Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 118

❊ ❊ ❊

“Đừng chạm vào gương!” Thanh niên thấy cô chạm vào gương thì vội vàng kêu lên.

Anh ta gọi xong thì dường như nhận ra giọng mình hơi lớn nẻn nhỏ giọng nói: “Rửa xong thì ra ngoài đi.”

“Tôi phải làm việc rồi.” Câu nói của anh ta nghe khô khốc.

Giang Mãn Y gật đầu, sau đó nhanh chóng dùng truyền âm gọi Bạch Vô Thường đang nhàn rỗi ở Địa phủ đến.

“Ôi, đang bận gì thế này?” Triệu Sinh vừa đến đã thấy mình bị kẹt trong cái nhà vệ sinh nhỏ xíu này.

Anan

Hắn quay đầu nhìn chiếc gương, hứng thú nói: “Bạch Tiên Nhi à?”

Triệu Sinh đội chiếc mũ Vô Thường siêu cao nhìn con nhím trong gương, thấy nó run lẩy bẩy thì càng hứng thú đưa tay kéo con nhím ra.

“Cô muốn con Bạch Tiên Nhi này à?”

Hắn đặt con nhím vào tay Giang Mãn Y, cô dùng hai tay đón lấy con nhím to bằng chiếc cốc nước sau khi được lấy ra từ trong gương.

“Tôi không phải muốn thứ này, tôi đến đây để điều tra xem căn nhà này có ma không.”

Cô vừa nói xong, thanh niên kia lao đến: “Cô mau đặt nó xuống!”

Khương Thật thấy thanh niên này có vẻ hơi nóng nảy thì vươn tay kẹp chặt hai tay anh ta ra sau lưng, sau đó nhìn con nhím trong tay Giang Mãn Y: “Sư phụ, đây là cái gì vậy?”

Giang Tuyết và Hạ Tang Hòa đứng một bên cũng có chút kinh ngạc. Họ tận mắt nhìn thấy một con nhím từ trong gương chui ra, hơn nữa con nhím còn lơ lửng trong không trung một lát rồi mới rơi vào tay Giang Mãn Y.

Lúc này, tác dụng của nước mắt bò bôi trên mí mắt họ đã biến mất vì vậy họ không nhìn thấy Triệu Sinh.

“Bạch Tiên Nhi.” Giang Mãn Y đáp.

Khương Thật nghe vậy có chút nghi hoặc: “Bạch Tiên Nhi không phải là gia tiên có tính tình khá ôn hòa, chủ yếu chữa bệnh trừ tai họa sao?”

“Sao lại còn hại người được chứ?”

Giang Mãn Y kinh ngạc: “Cậu còn hiểu mấy cái này à?”

Khương Thật nhe răng cười: “Cái này chẳng phải là để phòng ngừa từ trước sao?”

Dạo này khi nghỉ ngơi anh ta đều nghiên cứu mấy thứ linh dị thần quái bao gồm cả những bông hoa sư phụ trồng trong vườn, anh ta đều tra xem đó là loài gì.

Chỉ tiếc là không tra ra được.

Triệu Sinh đứng một bên khẽ cười: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi trước đây.”

Hắn dùng ngón tay khều khều gai của con nhím: “Nó thì không hại người, nhưng mà…”

“Nhưng mà gì?” Giang Mãn Y hỏi.

Bốn người đứng một bên thấy cô nói chuyện với không khí thì không dám lên tiếng.

“Đây là một con Bạch Tiên Nhi bị mù, lại có pháp lực thấp kém, xem ra trước đây suýt nữa thì chết đói, bây giờ vẫn còn rất yếu.”

Triệu Sinh khẽ lắc đầu: "Đúng là đáng thương.”

Hanw từ trong tay áo lấy ra một nén hương: “Không còn gì khác, ăn tạm một nén hương vậy.”

Giang Mãn Y nhận lấy nén hương: “Chỉ cần đốt là được?”

Triệu Sinh ừ một tiếng: “Sao trên người cô còn có mùi quỷ vậy.”

“Lại còn là mùi từ mấy trăm năm trước nữa chứ.”

Giang Mãn Y: …

“Vừa mới bắt được. Chuyện con quỷ này có chút vấn đề, anh cứ về trước đi, đợi tôi xong việc sẽ xuống tìm anh.”

Triệu Sinh cười cười: “Vậy được, trùng hợp hôm nay tôi mời cô đi uống rượu.”

Giang Mãn Y gật đầu đồng ý, đợi đến khi Triệu Sinh đi rồi, cô mới nhìn sang thanh niên kia: “Anh tên là gì?”

Thanh niên có chút sợ hãi, lại có chút luống cuống nhìn cô: “Từ Xích.”

“Cô, cô vừa nói chuyện với ai vậy?”

Giang Mãn Y vuốt ve con nhím đang run lẩy bẩy: “Bạch Vô Thường.”

Hạ Tang Hòa và Giang Tuyết đứng một bên trợn tròn mắt, trong lòng đầy rẫy sự kinh ngạc.

Ai mà chẳng từng qua cái danh Bạch Vô Thường, không ngờ đại sư lại có quan hệ rộng đến vậy.

Chỉ hơi tiếc là họ không nhìn thấy quỷ nữa. Nếu không thì ba ngàn tệ mà được xem một con quỷ mặc hí phục, lại còn có thêm Bạch Vô Thường nữa thì quá tuyệt vời rồi.

Đúng là có thể khoe khoang cả đời có phải không.

“Anh gặp con Bạch Tiên Nhi này như thế nào, nó có làm gì anh không?” Giang Mãn Y hỏi.

Từ Xích nhìn con nhím đó, có chút bất lực nói: “Tôi vừa mới chuyển đến đã phát hiện ra nó rồi.”

“Nhưng nó thật sự không làm hại tôi, cô đừng giếc nó, làm ơn đấy.”

Hạ Tang Hòa thấy anh ta cầu xin cho con nhím, không nhịn được nói: “Nó không làm hại anh mà anh sao trông như bị hút cạn kiệt thế kia, anh nhìn quầng thâm mắt trên mặt mình xem.”

“Anh không phải bị nó mê hoặc rồi chứ. Anh đừng sợ, đây là đại sư thật đấy, vừa nãy anh cũng thấy rồi đó, đại sư nhất định sẽ giúp được anh.”

“Không phải không phải.” Từ Xích vội vàng nói: “Nó thật sự không làm hại tôi, bộ dạng tôi bây giờ đều là do tôi tự nguyện.”

“Chuyện là thế này…”

Khi Từ Xích đến thành phố này hai tháng trước, toàn thân anh ta chỉ còn vỏn vẹn sáu nghìn tệ.

Công việc của anh ta cũng rất rõ ràng, là một họa sĩ truyện tranh nguyên tác mà thời này họa sĩ truyện tranh đã khó sống rồi huống chi là họa sĩ truyện tranh nguyên tác, gần như là đường cùng.

Anh ta là một người mê game, bình thường cũng chỉ viết viết vẽ vẽ nhưng lại không muốn ở quá xa xôi đến nỗi không gọi được đồ ăn ngoài.

Thế là anh ta đi khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng lại tìm được một căn nhà ở trung tâm thành phố với giá thuê tám trăm tệ một tháng, cái giá này còn rẻ hơn cả những nơi hẻo lánh.

Từ Xích quyết đoán thuê ngay và vào đêm thứ hai sau khi anh ta chuyển đến, lúc đang vẽ thì anh ta nghe thấy tiếng tí tách.

Nghe tiếng dường như là từ nhà vệ sinh, Từ Xích tưởng vòi nước chưa khóa chặt nên đi qua xem.

Sau khi vào nhà vệ sinh, không ngờ anh ta chỉ thấy một thứ tròn xoe "vụt" một cái đã chạy tọt vào trong gương.

Từ Xích há hốc mồm kinh ngạc.

Lúc này anh ta cũng nhớ lại chuyện chủ nhà từng nói căn phòng này có chút vấn đề.

Từ Xích sợ hãi kêu lớn một tiếng, sau đó anh thấy cái thứ đen thui chui vào gương kia hiện rõ hình dạng.

Vật đó hóa ra là một con nhím, con nhím quay lưng về phía anh ta, thút thít khóc nhỏ: “Huhu huhu huhu.”

Từ Xích nhìn thấy là một con nhím thì ngược lại không còn sợ hãi nữa, hơn nữa lại là một con nhím đang khóc.

Anh ta dùng hai tay chống vào khung cửa, ngăn không cho mình bị dọa choáng váng, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Chào ngài Nhím? Cô Nhím? Xin chào, xin hỏi ngài là gì vậy?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu