"Thuật hữu hảo cấp thấp - tác dụng lên mục tiêu, giúp mục tiêu tránh khỏi sự tấn công của các sinh vật trí tuệ thấp trong vòng ba giờ. Giới hạn mục tiêu là ba người..." Văn Trì đọc to những dòng chữ huỳnh quang trên cuộn trục, đọc đến đây thì chợt khựng lại. Cô nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm chết người. Ngẩng đầu nhìn lại, ba người cùng hội cùng thuyền lúc nãy đang dùng ánh mắt biến chất để dò xét lẫn nhau.
Bốn người. Một chết ba sống, ai sống ai chết? Ánh mắt bốn người tại kho dầu chạm nhau trong khoảnh khắc, ba kẻ trong đó bất chợt đạt được sự đồng thuận, đồng loạt nhìn về phía người thứ tư.
"Các người có ý gì?" Cái đầu hói của gã đàn ông kia nếu có tóc thì lúc này chắc chắn cũng phải dựng đứng lên, bởi vì chính hắn là người đang bị nhìn chằm chằm. Vật phẩm là của Văn Trì, cô ta chắc chắn không muốn chết; Thanh Phấn và Trương Nhất Đào là một phe, họ cũng không muốn chết. Vừa vặn ba người lành lặn đối đầu với một gã què, vứt bỏ ai là lựa chọn mang tính bản năng.
"Tiểu huynh đệ, tiểu anh hùng, bọn họ vậy mà muốn bỏ rơi kẻ tàn phế như ta vào lúc này, cậu chắc cũng không nghĩ vậy chứ?" Gã đầu hói chỉ hói tóc chứ không hói trí tuệ. Dọc đường đi, hắn đã sớm nhìn ra cái gã họ Thanh kia, nói êm tai thì là có tinh thần anh hùng, nói khó nghe thì chính là một thằng ngốc. Hai người bình thường kia không cần tốn sức, chỉ cần tên ngốc này tự nguyện đứng ra hy sinh thì hắn mới có đường sống. Vừa dứt lời, Văn Trì và Trương Nhất Đào cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Thanh Phấn, xem hắn phản ứng thế nào.
"Đừng coi tao là thằng ngu! Mày tưởng tao sẽ mắc mưu mày sao?" Vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Thanh Phấn không những không bị gã đầu hói lay động mà còn buông lời châm chọc. Thích tỏ vẻ là thật, vì giữ thể diện mà chịu thiệt cũng là thật, nhưng điều đó không có nghĩa gã thanh niên tóc vàng này thực sự là kẻ ngốc. Không tốt nghiệp cấp hai đã lăn lộn dưới đáy xã hội, nơi đó chưa bao giờ thiếu những kẻ thích sai khiến lũ đần độn. Chịu thiệt một lần, mắc mưu hai lần, bị lừa đến lần thứ ba mà vẫn không rút kinh nghiệm thì Thanh Phấn chưa từng thấy, huống chi là chính bản thân hắn. Có lẽ việc "tẩy não" bởi các tiểu thuyết mạng khiến hành vi và tư duy của Thanh Phấn khác người, khiến kẻ khác lầm tưởng hắn không có não, nhưng dù là việc lấy máu thay cho Trình Viện hay dọc đường luôn cố tỏ ra anh hùng cứu giúp mọi người, hắn thực chất luôn có một giới hạn - chính là mình không được chết! Trương Nhất Đào, gã đầu hói và những người khác đều bị cái vẻ ngoài thích làm anh hùng của hắn đánh lừa, hoàn toàn quên mất rằng bên dưới lớp da đó không phải là một vĩ nhân có học thức cao, đạo đức cao thượng hay phẩm chất quý giá gì cả. Hắn, chỉ đơn thuần là một gã lưu manh tầm thường nhất mà thôi.
"Tao ghét nhất là kẻ coi tao là thằng đần, mày mau cút xuống địa ngục đi!" Gã đầu hói đã chạm vào giới hạn của Thanh Phấn. Bản chất lưu manh lộ rõ, hắn vừa chửi thề vừa giơ ngón giữa, thái độ thay đổi nhanh như diễn kịch.
Nhìn nhầm rồi! Tâm trạng Trương Nhất Đào lúc này còn kinh ngạc hơn cả gã đầu hói. Trong "Saw", rõ ràng hắn chỉ là một gã lưu manh bình thường, sao có thể trong vài giờ ngắn ngủi đã biến thành đại hiệp? Mình vậy mà lại bị màn trình diễn của hắn dẫn dắt, đúng là mất trí rồi! Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng việc không quan trọng, Trương Nhất Đào chỉ thoáng nghĩ rồi bỏ qua, quay đầu nhìn cuộn trục thuật hữu hảo, định làm theo chỉ dẫn trên đó. Còn về sống chết của gã đầu hói, nói thật, sau khi đã từng giết người trong "Saw", hắn chẳng còn cảm giác gì nữa.
