Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 150

❊ ❊ ❊

Nicole buông tay khỏi miệng cô ấy, Tina vội vàng nở một nụ cười mệt mỏi: “Đúng, đúng vậy, tôi muốn nói chính là ý này.”

Giang Mãn Y đứng bên cạnh nhìn vẻ hãm hại tinh linh của bọn họ mà không kìm được cười: “Vậy tiếp tục đi, Tina, đến lượt cô.”

Tina: !

Không!

“Tôi hơi mệt rồi, hay là cô dẫn bọn họ vào đi.” Cô ấy cố gượng cười vui vẻ nói: “Hơn nữa lát nữa tôi còn phải đi tìm tế tư nữa.”"

“Nhưng cũng không mất bao nhiêu thời gian đâu.” Giang Mãn Y vuốt ve đầu Tina: “Tinh linh bất tử, cô không nên đi cùng những người bạn nhỏ của mình vào tiếp sao?”

Tina bĩu môi như sắp khóc nhưng cô ấy vẫn cố nặn ra nụ cười: “Nhưng đệ tử của cô còn chưa vào mà.”

“Đúng không?”

Khương Thật: ?

Giang Mãn Y trầm tư một lát, cảm thấy Tina nói cũng có lý: “Anh đi cùng tôi đi.”

Cô quay đầu nói với Khương Thật: “Vừa hay thử xem uy lực của anh ở Luyện Khí kỳ trung cấp.”

Khương Thật mếu máo nói: “Sư phụ, người nói đúng ạ.”

Tina thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá rồi, cuối cùng cô ấy không cần phải vào chịu chết nữa.

Bây giờ cô ấy vừa nghe thấy câu “Sao lũ kiến hôi dám” là chân đã bắt đầu nhũn ra rồi thì phải làm sao đây.

“Được rồi, Tina đi thôi.” Giang Mãn Y cười nói.

Tina: ?

“Tại sao tôi vẫn phải vào!”

Giang Mãn Y nhìn Tina: “Vừa nãy cộng cả cô vào là bốn tinh linh đã vào. Bây giờ chỉ còn hai tinh linh chưa vào, nếu cô không vào thì chúng ta không đủ người rồi.”

Tina: “Cô…”

“Tina, mau dẫn chúng tôi vào xem đi, tôi còn chưa được trải nghiệm bao giờ!”

“Đúng vậy đúng vậy!”

Tina muốn khóc mà không có nước mắt: “Được, được thôi.”

Cũng chính là sau khi Giang Mãn Y dẫn Khương Thật và những người khác lại chết thêm một lượt nữa rồi đi ra, sáu con tinh linh đã không còn chút sức lực nào, bọn họ đều ngã phịch xuống đất với vẻ mặt đờ đẫn.

Đây là cái loại chết đi sống lại quỷ quái gì thế này!

[Nhiệm vụ phụ: Xin hãy hoàn thành tâm nguyện của Nicole, cô ấy muốn trải nghiệm cảm giác chết đi sống lại (Đã hoàn thành, thưởng 10000 điểm kinh nghiệm, 10000 tiền).]

[Chúc mừng! Bạn đã thăng cấp rồi! Cấp 17 → Cấp 18]

Rất tốt, lại lên được một cấp.

Giang Mãn Y không khỏi cảm thán chuyến này quá đáng giá, chỉ cần cô cố gắng làm thêm vài nhiệm vụ phụ nữa thì nói không chừng lúc quay về đã hai mươi cấp rồi.

Mà nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc là ai chơi cái game lên cấp chậm thế này chứ!

Hoàn toàn không có tiền đồ gì cả!

“Tina.” Một giọng nam vang lên.

Giang Mãn Y ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy ở cửa phòng có một con tinh linh tóc vàng cánh trắng mặc áo choàng dài đang đứng.

Đám tinh linh đang ngồi liệt trên đất lập tức vẫy cánh, lảo đảo đứng dậy: “Tế tư.”

Tina nhìn tế tư đã lâu không gặp, mắt cô ấy ngấn nước: “Helix!”"

Khuôn mặt không chút biểu cảm của Helix khi nhìn thấy Tina đã có chút lay động: “Cậu ở bên ngoài sống thế nào rồi?”

“Tôi, tôi vẫn khá tốt.” Tina có chút chột dạ.

“Cậu xem, đây là pháp sư tinh linh mà tôi đã tìm được!”

Nếu vậy, Helix chắc chắn sẽ không trách móc chuyện cô ấy bỏ đi không trở về nữa phải không.

Giang Mãn Y nhẹ nhàng gật đầu: “Chào tế tư.”"

Helix liếc nhìn cô một cái, sau đó cũng nhẹ nhàng gật đầu: “Chào cô, cảm ơn cô đã chăm sóc Tina trong thời gian qua.”

“Tôi xin thay mặt tộc tinh linh chào mừng sự hiện diện của cô.” Helix đặt tay lên ngực, hơi cúi người.

Giang Mãn Y khẽ cười, vừa định mở miệng thì chợt nhận ra một nhiệm vụ bật lên trong đầu.

[Nhiệm vụ phe phái: Ba ngày sau sẽ mở nhiệm vụ phó bản phe phái. Huyết tinh linh - kẻ thù không đội trời chung của tộc tinh linh đang chuẩn bị tấn công họ. Dưới sự chỉ huy của nữ hoàng bóng đêm, huyết tinh linh sẽ chiến đấu để tranh giành cây tinh linh! Mà các tinh linh lúc này vẫn hoàn toàn không hay biết. Xin hãy giúp các tinh linh đánh bại huyết tinh linh để bảo vệ cây tinh linh! (Chưa hoàn thành).]

[Mẹo nhỏ hữu ích: Trận chiến phe phái này sẽ cung cấp lượng lớn kinh nghiệm cho người chơi. Trận chiến phe phái sẽ áp dụng chế độ hồi sinh (chỉ có thể hồi sinh những người tham gia trừ nữ hoàng tinh linh và nữ hoàng bóng đêm. Nếu trận chiến phe phái thất bại thì nữ hoàng tinh linh sẽ hy sinh và các tinh linh sẽ đồng thời mất nhà.]

Giang Mãn Y: !

Cái chiến trường phe phái gì chứ!

Rõ ràng đây là trận chiến bảo vệ cây tinh linh thì có!

Giang Mãn Y nhìn đồng hồ đếm ngược của trận chiến phe phái trên bảng hệ thống: 60:59:53.

“Anh là tế tư đúng không.” Giang Mãn Y nhìn Helix nói.

Helix nghi ngờ "ừm" một tiếng. Phù thủy tinh linh bị mất trí nhớ sao?

Cô vừa chào hỏi hắn xong mà đã quên nhanh vậy ư.

“Chuyện là thế này, tôi có một việc cần nói riêng với anh, anh có thể...” Giang Mãn Y liếc nhìn những tinh linh xung quanh.

Anan

Cô còn phải nói chuyện này cho tế tư trước rồi mới tính toán tiếp.

Mặc dù nói là chiến trường phe phái có chế độ hồi sinh nhưng nếu thua thì họ sẽ mất nhà!

Mà nữ hoàng tinh linh cũng sẽ chết nữa chứ. Chết tiệt!

Helix khẽ nhíu mày: “Mọi người ra ngoài trước đi, tôi muốn nói chuyện với pháp sư tinh linh.”

Những tinh linh khác gật đầu rồi bay ra ngoài, Tina còn không quên kéo Khương Thật ra theo.

“Bây giờ cô có thể nói rồi.” Helix đóng cửa phòng lại.

Giang Mãn Y hít một hơi thật sâu: “Tôi vừa mới biết được rằng huyết tinh linh sẽ tấn công các anh trong ba ngày tới.”

Đồng tử Helix co rút nhẹ: “Sao có thể, làm sao cô biết được?”

Hắn vừa hỏi xong, không chờ Giang Mãn Y trả lời mà lấy ra một quả cầu phát sáng. Hắn đặt hai tay trước ngực, quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa hai bàn tay. Helix nhíu mày, nhắm mắt lại.

Không lâu sau, hắn mở mắt, vẻ mặt có chút phức tạp: “Cảm ơn đã cho biết.”

“Tôi không ngờ bọn họ lại nhân cơ hội này mà tấn công.”

Giang Mãn Y thấy hắn tự lẩm bẩm, dường như đã biết chuyện thì bèn hỏi: “Bọn chúng muốn tranh giành cây tinh linh, vậy cây tinh linh có tác dụng gì sao?”

Helix mím môi: “Cây tinh linh là nơi cư ngụ của tộc tinh linh chúng tôi, cũng chính là nơi chúng tôi đang đứng đây.”

“Đồng thời cũng là cây mẹ đã sản sinh ra chúng tôi.”

“Sản sinh?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu