

Chẳng lẽ Dracula thật sự chết rồi?

Chỉ có ma cà rồng đã chết mới có thể mất mùi ngay lập tức, ngoài ra không còn khả năng nào khác.

Ngay cả khi ma cà rồng đột nhiên bỏ trốn, không khí cũng nên còn mùi hương vương lại mới đúng.

"Được rồi, những người sói đáng yêu của tôi.” Giang Mãn Y liếc nhìn những người sói đang cảnh giác, cong môi cười: "Nếu các bạn gặp phải những kẻ ác không thể dung thứ, có thể nói cho tôi biết."

"Là người bảo vệ hòa bình, tôi sẽ giải quyết mọi yếu tố nguy hiểm."

Clyde dùng đôi mắt sáng rực nhìn cô: "Thật sao?"

"Gần đây ở đây chúng tôi xuất hiện một thi thể không đầu, hắn ta đi khắp nơi cắt đầu người, cô có thể giúp giải quyết không?"

Potter nghe Clyde nói thì chỉ cau mày, không hề ngắt lời anh ta.

Giang Mãn Y hứng thú nhìn anh ta: "Thi thể không đầu?"

"Nói chi tiết hơn đi."

Potter nói nhỏ: "Đây là một truyền thuyết đã lưu truyền từ lâu, được kể rằng cái xác không đầu đó đã xuất hiện từ rất lâu rồi, có thể vì mất đầu nên hắn đặc biệt thích giếc người vào ban đêm, ra tay là cắt cả đầu người xuống."

"Chỉ là mỗi lần có người đuổi tới thì không ai có thể bắt được hắn. Nhiều năm như vậy, chỉ có bố tôi từng gặp hắn một lần. Theo lời bố tôi kể, hắn dường như là một người đàn ông có vóc dáng không cao lớn, bố tôi lúc đó thấy hắn thì muốn bắt hắn nhưng không ngờ hắn chớp mắt đã biến mất."

Giang Mãn Y: "Chỉ có bố anb gặp hắn thôi sao?"

Potter lắc đầu: "Cũng không phải, sau này còn có những người sói khác gặp hắn. Ttong vòng trăm năm gần đây, hắn dường như hoạt động rất thường xuyên."

"Ngay cả tôi cũng đã từng gặp hắn."

Anan

"Chỉ là vẫn giống như bố tôi mô tả, khi tôi muốn ra tay thì hắn đã biến mất rồi."

"Nhưng lúc đó tôi thấy bên cạnh hắn có một làn sương đen dày đặc."

"Có sương đen che phủ, bạn vẫn có thể nhận ra hắn là ai sao?" Giang Mãn Y nhướng mày.

Potter nói: "Vì đêm đó trăng rất tròn và sáng, sương đen trên người hắn tương đối đậm đặc, chỉ có sương đen ở phần đầu là khá thưa thớt."

"Cho nên tôi có thể nhận ra hắn chính là cái xác không đầu đó, hơn nữa thi thể nạn nhân đó chính xác là bị mất đầu."

"Vết thương giống như bị người dùng dao cắt thẳng ra vậy, rất phẳng phiu."

Giang Mãn Y xoa cằm: "Cũng thú vị đấy, nạn nhân có đặc điểm gì không?"

Clyde nói: "Nạn nhân đều là phụ nữ."

Potter cau mày: "Hình như không còn đặc điểm nào khác nữa."

"Được rồi, nếu đã như vậy thì cái xác không đầu này cứ để tôi đi tiêu diệt hắn." Giang Mãn Y vừa nói vừa lấy ra ống quẻ.

Những người sói nhìn vật trong tay cô... Ấm rượu? Thùng cơm? Cốc? Có chút mơ hồ.

Giang Mãn Y nhắm mắt lại lắc lắc, rất nhanh đã mở mắt ra: "Tôi đã biết hắn ở đâu rồi."

Người sói: ?

"Người bảo vệ hòa bình, tôi không hiểu ý cô.” Clyde nói.

Giang Mãn Y mỉm cười: "Ý tôi là tôi đã tìm thấy cái xác không đầu rồi, tạm biệt nhé."

Cô nói xong, những người sói chỉ thấy người phụ nữ trước mắt đột nhiên biến mất.

Potter đột nhiên mở to mắt, lại ngửi mùi hương còn sót lại trong không khí: "Cô ấy đi rồi."

Emily là một nhân viên phục vụ quán bar, cô ấy đã tự mình về nhà vào ban đêm như thế này vô số lần rồi.

Trên đường cô ấy sẽ gặp những tên bợm rượu say xỉn, sẽ gặp những người đàn ông dùng ánh mắt dâm đãng nhìn chằm chằm cô ấy.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu