Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Lượt đọc: 2741 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 188

❊ ❊ ❊

"Chỉ là chúng ta đoán sai một chút. Trận pháp này trước kia sau khi cây hạnh già cỗi chết đi, đã mở ra cửa sinh. Trải qua thời gian thay đổi, sau đó lại có người dựa trên cơ sở này mà cải tạo trận pháp thành trận pháp phòng ngự, còn thêm vào chức năng tụ linh."

Trạm Song trầm tư một lát: "Có lẽ là sư tổ."

Tuy quán Thanh Bình bây giờ chỉ có sáu người bọn họ nhưng sư phụ từng nói sư tổ có pháp lực cao siêu, rất lâu trước kia chỉ nhận sư phụ làm một đệ tử.

Mà sau khi sư phụ đến đây, đạo quán đã có bộ dạng như bây giờ.

"Sư tổ?" Giang Mãn Y quay đầu nhìn Trạm Song.

Trạm Song gật đầu: "Sư tổ đã hóa tiên, chuyện này chắc chỉ sư phụ biết. Đợi sư phụ về tôi sẽ hỏi."

"Sư phụ đi đâu ạ?" Tùng Sơn Linh mở miệng hỏi.

Trạm Song đáp: "Cái này... Anh cũng không rõ lắm. Hình như các đạo quán lớn, những ai có thực lực vượt qua Kim Đan kỳ đều được mời đi."

"Chắc là liên quan đến linh khí phục hồi. Các nhiệm vụ bây giờ cứ liên tục xảy ra vấn đề, có lẽ họ đi thương nghị chuyện này."

Giang Mãn Y nhướng mày: "Nếu đã vậy, tôi xin phép đi trước, sau này có việc gì thì liên lạc lại."

Tùng Sơn Linh nghe vậy thì vội vàng nói: "Tiền bối, liệu có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không ạ?"

Một đại lão lợi hại như vậy, nhất định không thể bỏ lỡ.

Hơn nữa, trước đây cô ấy chưa từng nghe nói đến, e rằng đây là một đại lão ẩn thế cũng không chừng.

Giang Mãn Y mỉm cười để lại thông tin liên lạc cho họ rồi sau đó mới trở về nhà.

Khoảng thời gian này luôn bận rộn, cô quả thực hơi mệt rồi.

Giang Mãn Y vừa về đến nhà đã uống trà do bộ xương khô pha rồi xem bảng điều khiển.

[Nhiệm vụ phụ: Giải cứu Tùng Sơn Linh bị bắt đi làm chú rể (Đã hoàn thành, thưởng 10000 điểm kinh nghiệm, 10000 tiền vàng).]

[Chúc mừng bạn, bạn đã lên cấp! Cấp 35 → Cấp 36!]

[Nhiệm vụ bang phái: Xin hãy dẫn dắt thành viên bang phái, bắt đầu nhiệm vụ phó bản đầu tiên nào~ (Chưa hoàn thành).]

Giang Mãn Y nhấp mở bang phái xem một cái, hiện tại không có thành viên bang phái nào bị thiếu.

Cô tùy tiện nhấp vào biểu tượng bang phái thì thấy một khung nhỏ bật ra, bên trong viết một đống chữ.

[Điều lệ bang phái:]

[1. Thành viên bang phái nếu muốn rời khỏi bang, cần nộp đơn xin chờ bang chủ xét duyệt, sau khi rời bang sẽ tự động mất đi ký ức liên quan đến bang phái (Chính thức gia nhập bang phái cần báo danh).]

[2. Bang chủ có thể dựa theo nhu cầu để chế tạo bảng điều khiển cho họ, hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận được một lượng điểm kinh nghiệm nhất định (Điểm kinh nghiệm chia năm năm với bang chủ).]

[3. Sau khi gia nhập bang phái, độ trung thành đối với bang phái tự động tăng lên một trăm phần trăm và tự động trở thành trạng thái đồng minh không thể tấn công.]

[4. Bang chủ có quyền đá thành viên bang phái ra khỏi bang, sau khi bị đá sẽ tự động mất đi ký ức liên quan đến bang phái.]

[5. Bang chủ có thể thiết lập một mức độ cấm ngôn nhất định, sau khi bị cấm ngôn thành viên bang phái không thể nói ra những chuyện bị cấm ngôn.]

Giang Mãn Y nằm trên ghế sofa đọc xong điều lệ bang phái, cô suy nghĩ một chút rồi thuấn di đến xưởng sáng tác tiểu thuyết thì thấy Lăng Thính Lan đang chơi game hăng say.

Anan

Đợi Lăng Thính Lan chơi game xong, cô mới mở miệng nói; "Lan Lan, tôi đến đón cậu về nhà đây."

Lăng Thính Lan giật mình run bắn, cô ấy ôm ngực: "Cậu dọa tôi sợ chết khiếp rồi, sao đi đứng không có tiếng động gì vậy?"

Trời ạ, cửa phòng đóng kín, trong nhà đột nhiên xuất hiện một người nói chuyện đáng sợ đến mức nào chứ.

Giang Mãn Y: "..."

"Tôi không cần đi bộ, tôi thuấn di đến đây."

Lăng Thính Lan: ...

"Cậu nói cũng có lý. Chuyện của cậu xong xuôi rồi à?"

Giang Mãn Y gật đầu: "Xong rồi nên bây giờ tôi đến đón cậu về, tiện thể thử nghiệm một thứ."

Lăng Thính Lan thắc mắc; "Thử nghiệm cái gì?"

"Về bang phái ấy." Giang Mãn Y gom máy tính, đồ đạc và cả Lăng Thính Lan thành một gói rồi trực tiếp mang về nhà; "Bang phái đã chuẩn bị xong rồi, cậu có muốn vào xem không?"

Lăng Thính Lan trợn tròn mắt: "Nhanh vậy!"

Cô ấy hình như cũng chưa chơi game được bao lâu nhỉ, nhiều nhất là vài ngày thôi mà?

"Đi thôi." Giang Mãn Y dẫn Lăng Thính Lan ra khỏi nhà, đến cửa kết giới của lãnh địa bang phái: "Ngay tại đây này."

Lăng Thính Lan nhìn đông ngó tây: "Có cái gì đâu chứ."

Cô ấy chỉ thấy Giang Mãn Y đưa tay ra chạm vào phía trước, sau đó bàn tay cô biến mất, chỉ còn lại một cánh tay không có tay.

Lăng Thính Lan cũng tò mò làm theo thử: "Vãi chưởng!"

"Đây chẳng phải là thế giới nhỏ trong truyền thuyết sao! Ghê gớm thật!"

Cô ấy trực tiếp chui vào thì thấy mình như thể lạc vào thế giới game vậy, trước mắt là những kiến trúc cổ đại huy hoàng dựa núi kề sông, mây mù lượn lờ, không xa là một vầng hồng nhật, trong núi dường như còn vẳng tiếng cười khẽ của thiếu nữ.

"Trong này còn có người nữa sao?"

Giang Mãn Y liếc nhìn mấy con hồ ly đang xuyên qua rừng núi: "Không có người nhưng có yêu tinh."

Lăng Thính Lan: !

Mấy ngày không gặp, trong này vậy mà đã mọc ra yêu tinh rồi!

"Là hồ ly tinh." Giang Mãn Y vừa dứt lời, không xa đã có mấy con hồ ly chạy đến.

Một con hồ ly trắng muốt đáng yêu chạy đến hóa thành hình người, chính là Phục Bạch Thu, cô ta hành lễ: "Thiếp xin gặp Bang chủ."

Những con hồ ly khác đi theo sau cô ta cũng lũ lượt hóa thành hình người: "Xin chào bang chủ."

Giang Mãn Y: "..."

Bọn họ có phải là đã xem video nào về "Long Vương trở về" không vậy? Sao cứ toàn làm mấy trò ngớ ngẩn thế này.

Cũng trong lúc Lăng Thính Lan đang ngây người, cô ấy phát hiện trong đầu mình có thêm một vài thứ.

Đại khái là nói sau khi gia nhập bang phái thì cần tuân thủ quy định bang phái, không được vi phạm bang quy.

"Bang... Chủ?" Lăng Thính Lan do dự gọi một tiếng, sau đó ha ha ha ha cười phá lên.

Giang Mãn Y xoa trán: "Cậu cứ gọi là Y Y đi."

"Mấy người gần đây thế nào rồi?" Cô nhìn Phục Bạch Thu và những người khác.

Phục Bạch Thu duyên dáng cười nói: "Nơi đây linh khí dồi dào, càng có thể tu tâm dưỡng tính, tránh xa đám đông, là một nơi cực kỳ tốt đẹp."

Huyền Huyễn, Nữ Cường
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hữu Tọa Miếu