Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 133

❊ ❊ ❊

Nhưng giờ gã căn bản không thể cử động, chỉ có thể mặc kệ người đàn ông mặc đồ trắng kéo mình đến một lối vào đường hầm dưới lòng đất.

Hai bên lối vào đường hầm có hai quỷ sai cầm dao nĩa đứng canh. Vừa nhìn thấy Triệu Sinh, hai quỷ sai lập tức chắp tay, nói: “Bạch Đại nhân.”

Triệu Sinh khẽ gật đầu, cười nói: “Con quỷ này phiền hai vị chiếu cố nhiều hơn.”

Hai quỷ sai đánh giá Hà Thái một lượt: “Gã chính là kẻ đã lăng mạ Mạnh Bà đại nhân ư?”

“Chậc, đúng là quỷ không thể trông mặt mà bắt hình dong. Hôm nay Mạnh Bà đại nhân bị mắng đã lên cả trang đầu rồi, không ngờ lại là một con gà yếu ớt thế này.”

“Gã to gan thật!”

“Bạch Đại nhân, ngài yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Mạnh Bà đại nhân!”

Hà Thái nhìn hai tên quỷ sai có hình thù kỳ dị, hung thần ác sát kia mà chỉ cảm thấy lòng mình sợ hãi tột độ, gã đột nhiên có một dự cảm không lành.

Mạnh Bà đại nhân mà họ nói là ai, tại sao ai cũng nói anh ta đắc tội với Mạnh Bà.

Gã không có mà!

Gã oan uổng!

Rõ ràng gã chỉ mắng một phàm nhân thôi!

Nghĩ đến đây, trong lòng Hà Thái không khỏi có một suy đoán, lẽ nào người phụ nữ đó chính là Mạnh Bà?

Sao có thể! Sao có thể!

Mạnh Bà không phải nên ở bờ Vong Xuyên sao? Không có việc gì chạy đến phàm gian làm gì!

“Tốt, vậy tôi giao gã cho hai vị.” Triệu Sinh đặt Hà Thái đang không thể cử động vào tay họ, sau đó lại cười nói: “Yên tâm, sau chuyện này Mạnh Bà cũng sẽ cảm tạ hai vị.”

Quỷ sai dùng dao nĩa kẹp lấy Hà Thái, cười đến mức miệng rộng hoác ra: “Cảm tạ gì mà cảm tạ, công chức Địa Phủ như chúng ta đâu phải phàm nhân muốn lăng mạ là được!”

“Chúng ta vốn là đồng liêu, chỉ là chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi.”

“Đi thôi, theo chúng ta xuống mười tám tầng địa ngục đi.” Quỷ sai áp giải Hà Thái đi vào đường hầm dưới lòng đất.

Giờ phút này Hà Thái chỉ cảm thấy chân mình đã có thể cử động, miệng cũng có thể mở ra nói chuyện rồi nhưng con dao nĩa đang kề trên cổ gã, gã căn bản không dám chạy.

“Oan uổng quá!” Gã gào khóc lớn tiếng.

“Tôi căn bản không biết cô ấy là Mạnh Bà, tôi không biết!”

Nếu gã biết sớm thì đã như đám chó săn kia mà nịnh bợ Mạnh Bà rồi, nói không chừng chết rồi còn được làm quan.

Hà Thái giờ chỉ cảm thấy hối hận, tại sao không thể cho gã biết sớm người phụ nữ đó lại có lai lịch lớn như vậy.

Nếu biết sớm thì gã tuyệt đối sẽ không mắng.

“Oan uổng gì.” Quỷ sai hừ lạnh một tiếng: “Con quỷ nhà ngươi bình thường mắng người còn ít sao?”

“Tự mình đâm đầu vào chỗ chết thì cũng đáng đời!”

Một quỷ sai khác cũng nói: “Mạnh Bà đại nhân đối với quỷ rất hiền lành, chưa bao giờ tranh chấp với quỷ nào, hơn nữa Mạnh Bà đại nhân còn là nhân vật nổi tiếng ở Âm giới chúng ta, ngươi lại dám đắc tội với cô ấy! Đúng là tìm chết!”

“Hay là thử hang vạn xà trước xem sao?”

Hang vạn xà?

Hà Thái nghe thấy cái tên này thì chân không kìm được mà run rẩy: “Đừng mà đừng mà!”

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!”

“Cầu xin các người tha cho tôi đi, đợi ngày nào đó tôi mà làm quan thì tôi cũng sẽ chăm sóc các người!”

“Sau này nói không chừng chúng ta đều là đồng liêu, tha cho tôi đi!”

Quỷ sai nghe những lời hồ ngôn loạn ngữ của gã mà suýt nữa thì bật cười vì tức giận: “Còn mơ tưởng trở thành đồng liêu với chúng ta ư, xem ra vẫn còn chưa tỉnh táo.”

Chúng bắt lấy Hà Thái, không lâu sau đã đến một cái động lớn, bên ngoài động khắp nơi đều là rắn, rắn bò lổm ngổm trên mặt đất, thỉnh thoảng lại thè lưỡi.

Khắp nơi đều là tiếng rít "xì xì".

Hà Thái thậm chí còn nhìn thấy một bàn tay từ trong động thò ra, rất nhanh lại bị một đám rắn quấn lấy kéo xuống.

“A!”

Khắp nơi đều là tiếng kêu thảm thiết.

Hà Thái hoảng sợ lắc đầu: “Không! Không! Tôi không muốn vào, tôi không muốn vào!”

“Mấy người đây là công báo tư thù! Tôi muốn bẩm báo Diêm La Vương! Đúng vậy, Diêm La Vương nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho tôi!”

“Các người đều sẽ xong đời ha ha ha ha ha, các người lén lút nhận hối lộ đều bị tôi nghe thấy rồi, các người cứ chờ mà giống tôi đi!”

“Diêm La Vương! Tôi muốn gặp Diêm La Vương!”

Quỷ sai nghe gã vừa khóc vừa kêu, dứt khoát đạp một cước vào người gã: “Nghĩ gì thế? Ngươi có tư cách gặp Diêm La Vương điện hạ sao?”

Hơn nữa những chuyện họ làm lẽ nào Diêm La Vương điện hạ lại không biết?

Lăng mạ công chức Địa Phủ cũng là trọng tội, gã xuống mười tám tầng địa ngục là đúng rồi, Diêm La Vương điện hạ đến cũng sẽ không để ý đến gã.

Hơn nữa, Mạnh Bà đại nhân mấy nghìn năm nay mới xuất hiện một người, hơn nữa hiệu suất chế tác canh Mạnh Bà lại siêu cao, sao có thể để một con quỷ nhỏ bắt nạt.

Quỷ sai nhìn Hà Thái rơi xuống và bị đám rắn xông lên nuốt chửng, hai con quỷ cười ha hả: “Ngày mai đưa gã đi núi đao biển lửa thì thế nào?”

Anan

“Không được không được, núi đao biển lửa bây giờ lỗi thời rồi.”

“Theo ta thấy thì chi bằng thử hình phạt chải xương, sau đó đổ nước sôi sùng sục lên người gã, đợi khi da thịt bị bỏng rộp ra...” Quỷ sai cười một tiếng: “Thì dùng lược sắt chải sạch da thịt gã xuống cho đến khi không còn gì cả.”

“Ê, ta thấy chi bằng đưa đi chảo dầu sôi trước rồi đưa đến địa ngục cối xay đá, chiên giòn trước, sau đó dùng đá nghiền nát, cái mùi vị đó, dầu mỡ đều bị nghiền ra ha ha.”

Hà Thái không biết tiếp theo mình còn sẽ gặp phải điều gì, gã chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, những con rắn kia mỗi con đều há miệng cắn gã.

Thế nhưng mỗi lần rắn cắn lại không cắn được miếng thịt nào, chỉ có thể gặm từng chút một.

“Xì xì… Xì xì…”

Hà Thái đau đớn kêu thét, lúc này gã đã sớm quên những lời mình từng nói…

Phụ nữ chính là như vậy, gặp chút chuyện là chỉ biết kêu la. Nếu là gã thì cắn nát răng cũng sẽ không than nửa lời.

Giờ phút này gã đang đau đớn kêu gào trong đống rắn nhưng lại không một ai có thể cứu gã.

Gã muốn chạy nhưng toàn thân đau đến mức không thể nhấc nổi chút sức lực nào.

“Xì xì…”

Vô số con rắn chen chúc cắn vào người gã, một con rắn lùi xuống lại có một con khác xông lên, khắp người gã là cảm giác lạnh lẽo và trơn nhớt.

“A a a a!” Hà Thái lại há miệng, lần này một con rắn trực tiếp theo miệng gã chui vào.

Hà Thái không ngừng lắc đầu giãy giụa, đáng tiếc gã không thể ngăn cản điều gì.

Khoảnh khắc này, những nạn nhân từng bị gã lăng mạ, vu khống, dường như đều đang lạnh lùng nhìn gã từ không xa.

“Đáng đời!”

“Đáng đời!”

“Đáng đời!”

“Được rồi, buổi livestream hôm nay đến đây thôi nhé, chúng tôi vẫn đang trên đường đi.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu