Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 105

❊ ❊ ❊

[Cô bé có phải gặp chuyện gì rồi không, có phải có kẻ xấu theo dõi nhưng không tiện nói nên mới bảo là ma?]

[Thế thì cũng nên báo cảnh sát chứ.]

[Mịe kiếp, sợ quá tôi với con tôi ôm nhau co ro trong chăn đây.]

[Haha, còn ma quỷ gì nữa, trên đời này làm gì có ma, streamer tìm chân gỗ rồi.]

[Sư phụ, mau trừ yêu diệt ma đi!]

Cũng chính vào lúc này, một luồng gió lạnh thổi qua sau lưng cô ấy. Ngay khoảnh khắc luồng gió lạnh chạm vào gáy, phía sau cô cũng vang lên tiếng tí tách tí tách.

Giống như máu đặc sệt nhỏ xuống sàn nhà, hòa cùng nhịp tim của cô ấy.

Giang Tuyết chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ dưới chân dâng lên, nhanh chóng lan khắp cơ thể, cả người cô ấy dường như biến thành một bức tượng.

Lông tơ trên cánh tay cũng dựng đứng, như thể đang nói cho cô ấy biết nơi này rất nguy hiểm.

Nhưng mà… Cô ấy đang tựa cả người vào ghế sofa, thì làm gì có gió thổi từ phía sau chứ.

“Đại… Đại sư, cứu tôi với!” Giang Tuyết rụt cổ lại, sợ hãi đến mức bật khóc nức nở.

Cô ấy cũng là bệnh vái tứ phương rồi, thực ra mấy ngày nay trong nhà cô liên tục xảy ra những chuyện linh dị lớn nhỏ.

Chẳng hạn như rõ ràng khi ra ngoài cô nhớ là mình đã rút sạc điện thoại ra nhưng khi tan làm về lại phát hiện sạc vẫn cắm trên ổ điện.

Hoặc đôi dép lê đáng lẽ phải để trên giá giày nhưng lại xuất hiện trong bếp.

Hay là trong cốc nước bỗng dưng xuất hiện một vũng chất lỏng màu vàng nâu.

Những chuyện nhỏ nhặt này, Giang Tuyết cũng không nhớ rõ hết. Huống hồ mỗi ngày trời chưa sáng cô ấy đã đi làm, tối mịt mới về, cả đầu óc sớm đã trở thành một đống hồ dán rồi.

Thế nhưng hôm nay cô ấy được nghỉ ở nhà, những chuyện kỳ quái này lại khiến cô ấy nhận ra rõ ràng rằng trong nhà mình dường như không chỉ có một mình cô ấy.

Hôm nay cô ấy cuối cùng cũng được ngủ nướng đến khi tỉnh giấc tự nhiên, khi thức dậy thì phát hiện bếp ga trong bếp của mình không dùng được nữa.

Phản ứng đầu tiên của cô ấy lúc đó là hết ga rồi, thế là cô nghĩ mình sẽ ra ngoài mua gì đó ăn.

Sau khi trở về lại phát hiện cửa nhà vậy mà đang mở. Giang Tuyết giật mình, cẩn thận từng li từng tí vào nhà kiểm tra một lúc lâu, xác nhận không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy có chút bực mình, nghĩ chắc là mình dạo này không nghỉ ngơi tốt, đóng cửa không chặt.

Chuyện đó cũng bỏ qua đi, đợi cô ấy nghỉ ngơi một lúc ở nhà rồi ra ngoài ăn tối với bạn bè, khi trở về lại phát hiện cửa sổ phòng khách vậy mà đang mở.

Nhưng cô ấy ở nhà hầu như không mở cửa sổ, dù có mở thì trước khi ra ngoài cũng nhất định sẽ đóng lại.

Đương nhiên, tất cả những điều này đều có thể giải thích là do cô ấy sơ suất.

Thế nhưng sau khi về nhà, cô ấy nằm trên ghế sofa chơi điện thoại, chơi một lúc lại càng cảm thấy không đúng.

Rõ ràng cửa sổ luôn đóng nhưng lại không ngừng có gió thổi vào, cứ như thể cô ấy đang sống trong một căn phòng bị dột tứ phía vậy.

Nhưng cô ấy rõ ràng không bật điều hòa, trong phòng cũng không nên có gió!

Giang Tuyết nghi ngờ một lúc rồi đứng dậy kiểm tra cửa sổ, cũng chính vào lúc cô ấy xác nhận cửa sổ đã đóng chặt, cả căn phòng bỗng nhiên tắt điện cái "rụp".

Cả căn phòng chìm vào một khoảng tối đen như mực, Giang Tuyết thậm chí còn không nhìn thấy ánh sáng từ các tầng bên ngoài.

Cô ấy thầm nghĩ có lẽ cả khu dân cư đã mất điện.

Giang Tuyết lần mò xoay người định đi lấy điện thoại nhưng trong bóng tối lại chạm phải một thứ lạnh lẽo, cảm giác như vảy rắn trơn tuột.

Lạnh lẽo, cứng rắn lại khiến người ta rợn tóc gáy.

Đợi đến khi cô ấy run rẩy mò được điện thoại và bật đèn pin lên, lại chẳng thấy gì cả.

Giang Tuyết vỗ vỗ ngực, nghi ngờ mình có thể đã chạm vào chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, dù sao thì cảm giác của bàn trà cũng y như vậy.

Cô ấy áng chừng mất điện chắc chỉ một lát thôi, dù sao thì khu dân cư cô ấy ở có quản lý khá tốt.

Giang Tuyết nghi ngờ có lẽ dạo này mình áp lực công việc quá lớn nên muốn tìm việc gì đó làm để chuyển hướng sự chú ý, ma xui quỷ khiến thế nào lại click vào kênh livestream của Khương Thật.

Hôm qua tan làm về cô ấy đã xem livestream của sư phụ Khương Thật một lúc. Đối với cô ấy mà nói hóng được dưa của người có tiền cũng là một niềm vui lớn rồi.

Cô ấy cũng không ngờ mình lại được chọn, nói thật lúc đầu khi được chọn cô ấy còn nghĩ có nên bán suất này đi không.

Nhưng cho đến khi bên tai cô ấy bắt đầu xuất hiện tiếng cười khẽ, Giang Tuyết ôm chặt gối ôm không dám cử động, trong đầu cũng hoàn toàn quên mất mình vừa nghĩ gì.

Cô ấy rụt lại trên ghế sofa gõ chữ: "Sư phụ, người đừng cười nữa, cười hơi ghê rợn ạ."

Thế nhưng tin nhắn hiển thị gửi thất bại.

Giang Tuyết lúc đầu còn tưởng là do mạng có vấn đề nhưng khi cô ấy thử gửi một món quà nhỏ thì mới phát hiện mạng của mình dường như không có vấn đề gì.

Mà cô ấy cũng không thể nào bị quản lý kênh livestream chặn bởi vì nếu bị chặn thì sẽ có thông báo.

Cũng đúng lúc cô ấy đang xem livestream thì bên tai lại vang lên tiếng cười khẽ.

Tiếng cười quỷ dị, lúc xa lúc gần như một con dao sắc bén đang kề vào cổ cô ấy, khiến cô ấy không thể cử động.

Cô ấy muốn đứng dậy mở cửa rời khỏi đây nhưng đôi chân lại không nghe lời.

Không thể cử động.

Giang Tuyết chỉ có thể rụt lại trên ghế sofa, bị động chịu đựng nỗi sợ hãi mà bóng tối mang lại.

Cô ấy cảm thấy tinh thần mình ngày càng hoảng loạn, bên tai có thể nghe thấy cuộc đối thoại của streamer và người khác nhưng linh hồn cô ấy lại như đang bị kéo ra.

Âm thanh bên tai cũng dần trở nên mơ hồ, cô ấy càng ngày càng buồn ngủ.

Trong mơ màng cô ấy dường như nghe thấy một khúc hát líu lo, nghe có vẻ giống côn khúc, người hát côn khúc đó dường như đang đến gần cô hơn.

Hình như rất nhanh Giang Tuyết sẽ gặp được người đó rồi.

Anan

Cũng đúng lúc này, một giọng nữ từ màn hình điện thoại truyền ra.

"A Dao ăn đào có đó không?"

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu