Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 112

❊ ❊ ❊

“Người thường thì thường không nhìn thấy ma trừ khi có mắt âm dương.”

“Mắt âm dương.” Giang Tuyết ngớ người: “Tôi có đọc trong tiểu thuyết rồi.”

Cô ấy vừa dứt lời, Hạ Tang Hòa bên cạnh đã nói: “Vậy pháp lực của cô cao thâm như vậy, chắc cũng có thể khiến ma hiện hình chứ?”

Giang Mãn Y giả vờ không nghe ra sự châm chọc trong lời cô ấy, cô cười nói; “Đương nhiên là có thể. Ở đây tôi vừa hay có hai lọ nước mắt bò đã qua xử lý đặc biệt.”

Cô xoay tay một cái, trên lòng bàn tay lập tức xuất hiện hai lọ thủy tinh nhỏ.

Giang Tuyết: !

Phép thuật!

Hạ Tang Hòa nhíu mày nhìn, trong lòng thầm nghĩ vị đại sư tự xưng này cũng có vài chiêu trò đấy chứ, chắc là ảo thuật thôi.

Cô ấy là người duy vật, chưa bao giờ tin trên đời có quỷ thần. Nếu thật sự có, vậy sao ông bà nội cô ấy chưa bao giờ quay về thăm cô ấy?

Thế nên chắc chắn là không có, chỉ là người đời giả thần giả quỷ mà thôi!

“Tác dụng của nước mắt bò là chỉ cần bôi lên mí mắt là có thể nhìn thấy ma, hiệu lực duy trì ba tiếng đồng hồ.” Giang Mãn Y làm dấu ok: “Ba nghìn tệ một lọ, hai cô có muốn mua không?”

“Ba nghìn?” Hạ Tang Hòa kêu lớn.

Một lọ bé tí teo còn chưa bằng ngón tay cái của cô ấy, thứ nước mắt bò tự xưng này lại đòi ba nghìn tệ.

Đúng là giả thần giả quỷ kiếm tiền quá dễ dàng!

Giang Mãn Y xua tay: “Ba nghìn không đắt đâu, giá vốn của tôi cũng đã một nghìn rồi.”

Hạ Tang Hòa: ...

Cô nói thẳng giá vốn ra như vậy là thật lòng đấy à?

“Giá vốn một nghìn mà cô bán gấp ba lần thì đắt quá rồi! Đúng là gian thương mà!”

Lạ thật, cô ấy lại đi tranh cãi với kẻ lừa đảo chuyện có phải gian thương hay không làm gì chứ? Cô ấy không nên vạch trần trò lừa bịp này, sớm để cô bạn thân của mình tỉnh ngộ sao?

Giang Tuyết bên cạnh kéo tay Hạ Tang Hòa: “Đại sư, tộ mua hai lọ.”

Cô ấy lấy điện thoại ra chuẩn bị thanh toán, Giang Mãn Y cũng cười nói: “Giá vốn đúng là một nghìn nhưng thứ này là tôi mua ở Âm giới, thế này cũng coi như giao dịch xuyên biên giới rồi, tăng giá là chuyện rất bình thường mà.”

Hạ Tang Hòa vẫn nhíu mày, cô ấy nghiêm túc nghe vị đại sư này nói nhảm, chỉ cảm thấy cô bạn thân ngốc nghếch cứ thế móc tiền ra thì quá là ngốc nghếch rồi!

Hạ Tang Hòa thở dài một tiếng, giữ chặt tay Giang Tuyết: “Tớ trả tiền.”

Cô ấy mua!

Đợi cô ấy mua rồi mà không nhìn thấy ma thì sẽ giao nộp vị đại sư này cho công an!

Giang Mãn Y không quan tâm ai trả tiền, thật ra cô hoàn toàn có thể trực tiếp dùng pháp lực khiến con quỷ kia hiện hình nhưng không phải là muốn kiếm thêm chút tiền sao.

Mấy lọ nước mắt bò này suýt nữa thì ế ẩm trong tay cô rồi.

Đợi sau khi họ trả tiền xong, Giang Mãn Y mở lọ nước mắt bò, bôi lên mí mắt của họ.

“Được rồi, mở mắt ra đi.”

Hạ Tang Hòa chỉ cảm thấy mí mắt lạnh buốt, cô ấy muốn xem thử thứ nước mắt bò mà mình đã bỏ ra ba nghìn tệ rốt cuộc có thể giúp cô ấy nhìn thấy cái gì.

Nghĩ kỹ lại, nếu chỉ tốn sáu nghìn tệ mà có thể giúp cô bạn thân tránh bị lừa thì… Cũng khá hời.

Cô ấy mạnh mẽ mở mắt ra.

“Á!”

Hạ Tang Hòa kinh ngạc nhìn bức tường phía sau ghế sofa, nơi đột nhiên xuất hiện một 'người'. 'Người' đó mặc hí phục, cúi đầu trông như đã chết.

Bộ hí phục của cô ta rất dài, hai chân lơ lửng cách mặt đất một khoảng nhất định.

Rõ ràng lúc đầu ở đây không có gì cả.

Giang Mãn Y cũng thích thú nhìn con quỷ này. Con quỷ bị ánh sáng trói buộc trên tường, hai cánh tay bị trói sang hai bên, trông hơi giống chúa Giêsu trên cây thập tự giá.

Trên đầu cô ta đội không ít đồ trang sức khảm ngọc bích, hai lọn tóc mai trước ngực có chút rối bời, nhìn kỹ thì bộ hí phục trên người cô ta không phải màu trắng mà là màu hồng phấn nhạt.

Bộ hí phục điểm xuyết hoa văn, tà áo dưới bị ngấm màu máu, máu tươi còn tí tách nhỏ xuống.

Giang Tuyết cũng giật mình khi con quỷ đột nhiên xuất hiện, tối qua trời tối quá nên cô không nhìn rõ.

Lần này thì nhìn rõ mồn một, con quỷ đứng bất động, không còn vẻ hung tợn như hôm qua.

“Đại, đại sư.” Cô ấy không kìm được lùi ra sau Giang Mãn Y, còn không quên kéo cả Hạ Tang Hòa đã sợ mất hồn mất vía lại.

Giang Mãn Y nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy: “Đừng sợ.”

Cô nói xong rồ lại nhìn Hạ Tang Hòa: “Thấy ma rồi chứ, thế nào, ba nghìn tệ này có đáng không?”

Hạ Tang Hòa sắp khóc đến nơi. Bây giờ trong đầu cô ấy một bên có tiếng nói rằng trên đời này không có ma quỷ đâu, cô ấy là người của thời đại mới, không nên mù quáng vô tri như vậy.

Bên kia lại có một tiếng nói khác rằng cô nói cái quái gì thế, ma đang ở cùng phòng với tôi đây, tôi sắp tè ra quần rồi!

Rõ ràng tiếng nói thứ hai có sức chiến đấu mạnh hơn, tiếng nói thứ nhất dần dần biến mất.

“Đáng.” Hạ Tang Hòa mếu máo nói: “Quá đáng tiền luôn.”

Cô ấy cả đời cũng không ngờ rằng chỉ tốn ba nghìn tệ mà có thể nhìn thấy ma. Nếu mở một cuộc triển lãm, không biết bao nhiêu người sẽ tranh nhau đến xem.

Khương Thật ngơ ngác, các cô thấy cái gì vậy!

Sư phụ! Tôi không thấy gì cả!

Giang Mãn Y chú ý đến ánh mắt của anh ta rồi ném cho anh ta một lọ nước mắt bò bảo anh ta tự bôi.

Khương Thật bôi xong cũng giật mình vì con quỷ đột nhiên xuất hiện nhưng dạo này anh ta đi theo Giang Mãn Y gặp nhiều rồi nên sức chịu đựng tâm lý cũng đã được cải thiện.

Anh ta không hề phát ra tiếng động nào, chỉ nhỏ giọng hỏi Giang Mãn Y: “Sư phụ, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

“Trừ khử cô ta sao?”

Giang Mãn Y lắc đầu, cô đứng dậy đi tới, đứng trước mặt con quỷ này rồi dùng ngón trỏ nâng cằm cô ta lên.

Cô nhìn thấy một khuôn mặt chuẩn của một đào hát. Ngay khi đầu cô ta được nâng lên, đào hát lập tức mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Giang Mãn Y.

“Cô là ai?”

Anan

Giang Mãn Y cười nói: “Bây giờ cô là tù nhân nên tôi phải là người hỏi cô mới đúng.”

“Cô tên là gì?”

Con quỷ nhìn cô không nói gì.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu