Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2637 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Ông há miệng, dường như không thể bịa thêm nữa.

Ba người còn lại trong xe lập tức nói: “Đội trưởng, chúng tôi hiểu rồi ạ!”

Chỉ cần giữ kín bí mật này thì sẽ không ai biết họ đã mê tín!

“Tốt! Vậy bây giờ tiếp tục xuất phát!” Đội trưởng đặt tay ra ngoài cửa sổ xe phơi nắng, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút hơi ấm.

Cũng chính lúc họ đang trên đường đến sông Thanh Thủy, Giang Mãn Y đang ăn cơm ở một quán ăn nhỏ.

Hôm qua sau khi cô sai nhóc quỷ lần lượt đi vào giấc mơ của các cảnh sát để quấy rối họ, cô đã muốn dẫn cậu ta đi bắt hung thủ rồi.

Dù sao thì có chức năng tự động tìm đường mà, cô đảm bảo có thể đi thẳng đến trước mặt hung thủ.

Thế nhưng nhóc quỷ cứ khăng khăng rằng cậu ta phải tận mắt nhìn thấy các chú cảnh sát mang xương cốt của mình đi, cậu ta sợ bị con mèo nào đó đào ra ăn mất xương.

Dù sao thì xương của cậu ta có mùi thơm lắm, đến cả bản thân cậu ta còn chảy nước dãi.

Giang Mãn Y: …

Đầu quỷ này thật sự có thể đi làm streamer ăn uống được đấy, chắc cho cậu ta một căn nhà là cậu ta cũng vui vẻ ăn sạch được.

Lúc này đầy quỷ đang lén lút ẩn mình dưới gốc cây táo tàu. Dù sao thì tuy cậu ta có thể hiện hình nhưng quỷ vẫn sợ ánh nắng mặt trời.

Miệng cậu ta nhét đầy kẹo mút, bây giờ trông cậu ta giống như một khẩu súng máy kẹo mút vậy.

Ban đầu Giang Mãn Y cho cậu ta hai mươi cây kẹo mút là để cậu ta ngậm miệng, tốt nhất là cứ một tiếng một viên kẹo, cho cậu ta bốn tiếng tự do phát biểu.

Ai ngờ đầu quỷ lại nhét hết vào miệng rồi hớn hở nghĩ giờ bản thân là quỷ rồi, quỷ thì sợ gì sâu răng chứ!

Cậu ta muốn ăn sạch sành sanh!

Đầu quỷ dùng lưỡi đảo kẹo mút trong miệng, di chuyển chúng đến vị trí khác.

Ngay lúc cậu ta sắp chảy nước dãi đầy đất thì một giọng nói truyền đến: “Ở đây cũng có một cây táo tàu!”

Chư Cát Trấn đi bộ đến mức người gần như tê dại, hai bên sông Thanh Thủy toàn là cây cối, xe không vào được nên chỉ có thể đi bộ.

Từ sở cảnh sát đến sông Thanh Thủy mất tổng cộng năm tiếng, từ sông Thanh Thủy đi bộ đến đây lại mất thêm một tiếng nữa.

Bây giờ Chư Cát Trấn đói đến mức bụng lép kẹp, dù sao thì anh cũng chưa ăn bữa sáng.

Họ đã tìm suốt dọc đường những cây táo tàu, cuối cùng cũng tìm thấy cây thứ ba mươi lăm ở đây.

Ninh Tư đi đến kiểm tra như thường lệ, sau đó hoảng hốt kêu lên!

“Ai mà vứt một đống giấy kẹo ở đây thế!”

Đầu quỷ đắc ý trên cành cây, miệng lẩm bẩm: “Đương nhiên là ký hiệu do bản thân bé làm rồi! Rất dễ nhận ra có đúng không!”

Đáng tiếc là họ không nghe thấy cậu ta nói gì.

Ninh Tư ngồi xổm xuống định nhặt những giấy kẹo này lên để tránh gây ô nhiễm môi trường.

Ai ngờ vừa nhặt một nắm giấy kẹo lên thì nhìn thấy bên dưới có dấu vết đất đã bị đào xới.

Đội trưởng vừa nhìn thấy lập tức tim đập nhanh hơn nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh: “Đào lên xem thử.”

Chư Cát Trấn lấy ra cái xẻng nhỏ, đeo găng tay, ngồi xổm xuống xúc một xẻng, cảm thấy có vật cản bên trong thì nói: “Có đồ!”

Đầu quỷ trên cành cây vừa chảy nước dãi kẹo, vừa khóc thét: “Mấy người nhẹ tay một chút chứ! Huhu!”

Xương của cậu ta đã nát lắm rồi, đừng làm thành tro cốt nữa chứ!

Chư Cát Trấn đặt xẻng sang một bên, sau đó dùng tay đào đất, rất nhanh anh đã cẩn thận lấy ra một túi nhựa từ chỗ đó.

Cái túi nhựa này được đầu quỳ vớt từ dưới sông lên vì do quỷ xử lý nên trên đó hoàn toàn không có dấu vân tay.

Đây là một chiếc túi nhựa trong suốt, bốn người một quỷ có mặt ở đó đều có thể nhìn rõ xương cốt bên trong.

Anan

Ninh Tư: “!”

“Thật sự là có!” Nói ra thì vừa nãy cô vẫn còn hơi lo lắng, biết đâu mơ mộng chỉ là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy nên mọi người đều mơ cùng một nội dung.

Lúc Chư Cát Trấn đào bới, tuy cô rất mong có thể đào ra nhưng đồng thời cũng nghĩ rằng nếu không đào ra được thì ít nhất có thể chứng minh Đồng Chính Dương vẫn còn khả năng sống sót.

Thế nhưng… Họ thực sự đã tìm thấy một đống xương cốt, rõ ràng đây là xương người.

Là cảnh sát hình sự thường xuyên tiếp xúc với thi thể và xương cốt, việc nhận ra đây là xương người ngay lập tức không có gì lạ.

“Mang về cho pháp y giám định!” Lúc này sắc mặt đội trưởng vô cùng nghiêm túc.

Ông vừa nghĩ đến cái đầu quỷ trong giấc mơ của mình khóc lóc nói chú cảnh sát ơi cháu bị người ta ăn thịt rồi, chú nhất định phải giúp cháu tìm ra hung thủ nhé thì lập tức cảm thấy khó chịu đến mức, cổ họng như bị nghẹn lại.

Càng thêm chua xót.

Họ không nhìn thấy trên cây táo tàu phía sau, một cái đầu quỷ đang khóc ra nước mắt, ngưng tụ thành mấy chữ lớn.

“Xương cốt yên nghỉ, aba aba thơm quá trời~”

Phía sau còn kèm theo một dấu sóng máu me đang nhúc nhích.

Từ đêm qua, sau khi Dụ Thành Văn làm rơi cần câu thì ông ta vẫn cứ thất thần.

Mãi đến khi tan làm, ông ta liên hệ với người anh em tốt của mình, chuẩn bị quay lại sông Thanh Thủy xem xét một lần nữa.

Mặc dù chuyện đêm qua thực sự khá đáng sợ nhưng hôm nay nắng chói chang, sự đáng sợ đó cũng tan biến theo khói sương.

Hơn nữa ông ta nghĩ kiểu gì cũng phải lấy lại cần câu chứ, cây cần câu đó mấy nghìn tệ lận.

Ông ta xót tiền.

Thật trùng hợp, người anh em của ông ta cũng nghĩ như vậy, hai người nhất trí đến sông Thanh Thủy thì thấy một chiếc xe cảnh sát lướt qua họ.

Dụ Thành Văn: “!”

Ông ta quay đầu nhìn người anh em: “Cảnh sát cũng biết chuyện ma quỷ này rồi sao?”

Người anh em của ông ta hít một hơi: “Thế cần câu của chúng ta? Chắc không bị thu rồi chứ.”

Phải biết rằng đây là khu vực cấm đánh bắt cá, họ đều lén lút đi câu vào ban đêm.

“Vậy chúng ta còn đi xem không?”

Dụ Thành Văn nghĩ một lát: “Đi, đi xem đi, dù sao cảnh sát cũng đã đến đó rồi, dương khí của họ nặng, chắc chắn không có vấn đề gì!”

Hai người xuống xe đến chỗ câu cá hôm qua để nhìn một cái.

Ở đây chẳng còn một cây cần câu nào.

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu