Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 259

❊ ❊ ❊

“Xin chào học tỷ!” Một đám học sinh thấy Hàng Nhược đến thì cười tươi chào hỏi.

Hàng Nhược gật đầu, lạnh lùng bước ra từ lối thoát.

Không phải cô ấy không hòa đồng, chủ yếu là một đan sư như cô ấy mà không lạnh lùng một chút thì rất dễ bị trả giá!

Ít nói và lạnh lùng mới là dễ bán giá tốt nhất, người khác đến mua căn bản không dám mặc cả vì sợ đan sư hạ độc họ.

Hàng Nhược vừa bước ra đã thấy bộ xương khô đang bận rộn trong vườn, các tinh linh bay lượn hình như đang tranh cãi xem sẽ kết khế ước với học sinh nào.

Đúng vậy, các tinh linh bây giờ đều sẽ ký khế ước với con người.

Một người một tinh linh hỗ trợ chiến đấu và giúp đỡ lẫn nhau, là chiến hữu cũng là bạn tốt.

Hàng Nhược ngước mắt nhìn lên, có thể thấy những người đang bay lượn trên trời ở không xa.

Sở dĩ là ở không xa là vì bầu trời trên đầu cô là khu vực cấm bay, ngoài Giang Mãn Y và người của trường học của họ ra thì không ai khác được phép bay trên trời ở đây.

Hàng Nhược tay cầm lò luyện đan Cửu Chuyển Tử Kim đi về phía tòa nhà nhỏ hai tầng đó, đứng trước cửa nhà rồi hỏi một câu: “Hiệu trưởng đã về chưa?”

Rất nhanh một con rắn chui ra, Tiểu Thanh thò đầu ra: “Về rồi, cô tìm chị ấy làm gì?”

Hàng Nhược: “Gần đây tôi luyện ra chín viên tiên đan cực phẩm, đến nộp bài tập.”

Tiểu Thanh “Ồ” một tiếng: “Chủ nhân, có người đến nộp bài tập!”

“Được rồi, vào đi.”

Hàng Nhược lúc này mới nhấc chân bước vào, vừa vào cô ấy đã thấy Giang Mãn Y đang nằm ườn trên sofa: “Hiệu trưởng.”

Giang Mãn Y ngước mắt nhìn cô âyw một cái, sau đó viên tiên đan trong tay Hàng Nhược bay tới, cô tiện tay cầm lấy một viên tung lên trời rồi lại rơi vào miệng mình: “Mùi vị không tệ.”

“Cô tiến bộ rất nhiều đó!”

Hàng Nhược nhịn không được cười nhẹ: “Đa tạ hiệu trưởng chỉ dẫn mới phải.”

Những người khác đều nói hiệu trưởng chẳng làm gì cả nhưng thực ra không phải vậy, Giang Mãn Y chỉ cần có học sinh tìm cô hỏi vấn đề, cô chắc chắn sẽ giải đáp.

Nói đơn giản là cô thích tự chủ động làm bài tập.

Hàng Nhược đúng là như vậy. Bấy nhiêu năm qua, cô ấy vẫn luôn chuyên tâm luyện đan, mỗi lần luyện xong đều sẽ mang đến hỏi Giang Mãn Y trước.

Giang Mãn Y ăn một viên xong thì trả lại số còn lại cho cô ấy: “Một thời gian nữa hình như sắp khai giảng rồi đó, chuyên ngành của cô chắc chắn sẽ lại bị tranh giành điên cuồng, mau đi chuẩn bị đi.”

Đúng vậy, Hàng Nhược đã trở thành giáo viên của chuyên ngành đan sư mà bản thân cô ấy cũng có riêng một ngọn núi, tên là Đan Phong.

Mà đan sư là chuyên ngành kiếm tiền nhất nên mỗi lần tuyển sinh có rất nhiều người đến đăng ký.

Hàng Nhược gật đầu rời đi.

Giang Mãn Y ngáp một cái, đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian mình tự tìm niềm vui hồi xưa.

Lúc đó cô phải trải qua kiếp nạn mới có thể trở thành Thiên Đạo, trước khi cô sắp độ kiếp, Giang Mãn Y thực ra đã chuẩn bị sẵn một thứ thú vị cho mình.

Đó chính là một giao diện trò chơi, những thứ cô đã làm bấy nhiêu năm đó cứ coi như phần thưởng mà phát cho cô.

Cô tiện thể sắp xếp một chút nhiệm vụ, cuộc sống sẽ rất đầy đủ.

Và tu vi của cô thực ra cũng là tu vi bản thân cô nên mới có thể nạp tiền để đạt được mục đích tu luyện, còn tu vi của Lăng Thính Lan hoàn toàn là do Giang Mãn Y chia sẻ cho cô ấy.

Dù sao tu vi của cô vô cùng vô tận.

Huống hồ cô đã trở thành Thiên Đạo rồi.

Thiên Đạo trước kia đã dùng sức mạnh cuối cùng của mình tạo ra linh khí hồi phục, trao cho Giang Mãn Y cơ hội cứu rỗi thế giới và bây giờ cô chỉ cần vận hành thế giới này một cách hoàn chỉnh, mọi thứ sẽ rất tốt.

Cô đã sắp xếp các tu sĩ phi thăng lên thượng giới sẽ mỗi người giữ chức trách của mình như thần tiên cai quản các lĩnh vực lớn, đương nhiên mỗi trăm năm cũng sẽ khảo hạch một lần, nếu không vượt qua sẽ bị loại.

Ngày thường họ cũng có thể hạ phàm nhưng số lần có hạn tương đương với việc cố gắng phi thăng để tìm được một công việc.

Còn bản thân Giang Mãn Y cũng định dùng thân phận này tiếp tục chơi ở nhân gian một thời gian đến khi nào cô chán, có lẽ cô sẽ đi ngủ một giấc hoặc có lẽ cô sẽ đổi một thân phận khác để chơi lại.

Giang Mãn Y đứng dậy đi lên lầu thì thấy Lăng Thính Lan đang chơi game ở trên lầu.

“Haizz.” Cô thở dài một tiếng.

Lăng Thính Lan đúng là như nguyện vọng kiếp trước của cô ấy, có được một cơ thể khỏe mạnh (sau khi tu tiên có thể không ăn không uống không ngủ) chơi game 24/24.

Giang Mãn Y lắc đầu đi đến vườn hoa, cô bắt lấy một tinh linh hỏi: "Tina đi đâu rồi?"

Tinh linh đó rõ ràng cũng đã nghe danh Tina: "Cô ấy hình như đi quay phim rồi, chắc vài ngày nữa sẽ về thôi."

Đúng vậy, Tina vì quá yêu thích điện ảnh nên tự học làm đạo diễn và bây giờ mỗi ngày cô ấy dẫn theo một đám tinh linh diễn viên đi khắp nơi quay phim.

"Sư phụ!"

Giang Mãn Y quay đầu lại, thấy Khương Thật đang cầm cần câu, mặt đầy vui vẻ bay tới.

"Sư phụ, người xem tôi câu được gì này!"

Giang Mãn Y nhìn kỹ, trên cần câu của cậu ta treo một cái núm vú giả nhưng ngậm núm vú giả lại là một cô bé đáng yêu vô cùng.

Cô bé người cá bụ bẫm, nhìn cô bé cười hì hì một tiếng.

Giang Mãn Y: ...

"Anh lại trắng tay rồi à."

Nàng tiên cá nhỏ này thực ra là con của một cặp vợ chồng tiên cá mà Khương Thật quen sau này, anh ta đã giúp đỡ họ nên trở thành bạn bè với họ.

Kể từ khi họ sinh con, Khương Thật thỉnh thoảng đi câu cá sẽ trêu chọc nàng tiên cá nhỏ tên Hạ Tinh Tinh này.

Và rồi thành ra, mỗi khi Khương Thật câu cá trắng tay, Hạ Tinh Tinh sẽ ngậm núm vú giả vào lưỡi câu, giả vờ như anh ta câu được cá.

Cho đến bây giờ, ít ai là không biết Hạ Tinh Tinh bởi vì tên Khương Thật này hầu như lần nào đi câu cũng trắng tay!

Giang Mãn Y bật cười: “Mau đưa cô bé về đi."

Anan

Cô phải đi tuyển chọn học sinh tham gia kỳ thi tuyển sinh lần này rồi, chắc lại là một công trình lớn đây.

Ừm... Hay là vẫn như cũ, học sinh nhập học thì cấp cho họ một giao diện điều khiển nhỉ!

Biến cuộc sống thành game!

Cố gắng làm nhiệm vụ, có điểm tích lũy là có thể đổi được đủ loại phần thưởng đó!

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu