Trăng sáng treo cao, gió đêm hiu hắt.
Tại vùng bụng núi Hyjal, từng đợt dao động ma pháp kinh khủng từ một thung lũng vô danh nằm giữa căn cứ loài người và căn cứ thú nhân lan tỏa ra ngoài.
Ánh sáng màu lam sâu thẳm nhuộm xanh cả nửa bầu trời đêm, thậm chí che lấp đi ánh hào quang của "Bạch Nữ Sĩ". Cách đó vài chục cây số vẫn có thể nhìn thấy dị tượng này, kẻ nào có khả năng cảm nhận kém cỏi đến đâu cũng biết nơi đây đang ấp ủ một nguồn năng lượng huyền thuật mang tính hủy diệt.
Trong thung lũng, hàng chục pháp sư Huyết Tiên đứng tại các nút thắt của một pháp trận khổng lồ, tập trung tinh thần thi triển ma pháp lên chiếc bình nhỏ màu đen đang lơ lửng ở giữa trung tâm. Ánh sáng xanh lam chói mắt kéo dài những cái bóng đen kịt phía sau lưng họ, chiếu rọi mọi vật trong thung lũng rõ mồn một.
Việc dẫn động ma lực từ nước trong Giếng Vĩnh Cửu vô cùng khó khăn. Mặc dù pháp trận dưới chân họ là loại pháp trận dẫn năng lượng hiệu quả cao, được các ma pháp sư tài hoa của tộc Cao Cấp Tinh Linh dốc hết tâm huyết nghiên cứu suốt gần bảy ngàn năm mới dần hoàn thiện và định hình để vận dụng năng lượng của Giếng Mặt Trời, nhưng Giếng Mặt Trời và Giếng Vĩnh Cửu là hai tồn tại hoàn toàn khác biệt, độ khó không thể đánh đồng.
Bởi lẽ chỉ riêng một bình nước giếng này thôi đã chứa đựng tổng lượng ma lực sánh ngang với Giếng Mặt Trời thời kỳ đỉnh cao.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi từ Cao nguyên Sẹo Đao trở về, An Cách Mã cùng nhóm pháp sư Huyết Tiên lên đường đến núi Hyjal. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, họ quyết định chọn thung lũng này làm nơi thực hiện thuật "Biện Chức" (dệt phép).
Nơi đây đủ gần tiền tuyến để đảm bảo độ chính xác của ma pháp ở một mức độ nhất định, nhưng cũng đủ xa Cây Thế Giới để nếu chẳng may xảy ra sự cố, ít nhất cũng không làm tổn hại đến Cây Thế Giới, hay khiến hàng vạn binh sĩ Dạ Tinh Linh đóng quân ở tuyến phòng thủ cuối cùng phải chết không nơi chôn thây.
Dưới sự chỉ huy của ma pháp sư Khải Lôi, các pháp sư Huyết Tiên đã làm việc không ăn không ngủ suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng hoàn thành việc xây dựng sơ bộ pháp trận, thành công rút ra một phần mười ma lực trong chiếc bình nhỏ.
Đôi mắt ai nấy đều đỏ ngầu, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Dẫu vậy, họ vẫn không dám lơ là dù chỉ một giây, sợ rằng xảy ra sai sót dẫn đến mất cân bằng ma lực.
Đến lúc đó, dù có vô số pháp thuật phòng hộ, thung lũng này vẫn sẽ bị san phẳng hoàn toàn, thậm chí căn cứ của loài người và thú nhân cách xa vài chục cây số cũng sẽ bị liên lụy.
---❊ ❖ ❊---
Cách pháp trận về phía nam một cây số là khu trại dùng để cung cấp chỗ nghỉ ngơi ngắn hạn cho các pháp sư Huyết Tiên thay ca. Tại rìa một góc trại, các vị lãnh đạo của các tộc đang đứng cùng một An Cách Mã đã kiệt sức, vừa quan sát động tĩnh phía xa vừa trò chuyện với nhau.
"Thật... khó mà tin được, tôi chưa từng thấy loại pháp thuật có cấp bậc năng lượng thế này... Tiếc là tôi không giúp được gì nhiều."
Jaina đưa tay trái che trước mắt, trầm trồ cảm thán.
Mặc dù cô có thiên phú siêu việt, là người đứng đầu không thể bàn cãi trong thế hệ trẻ ở Dalaran nếu không tính đến Khadgar, nhưng xét về khả năng vận dụng nguồn ma lực bên ngoài, cô rõ ràng thua kém nhiều so với các ma pháp sư Huyết Tiên đã làm việc tại Đền thờ Giếng Mặt Trời suốt hàng trăm năm qua.
An Cách Mã cũng nhờ có tinh hoa Giếng Mặt Trời trong cơ thể hỗ trợ nên mới vô cùng nhạy cảm với nguồn ma lực đồng căn đồng nguyên của Giếng Vĩnh Cửu, từ đó mới có thể tham gia vào việc này. Nếu không, tùy tiện nhúng tay vào chỉ tổ làm vướng chân các ma pháp sư mà thôi.
Trong suốt một ngày một đêm qua, với tư cách là người dẫn dắt chính, anh đã tiêu hao tinh lực nhiều hơn bất kỳ ai. Mãi đến lúc này mới rút ra nghỉ ngơi một chút, anh đã mệt đến mức không còn hơi sức để nói chuyện, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể chìm vào giấc ngủ.
Anh chỉ gật đầu, nhai thịt khô một cách máy móc chứ không lên tiếng.
"Tiên tri, ngài còn cần bao nhiêu thời gian nữa?"
Malfurion lo lắng hỏi. Vị Đại Druid này vừa từ tiền tuyến rút về, cũng có phần mệt mỏi, trên quần áo đầy những vết cháy xém, chòm râu cũng bị thiêu trụi một mảng.
Cách gọi này khiến Jaina không nhịn được mà lại nhìn An Cách Mã đầy tò mò.
Kể từ khi tin tức Tiên tri trở về lan truyền, người Dạ Tinh Linh đều biết "thân phận thật" của An Cách Mã. Ngoài những bí mật cần giữ kín vẫn phải ngậm miệng, Malfurion cũng không giấu giếm gì nữa, bắt đầu gọi thẳng danh hiệu Tiên tri của An Cách Mã ở nơi công cộng.
"Nếu Illidan có thể trở về đúng hạn, theo dự tính thận trọng, chúng ta ít nhất vẫn cần nửa tháng nữa."
An Cách Mã trầm tư nói.
Dẫn động ma lực trong bình nước vốn đã là một công việc lâu dài, chưa kể còn phải mượn sức mạnh của Con mắt Sargeras để dệt nó thành một ma pháp chưa từng có tiền lệ.
Thực tế, phát huy sức mạnh của Con mắt Sargeras không khó. Illidan trong chính sử chỉ cần sự giúp đỡ của một vài pháp sư Naga là đã phát động được ma pháp gần như xé toạc cả Northrend.
Cái khó nằm ở chỗ làm sao để phạm vi sát thương của ma pháp cố định trên đầu lũ ác ma, đảm bảo núi Hyjal và cả Kalimdor không chịu tổn thương quá lớn.
Làm sao để gây sát thương lên Archimonde cũng là một điểm khó.
Dù sao đây cũng là ma pháp sát thương diện rộng, Archimonde sẽ không đứng ngây ra đó chờ cái chết ập đến. Một khi đã cho hắn cơ hội thở dốc, thì muốn phát động ma pháp lần thứ hai là điều không thể.
Hơn nữa, nếu pháp thuật che giấu dao động ma pháp tại nơi này thất bại, Archimonde phát hiện ra kế hoạch của liên quân Hyjal từ trước, hắn có thể trực tiếp giáng xuống đây, ngăn chặn ma pháp của họ, rồi ngược lại kích nổ ma lực của nước trong giếng, hủy diệt nốt phần phòng tuyến còn lại của liên quân...
Đây là một con dao hai lưỡi.
Nửa tháng thời gian, phần lớn là để dự phòng cho những rủi ro đó.
Đáng tiếc là tộc Nightborne hoàn toàn phớt lờ yêu cầu của Dạ Tinh Linh, còn sự viện trợ từ tộc Rồng Đỏ cũng không biết khi nào mới tới, điều này càng làm tăng thêm nhiều sự bất định cho việc dệt ma pháp.
"Tiên tri, bây giờ rút về phía sau để khởi động lại tiến trình ma pháp vẫn còn kịp, chúng ta rất khó tranh thủ được nửa tháng. Mặc dù Jarod đã thắng một trận vẻ vang, tiêu diệt hàng vạn ác ma, nhưng so với số lượng của chúng thì chẳng thấm vào đâu. Ba tuyến phòng thủ đầu tiên đều đã bị phá vỡ, cùng lắm một tuần nữa, ác ma sẽ tới căn cứ của loài người... Cô Jaina, cô nghĩ quân đội của mình có thể cầm cự đến khi ma pháp hoàn thành không?"
Nói đoạn, Malfurion nhìn về phía Jaina.
Được vị lãnh đạo đáng kính, sống đã vạn năm của Dạ Tinh Linh gọi bằng danh xưng "cô" đầy tôn trọng, Jaina, người chưa từng trải qua sóng gió lớn, có chút căng thẳng, nhưng cô vẫn lắc đầu không chút do dự.
Điều này đơn giản là chuyện viễn tưởng.
Không phải quân đội của cô không có sức chiến đấu, mà là đại quân ác ma quá đỗi hùng mạnh.
Nhìn lại lịch sử của Azeroth, ngoại trừ cuộc đại chiến giữa các tạo vật của Titan và Cổ Thần thời kỳ Titan mới giáng thế, đại quân ác ma hiện tại e rằng là đội quân hùng mạnh nhất từng xuất hiện trên thế giới này, quân lực của nó thậm chí còn vượt qua đội quân ác ma từng cố gắng xâm chiếm Azeroth thời kỳ Chiến tranh Cổ đại.
"Ngay cả khi quân đội rút từ tiền tuyến về cùng chúng ta phòng thủ, cộng thêm nhóm bán thần mà ngài đã đánh thức, e rằng cũng không cầm cự nổi ba ngày." Cô nói.
An Cách Mã đáp: "Dù dùng cách nào đi nữa, các người phải tranh thủ đủ thời gian cho tôi. Không ai trong chúng ta chịu nổi rủi ro mất cân bằng ma pháp, một khi chúng ta không thể điều khiển được sức mạnh của nước trong giếng hoặc Con mắt Sargeras, không chỉ đại bản doanh phía sau, mà cả Cây Thế Giới cũng sẽ bị hủy diệt trong dòng lũ huyền thuật."
Malfurion nghiến răng gật đầu.
Đột nhiên, chỉ nghe một tiếng động khẽ, ánh sáng xanh lam chói lọi bùng nổ không xa, chờ ánh sáng dịu lại, ở đó đã xuất hiện một nữ pháp sư loài người với phong thái tuyệt đại.
Cô mặc pháp bào cổ cao, đầu đội phụ kiện tóc hình vương miện, tay cầm một cây quyền trượng tỏa ra dao động ma pháp mạnh mẽ. Cô nhìn về hướng pháp trận một lúc, sau đó quay người lại, chính xác tìm thấy An Cách Mã ở góc trại rồi chậm rãi bước tới.