"Tất cả dừng tay lại cho tao!" Gà chết còn giãy giụa huống chi là một con người sống sờ sờ. Nhìn cảnh sắp bị người khác vứt bỏ để chờ bị xé xác, gã đầu hói cũng tung ra đòn liều mạng. Hắn giơ cao một vật nhỏ bằng đốt ngón tay, màu xám xịt. Kiểu dáng đó, biểu cảm đó, cứ như Hoàng Kế Quang tái thế, Đổng Tồn Thụy sống lại, khiến người ta không cần nghe hắn giải thích cũng hiểu trong tay hắn rốt cuộc là thứ gì.
"Các người ai cũng có vật phẩm, chẳng lẽ tao lại không có sao? Nói cho các người biết, thứ trong tay tao chỉ cần tao có ý niệm là sẽ phát nổ, trong vòng hai mươi mét không một mống sống sót. Các người muốn bỏ rơi tao thì tất cả cùng chết chung đi!" Gã đầu hói gào lên tuyệt vọng, giọng khản đặc. Biểu cảm và lời nói điên cuồng đó cảnh báo tất cả mọi người rằng hắn đang nói thật.
Quái nhân đã xuất hiện, bốn năm cái bóng lờ mờ không vội vây lại, không biết là định đùa giỡn mọi người hay vì lý do nào khác. Trương Nhất Đào đau đầu nhức óc, dựa vào cấp độ vật phẩm mà bọn họ đang có, việc gã đầu hói sở hữu một quả bom điều khiển bằng ý niệm hoàn toàn là điều có thể xảy ra. Giờ đây bị hắn uy hiếp ngược lại, biết phải làm sao?
"Ông muốn thế nào?" Văn Trì bước lên một bước.
"Cô lại đây! Tôi còn muốn cô dìu tôi đến trung tâm thành phố, cái gọi là Tiểu đội 13 toàn là lũ phế vật!" Gã đầu hói đã mất kiểm soát nhưng chưa mất hết lý trí: "Đưa cuộn trục và hai ống thuốc tiêm đây. Tôi có thể đảm bảo cô và tôi an toàn đến trung tâm thành phố. Còn tên tóc vàng kia, nếu bây giờ mày quay lại đấm gục thằng nhóc đeo kính kia, tao cũng có thể cân nhắc mang mày đi cùng!" Gã đầu hói tính toán không phải là không kỹ. Đã xác định là uy hiếp và đắc tội rồi thì cũng chẳng cần bận tâm chuyện từng tính kế đối phương trước đó. Tuy tên tóc vàng không phải kẻ ngốc nhưng thằng nhóc đeo kính mới là kẻ tinh ranh, giữ lại Văn Trì không có tính đe dọa để cô ta dìu mình bỏ chạy lúc nguy cấp, còn giữ lại Thanh Phấn là vì thể lực của hắn còn giá trị lợi dụng. Bản thân hắn tự tin chỉ cần đe dọa là có thể khống chế được hắn, chỉ cần bước đầu hắn nghe lời mình đấm gục đồng đội thì sau này tự nhiên sẽ càng lún càng sâu.
Gã đầu hói tính toán rất kỹ, nhưng hắn không phải kẻ cam chịu cái chết, những người khác cũng chẳng phải hạng ngồi chờ chết. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Trương Nhất Đào bất ngờ vươn tay, Văn Trì dường như còn chưa kịp phản ứng thì cuộn trục đã rơi vào tay người khác. Gã đầu hói trơ mắt nhìn cảnh này xảy ra, muốn ngăn cản nhưng chân đã gãy không thể di chuyển, muốn kích nổ bom nhưng lại chưa đến lúc quyết định cuối cùng. Chính sự do dự này đã khiến quyền chủ động đổi chủ.
"Uy hiếp tao? Mày chọn nhầm đối tượng rồi!" Trương Nhất Đào giơ cuộn trục lên cười lạnh: "Có giỏi thì mày kích nổ đi, cùng lắm thì tất cả cùng lên đường!"
"Mày..." Gã đầu hói trong bụng đã rủa xả Văn Trì - cái con đàn bà ngu ngốc kia - hàng ngàn lần. Một tờ giấy mà cũng không giữ nổi, loại người như vậy sống trên đời còn có ý nghĩa gì: "Được, mày, tao, và thằng tóc vàng, ba chúng ta rời đi, để con đàn bà này lại cho quái nhân ăn thịt!" Gã đầu hói đành lùi một bước.
"Đừng đánh đồng tao với sự hèn hạ của mày!" Trương Nhất Đào cười lạnh.
"Ý gì?" Gã đầu hói không bận tâm việc bị nói là hèn hạ, nhíu mày suy nghĩ hàm ý trong lời đối phương.
"Tao nói là không ai phải chết cả!" Trương Nhất Đào nói một câu gây kinh ngạc: "Chỉ còn hai tiếng nữa là trời sáng, chúng ta chỉ cần cầm cự hai tiếng nữa, căn kho phía sau này đủ cung cấp sự che chở mà chúng ta cần!"
"Nói nhảm, vào được thì chúng ta đâu cần phải náo loạn ở đây!" Gã đầu hói vẫn không hiểu đối phương rốt cuộc có ý gì.
"Đồ đần!" Trương Nhất Đào khinh bỉ nhìn hắn: "Mày là thằng ngu, dùng bom uy hiếp bọn tao làm gì, cùng chết thì mày được lợi ích gì? Sao không dùng nó uy hiếp những kẻ trong căn phòng này mở cửa? Đó mới là đường sống duy nhất của chúng ta lúc này!" Gã đeo kính lộ vẻ nham hiểm chỉ vào cánh cửa sắt đang đóng chặt. Kho hàng đó chỉ là nơi bảo quản vật tư chứ không phải kho ngân hàng, cửa đóng thì người không chui lọt nhưng khe hở một hai centimet thì không khó tìm.
Gã đầu hói chợt hiểu ra, đây đúng là một lối thoát, sao mình không nghĩ ra sớm hơn, nhưng mà... "Làm sao tao biết sau khi tao ném bom vào, mày sẽ không qua cầu rút ván?" Đến nước này, ai cũng không thể tin tưởng ai, Trương Nhất Đào muốn hắn từ bỏ con bài mặc cả duy nhất thì phải đưa ra sự đảm bảo tương xứng.
"Chuyện này đơn giản!" Trương Nhất Đào trả lời dứt khoát, tay vặn mạnh, cuộn trục có thể bảo toàn tính mạng cho ba người đã bị xé thành mảnh vụn.
"Mày làm gì vậy?" Gã đầu hói chứng kiến tất cả chỉ thấy gan ruột như vỡ vụn, cứ như thứ đối phương xé không phải là giấy mà là trái tim hắn: "Mày điên rồi à?"
"Như vậy bom của mày chính là hy vọng duy nhất của chúng ta, mày cũng không cần lo tao qua cầu rút ván nữa!" Trương Nhất Đào khoanh tay, mảnh vụn cuộn trục bay đầy đất.
Mẹ kiếp thằng điên! Đến nước này gã đầu hói không cần suy nghĩ thêm, cũng không cần Trương Nhất Đào thúc giục, quả cầu xám đã trượt qua khe cửa vào trong. Hiện tại đang là đêm tối, nơi đây lại là kho dầu bốn bề là tường, ánh lửa đằng xa và ánh trăng le lói khiến nơi đây miễn cưỡng không đến mức tối đen như mực, nhưng nếu đóng thêm một cánh cửa nữa, tin rằng bên trong kho hàng chắc chắn sẽ tối om.
"Con bé kia, nghe thấy lời thằng nhóc đeo kính nói lúc nãy chưa? Bom đã vào trong phòng rồi, mau mở cửa ra, nếu không tao kích nổ đấy!" Gã đầu hói chuyển mục tiêu đe dọa sang Trình Viện, nhưng lời nói như đá chìm đáy biển, không hề gợn sóng.
Gã đầu hói hét thêm hai lần nữa, Trình Viện vẫn không mở cửa cũng không trả lời. Gã vừa chán nản vừa tức giận, nhưng nhiều hơn cả là sự bồn chồn khó hiểu. Đột nhiên một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng - sao trì hoãn lâu thế này mà lũ quái nhân đó vẫn chưa tới - đột ngột quay đầu lại, Trương Nhất Đào và Văn Trì không biết từ lúc nào đã kéo Thanh Phấn lánh sang một bên. Năm con quái nhân lúc này dường như đã mở được cơ quan gì đó, cuối cùng cũng tự tin bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, đi về phía mình, đi ngang qua bọn họ mà thậm chí còn không thèm liếc nhìn lấy một cái.
Nhìn biểu cảm khó hiểu của Thanh Phấn, lại nhìn vẻ đắc ý không thể che giấu của Trương Nhất Đào, sự lạnh lẽo không thể kiểm soát bò dọc sống lưng gã đầu hói.