Khi những luồng năng lượng chấn động xung quanh ngày càng đậm đặc, giọng nói của Sở Ca cũng được phủ lên những tia sáng vàng kim, truyền đi vô cùng rõ ràng tới tận mười mấy, thậm chí là mấy chục cây số, vang vọng trên mỗi con chiến hạm.
Tất cả mọi người lại một lần nữa bàng hoàng.
Một phần là bởi thực lực của Sở Ca quá đỗi kinh người. Giữa đại dương sóng vỗ cuồn cuộn, gió gào thét, chỉ bằng một giọng nói tự nhiên mà có thể bùng nổ ra tiếng gầm sấm sét như vậy, đây rốt cuộc là cảnh giới đáng sợ cỡ nào, hay là một loại siêu năng lực tương tự như "truyền âm nhập mật"?
Dù sao đi nữa, trong các cuộc chiến giữa nhân loại và quái thú, tình trạng nhiễu điện từ nghiêm trọng khiến việc liên lạc phải dựa hoàn toàn vào việc gào thét là chuyện thường tình. Một siêu năng lực như vậy thực sự quá hữu dụng.
Nhưng quan trọng hơn cả chính là nội dung mà Sở Ca gào lên.
Cậu, cậu, cậu vậy mà đang dạy dỗ Thâm Uyên Cự Thú?
Sau khi chứng kiến Thâm Uyên Cự Thú hoành hành ngang ngược, thậm chí nhấc bổng cả một chiếc tàu khu trục lên cao, người đàn ông nhỏ bé hơn cả ngón út của con quái thú này lại đang lớn tiếng dạy dỗ nó?
"Hắn là ai?"
"Rốt cuộc hắn là ai?"
Từng dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu các cao thủ và tướng lĩnh nhân loại, rồi lại vỡ tan, hóa thành nguồn năng lượng chấn động mới, bay tới chỗ Sở Ca, tưới tẩm cho cổ họng đang sắp nổ tung của cậu, tạo thành một vòng tuần hoàn có lợi.
Điều khó tin hơn nữa là, con Thâm Uyên Cự Thú vốn hung tàn bạo ngược, dễ dàng nổi giận, sau khi nghe thấy những lời khiển trách đầy mùi đe dọa này, lại không hề hắt hơi một cái để thổi bay Sở Ca đi xa vạn dặm, cũng không dùng đuôi đập cậu thành bùn nhão, mà chỉ hơi tiến lại gần, dùng đôi mắt rực lửa hung tàn chằm chằm nhìn Sở Ca không rời.
Nó lại hừ mũi một tiếng.
Luồng hơi mạnh đến mức thổi biến dạng khuôn mặt của Sở Ca, Vân Tòng Hổ và Thực Miêu Giả, khiến toàn thân họ dính đầy chất nhầy tanh tưởi lấp lánh.
"Là ta đang ép mọi người vào đường cùng sao?"
Từ sâu trong cái miệng máu của Thâm Uyên Cự Thú, truyền ra âm thanh như tiếng còi tàu rít lên, như sấm sét nổ tung, "Từ đầu đến cuối, luôn là hạm đội nhân loại điên cuồng oanh tạc ta, ta vẫn luôn nhẫn nhịn kiềm chế, chỉ phòng ngự thụ động mà thôi!"
Quả nhiên là giọng của Bạch Dạ.
Dù nghe có vẻ hơi kỳ quái, như thể cơ quan phát âm của Thâm Uyên Cự Thú không phù hợp để truyền tải thông tin mà con người có thể hiểu được, nhưng hắn đã khéo léo tận dụng những gợn sóng năng lượng để khuấy động không khí, biến không gian xung quanh thành những chiếc loa khổng lồ trong suốt, truyền đạt ý chí của mình ra xa mấy chục cây số.
Trong phạm vi mấy chục cây số, những ô cửa kính cường lực trên các chiến hạm đều rung lên "bần bật", xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện. Các thủy thủ, sĩ quan và cao thủ đều trợn mắt há hốc mồm, đứng hình như tượng gỗ, hoàn toàn không biết phải đối phó thế nào.
Nhiệm vụ tiêu diệt linh hồn của Thâm Uyên Cự Thú để chiếm lấy thân xác nó là tối mật, đương nhiên không thể tiết lộ cho tất cả thủy thủ biết.
Đối với đại đa số thủy thủ và chiến binh cấp cơ sở trong hạm đội liên hợp, nhiệm vụ mà họ nhận được chỉ đơn giản là đóng vai trò "van an toàn", tham gia vào một thí nghiệm nhắm vào quái thú, trong trường hợp quái thú cuồng hóa, họ phải bằng mọi giá ngăn chặn nó.
Vì thế, khi con quái thú trông như thần ma bỗng nhiên nói tiếng người, lại còn có tư duy logic vô cùng mạch lạc, tất cả thủy thủ và thuyền viên đều hoang mang.
Sao nào, quái thú cũng biết nói tiếng người, sở hữu trí tuệ như con người ư?
Không ít thủy thủ và thuyền viên từng tham gia các nhiệm vụ hộ tống trước đây, thậm chí từng giáp mặt với quái thú.
Trong ấn tượng của họ, trí tuệ của nhiều loài quái thú quả thực cao hơn dã thú bình thường một chút, cũng sở hữu đủ loại siêu năng lực hoặc tuyệt kỹ biến hóa khôn lường, nhưng tuyệt đối không thể so với con người, chỉ là một loài súc vật xảo quyệt mà thôi.
Thế nhưng, màn thể hiện của Thâm Uyên Cự Thú đã vượt xa giới hạn của từ "xảo quyệt".
Trên soái hạm, trong khoang chỉ huy, không gian im phăng phắc, tất cả mọi người đều chìm vào suy tư.
Các sĩ quan cấp cao ở đây biết một phần sự thật: Thâm Uyên Cự Thú rất có khả năng đang bị một nhân viên hành động của Cục Điều tra Đặc biệt có tâm lý không ổn định kiểm soát. Nhưng nghe những lời này, tư duy và cảm xúc của hắn lại khá bình thường, thậm chí còn có vẻ hơi ấm ức.
Đây, đây lại là tình huống gì? Hình như từ khi gã thanh niên tỏa ra ánh sáng vàng kim kia xuất hiện, Thâm Uyên Cự Thú mới bình tĩnh lại. Rốt cuộc gã đó là ai, làm cách nào mà làm được vậy!
Trong giây lát, tất cả mọi người trên khoang chỉ huy đều vô thức coi Sở Ca là chìa khóa vàng để giải quyết khủng hoảng, tràn đầy kỳ vọng vào cậu.
"Ngươi, ngươi nói đúng, ta thừa nhận là hạm đội nhân loại đã tấn công ngươi trước. Ngươi vẫn luôn thể hiện sự kiềm chế, chỉ phòng ngự thụ động chứ không chủ động ra tay với hạm đội, nếu không, với thực lực mà ngươi thể hiện lúc này, đã có hàng chục chiếc chiến hạm bị ngươi đánh nát rồi."
Sở Ca thận trọng nói, cố gắng làm dịu bầu không khí căng thẳng. Một mặt để Thâm Uyên Cự Thú bình tĩnh lại, mặt khác cũng để hạm đội nhân loại biết mức độ nguy cấp của tình hình, cũng như việc họ vừa thực hiện một hành động liều lĩnh ngu xuẩn đến mức nào.
Tiếp đó, Sở Ca đổi giọng: "Tuy nhiên, ngươi cũng phải thừa nhận, nếu ta đoán không lầm, tất cả những điều này đều là ý đồ của ngươi. Ngươi cố tình dẫn dụ hạm đội nhân loại tấn công mình, mục đích là để kiểm tra sức chiến đấu của nhân loại, cũng như vị trí của bản thân trong chuỗi thức ăn."
"Nếu không, ngươi đã sớm có thể bò qua đường dẫn nước bị sập, tiến vào đại dương bao la. Chỉ cần lặn xuống vùng biển sâu một hai ngàn mét, cơ bản là nhân loại không thể làm gì được ngươi."
"Cho nên, ngươi cũng đừng tự nhận mình ấm ức hay vô tội làm gì. Về cơ bản, những vết thương này... đều là do ngươi tự chuốc lấy."
"Xì..."
Trên các chiến hạm xung quanh, các sĩ quan và cao thủ nghe thấy cuộc đối thoại này đều hít một hơi lạnh.
Dù chưa biết thân phận của Sở Ca, nhưng họ đã vô cùng khâm phục sự gan dạ của cậu. Sau khi tận mắt chứng kiến sức tàn phá hủy diệt của Thâm Uyên Cự Thú, mà còn dám nói với nó như vậy, bảo rằng nó "tự chuốc lấy"? Đây... nếu Thâm Uyên Cự Thú nổi trận lôi đình, quất một cái đuôi qua, thì đó cũng là "tự chuốc lấy" sao?
Vân Tòng Hổ và Thực Miêu Giả thì há hốc mồm kinh ngạc, như thể chưa từng quen biết Sở Ca, liên tục khuyên nhủ: "Bình tĩnh chút, Sở Ca, có gì từ từ nói, đừng có cà khịa, cứ đàm phán tử tế đi!"
Thâm Uyên Cự Thú không hề nổi giận, chỉ cười lạnh một tiếng, tiếp tục phát ra giọng của Bạch Dạ: "Ngươi rất thông minh, xem ra ta không chọn lầm người, ngươi quả thực là một 'người truyền tin' thích hợp."
"Không sai, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta. Ta hiểu rõ bản tính của nhân loại, hiểu rõ cách làm việc sùng bái bạo lực, đâm đầu vào tường cũng không quay đầu lại của quân đội. Vì vậy, ta không hề ngạc nhiên khi họ chủ động tấn công ta, cũng không cảm thấy tức giận, càng không bị thú tính của Thâm Uyên Cự Thú nuốt chửng lý trí."
"Ta vẫn là Bạch Dạ, một Bạch Dạ có trạng thái tinh thần ổn định, tư duy logic vô cùng minh mẫn. Điểm này, xin ngươi cứ yên tâm."
"Vậy thì tốt."
Sở Ca thở phào nhẹ nhõm, chỉ tay lên phía trên: "Vậy thì phiền ngươi đặt chiếc tàu khu trục xuống, nhẹ nhàng đặt nó trở lại mặt biển, rồi chúng ta cùng bình tĩnh đàm phán. Bất kể ngươi có yêu cầu gì, đều có thể từ từ bàn bạc."
"Không được."
Thâm Uyên Cự Thú nghe có vẻ bình thản, nhưng nội dung nói ra lại khiến người ta rùng mình: "Mặc dù thần kinh của ta không hề bị dù chỉ một chút tức giận nào kiểm soát, nhưng dựa trên tư duy lý trí tuyệt đối, ta vẫn phải tiêu diệt chiếc tàu khu trục này và giết sạch tất cả mọi người trên đó."
Câu nói này khiến tình thế vừa mới dịu đi lại trở nên căng thẳng.
Tất cả thuyền viên trong hạm đội đều nín thở, đặc biệt là những người trên chiếc tàu khu trục đang bị Thâm Uyên Cự Thú giơ cao trong tay.
Họ đã tỉnh lại sau những cú xóc và chấn động ban đầu, nhưng lại phát hiện mình đang ở độ cao hàng trăm mét. Chỉ cần chiến hạm nghiêng một chút, họ có thể trượt xuống, rơi từ độ cao hàng trăm mét và đập nát bét trên mặt biển cứng như bê tông.
Họ chỉ có thể bám chặt vào mọi vật xung quanh, hoặc dùng dây cáp buộc chặt mình vào mạn tàu, cột buồm.
Dẫu vậy, tim họ vẫn treo lơ lửng, họ hiểu rõ những biện pháp bảo vệ này chỉ là tự an ủi. Nếu chiến hạm thực sự bị Thâm Uyên Cự Thú xé nát, ném xuống biển rồi đập thêm vài phát đuôi nữa, thì thần tiên cũng không cứu nổi họ.
Họ chỉ có thể đặt toàn bộ hy vọng vào Sở Ca, mong rằng người thanh niên bí ẩn đang tỏa ra ánh sáng vàng kim này có thể tạo nên phép màu!
"Tại sao?"
Sở Ca hơi ngây người, cậu đâu biết cách tạo phép màu, chỉ là đi được bước nào hay bước đó: "Vì ngươi không tức giận..."
"Ta quả thực không tức giận, chỉ là cảm thấy thất vọng sâu sắc về bản tính xấu xa của nhân loại mà thôi."
Thâm Uyên Cự Thú thản nhiên nói: "Cậy mạnh hiếp yếu và tâm lý cầu may đều là bản tính không thể loại bỏ của con người. Mặc dù hạm đội nhân loại đã ngừng tấn công, nhưng nếu ta không làm thật, không thực sự tiêu diệt một chiếc tàu khu trục, thì chẳng bao lâu nữa, tâm lý cầu may của quân đội sẽ lại trỗi dậy."
"Có lẽ, chỉ huy hạm đội sẽ nghĩ rằng liệu ta có phải là 'thùng rỗng kêu to', những đòn Hồng Liên Thổ Tức và từ trường điện từ vừa rồi chỉ là hiệu ứng âm thanh ánh sáng hoa mỹ, không có sức sát thương quá lớn."
"Có lẽ, họ sẽ cho rằng sau khi tung ra Hồng Liên Thổ Tức và từ trường điện từ, ta đã kiệt sức, việc nhấc được tàu khu trục lên đã là giới hạn, hoàn toàn không có khả năng tiêu diệt nó."
"Có lẽ, các nhà tâm lý học nhân loại sẽ đánh giá sai lầm rằng ta vẫn còn nể tình nghĩa cũ, mềm lòng, nhân từ, chỉ là đe dọa bằng miệng chứ không có sức răn đe thực sự."
"Vì vậy, để họ dẹp bỏ những ảo tưởng nực cười đó và nhìn thẳng vào sức răn đe của ta, chiếc tàu khu trục này và tất cả thủy thủ trên đó đều là những vật 'hiến tế' cần thiết."